Ra ở trọ, tôi quyết định sau 2 đêm không trở về nhà bác.Ngày 2/8, tôi từ bỏ công việc làm thêm rất tốt gần nhà bác mà không một chút do dự.Tôi sống gần trường tôi học và cảm tưởng rằng, sẽ không phải chịu đựng cái cảnh bác gái mè nheo tôi, chê tôi thế này thế nọ.21 tuôi, tôi chưa phải vấn vả đến điên người cho tới lúc tôi ra ở trọ.Tiền luơng kiếm được từ công việc gần nhà tôi đã phải đóng 2 tháng cho chủ trọ, còn lại tôi không dám sắm đồ mà để phòng thân.
Tôi lên mạng đăng tìm bạn ở ghép, rồi năm 3 đại học kịp đến, khó khăn đến tìm tôi.Nó mỉm cười còn tôi thì

.Gia đình tôi chưa khá giả lắm, hầu hềt nhiều gia đình ở cái rốn lũ Hà Tĩnh ấy cũng vậy. Mối năm lũ về nhấn chìm cả, đau lòng lắm bao người con phuơng xa.
Học phí cha gửi tôi đã nhận, sinh hoạt tôi không như trước nữa.Nhiều đêm ngồi gặm bánh mì không mà đắng lòng quá.Tôi tìm được bạn ở cùng, những gì tôi đang cần thì nó có cả. Từ đôi đũa đến cái bếp ga nhỏ, thầm cám ơn nó mà lòng vẫn chưa hết lo lắng cho những ngày sau hôm nay.Tôi vào học thì bạn tôi ra trường rồi cắn đầu đi làm thêm, tới tối mù mới về phòng.....
Những đồng tiền ít ỏi ngày nào cũng đã hết, dạ dạy tôi ngày nào cũng phải tống vào đó bánh mì không với nước Xì Dầu, thứ gia vi tôi chưa từng ăn và bây giờ tôi phải thử.Đêm nằm ngủ không xong, lòng tôi mênh mang nhớ về tuổi thơ êm ấm, nhớ hơi thở nhẹ nhàng của mẹ mỗi đêm.Giọt mồ hôi của cha đã nuôi anh em tôi khôn lớn, vậy mà tôi đã không cố gắng ở lại....nước mắt ngập mi, tôi hối hận đã không ở lại trong cái gia đình bác.Tôi chạy theo cái gọi là tự do cá nhân, bị người khác xem là ngu ngốc khi ôm đồ đi ở trọ... tôi khóc, tuổi 21 tôi đã khóc vì như thế đó.Học hành năm trước chểnh mảng nên tôi phải học lại 2 môn, áp lực tiền bạc lại đè nặng tâm trí tôi, tôi quay cuồng và tôi nghĩ từ bỏ thôi...
Nhớ đến chị, một tin nhắn tôi gửi đi và tôi chờ mãi trong đêm thật sầu....?người chị họ tôi thuờng trút tâm sự sao lại bỏ mạc tôi lúc này chứ? rồi tôi nhớ, ngày còn học Phổ Thông chị mua cho tôi những cuốn sách Hạt giống tâm hồn gì đó,bao tôi đọc vào đại học chị bảo tôi tìm đọc Đắc Nhân Tâm, How to stop worry and star living. Giờ đây, nó có ở trong chiếc usb kia mà em không thể đọc được.Ngày ở nhà bác tôi đã Download nhưng chưa kịp đọc vì còn phải chơi Game ! tôi chỉ biết chị nói, "những cuốn sách ấy chị bảo đã nâng đỡ tâm hồn chị rất nhiều", giờ thì tôi lại ao ước có thể đọc và học đựoc điều gì đó như chị....
Tôi bắt đầu tìm kiếm trên điện thoại nhưng điện thoại không đủ bộ nhớ để tôi đọc và tôi kiếm tìm những gì nhỏ nhặt hơn.Tôi đã nghĩ sẽ bỏ học vào Vũng Tàu cùng lũ bạn, nếu như không tình cờ tìm kiếm và đến với somenh.com.Tôi nhận ra rằng nếu bỏ tất cả, đó là sự đền đáp ngu dốt nhất mà tôi có thể làm.Tôi bùng lên cảm giác hi vọng khi nhìn vào những chủ đề trên somenh.com, tôi nghĩ ra giải pháp trước mắt là kiếm việc gì đó để làm, hôm sau tôi không lên lớp mà lang thang tim việc làm thêm.Tôi thử việc ngay chiều hôm đó và đi làm vào tối hôm sau.Dù sao thì còn tốt hơn việc đau khổ ngồi mà trách than tôi.
Các bạn ạ.Dù tôi đã cảm thấy bình tĩnh hơn nhưng tôi không chắc rồi tôi có thể làm những gì tôi muốn không, và rồi cái cảm giác sợ hãi có quay lại ai sẽ bên tôi.
Nếu như đây là điều khiến tôi trưởng thành hơn thì tôi sẽ chấp nhận và chiến đấu tới cùng,cám ơn somenh.com
Thành viên của somenh.com hãy tích cực nhé, hãy cho mình ý kiến.
Thân mến.