tản mạn
Cuộc điện thoại của thằng bạn làm mìn suy nghĩ miên man.
" bà ơi, có lẽ việc cắt trợ cấp thuốc arv sắp thực hiện rồi"
Tôi khuyên bạn đừng lo lắng nhiều, số người nhiễm hiv ở VN nhiều như thế này, nhà nước sẽ phải có chính sách gì đó ,,,,,?
động viên bạn mà lòng vẫn cảm thấy ngậm ngùi mà lo lắng xa xăm
Tôi tự hỏi,
Không hiểu tai sao, ai ai cũng sợ nhiễm hiv mà số người nhiễm hiv vẫn không ngừng tăng lên
Tôi không hiểu tại sao dù biết quan hệ với gái mại dâm nguy cơ nhiễm hiv rất cao mà họ cứ lao đầu vào để rồi sung sương vài phút kéo theo là sự lo lắng suy sụp thời gian sau đó.
nhiều người tự ru ngủ mình bằng ý nghĩa" đã có bao cao su, người bạn đồng hành" Nhưng họ không hiểu rằng, bao nào thì cũng có thể rách, chưa kể có một số người muốn trả thù đời bằng việc cố tình lây cho bạn chơi của mình,
C ó biết bao nhi êu nggười vì nó mà suy sụp, có những người vì nó mà mất đi nhiều thứ ,,,,,,,,,
Hệ luỵ không chỉ dừng lại ở những người trực tiếp , mà còn liên l uỵ tới người thân, gia đình, vợ, con,,,,,,,,
Đã có thời gian, việc nhiễm hiv coi như là án tử hình gắn lên đầu
Cũng may, nhờ nguồn viện trợ, ARV được cung cấp cho những con người xấu s ố này. Như người chết đuối vớt được phao cứu sinh. họ dần dần lấy lại niềm nui, lấy lại hy vọng
Vậy mà hôm nay, tin buồn khổ ấy lại được đưa đến
Cắt RAV khác nào cắt đi nguồn sống, cắt đi tia hy vọng của những người nhiễm hiv
Chán!
Buồn!
Xót xa!
Hy vọng nhà nước có chính sách hỗ trợ nào đó, để những người bạn của tôi, những người k ém may mắn này được nở lại nụ cười và niền tin vào tương lai,