Em viết ra những dòng này chỉ để cho nhẹ lòng chứ em biết chẳng bao giờ chị đọc được, nhưng em vẫn cứ viết.
"Chị ơi! Em xin lỗi, xin lỗi bởi những hôm em nghỉ làm, em đến muộn, em làm báo cáo nhầm, em gửi cv quá ngày khiến chị bị phê bình, bị trách.
Những ngày đầu mới đi làm em đã ghét chị lắm đấy ạ, vì em thấy vẻ mặt lạnh lùng của chị cùng việc em nghĩ chị khó tính, chị tiết kiệm 1 nụ cười. Nhưng dần dần, thời gian trôi đi, em biết chị không lạnh lùng, không khó tính và mỗi ngày em lại thấy yêu quý chị thêm một chút. Em cứ ngỡ mình sẽ được làm việc với chị thật lâu, đi cùng chị một chặng đường sự nghiệp thật dài, cho đến hôm trước khi chị nói với em "đợt tới không phải làm hồ sơ của TH nữa, chị đang bàn giao công việc cho người khác", khi ấy em đã bình tĩnh hỏi "chị không làm nữa ạ?" thật sự em rất muốn nói "chị đừng nghỉ", nhưng em có là cái gì đâu mà nói thế. Em biết chị không làm TH nữa vì áp lực quá lớn mà những người của công ty đè lên đôi vai gầy guộc của chị, bắt chị phải đeo mang mà đâu biết chị đang rất mệt mỏi với chuyện gia đình. Vậy là thời gian em còn được là nhân viên của chị chỉ còn được tính bằng ngày, bằng khoảng khắc nữa thôi. Chắc có lẽ trong cuộc đời này em sẽ không thể tìm được người sếp thứ 2 như chị đâu, sẽ không có người sếp nào cho e nghỉ làm chỉ vì trời mưa, cho em đi muộn vì trời Hà Nội lạnh, đòi tìm người yêu cho em, xui em đi ngược chiều nếu không nhìn thấy công an, cũng không có cấp trên nào gửi hồ sơ để em in mà quên không attach hồ sơ, đưa hồ sơ cho em làm rồi lại hỏi sao có hồ sơ này

... Những điều như thế xắp trôi qua mãi mãi, tất cả rồi sẽ chỉ còn là ký ức, là kỷ niệm.
Em thấy ông trời vô tình quá, sao đã để cho người ta gặp nhau rồi mà còn bắt người ta phải xa nhau?.
Nếu chị nghỉ thì chắc em cũng sẽ ngừng, có nhiều lý do để 1 người dừng bước, có người dừng lại để xem mình lớn được bao nhiêu, có người dừng lại vì đã đi phải ngõ cụt, hay như chị ngừng lại để bước sang một con đường mới, em cũng sẽ dừng, dừng lại bởi không còn động lực để bước tiếp, ở đấy đâu còn ai nâng đỡ, cho em lời khuyên trong công việc để mà tiếp tục chứ!
Em đã đọc được ở đâu đó về từ trường của não bộ, nếu mình nghĩ hay nhớ về môt điều gì đó liên tục thì điều ấy sẽ thành sự thực. Vậy là em sẽ vẫn tiếp tục níu giữ hy vọng được làm việc cùng chị, có thể không phải TH mà là một công ty khác. Em sẽ hy vọng. "
...