Người gửi Chủ đề: Cõi Riêng.  (Đã xem 5876 lần)

BigBobreom và 2 Khách đang xem chủ đề.

Khucgiaomua

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 531
    • Xem hồ sơ cá nhân
    • somenh.com
Có những giản đơn không thể nói bằng lời
Có những nỗi đau không thốt lên thành tiếng
Có những phút tâm tư, hoài niệm
Chôn tận đáy lòng đến mãi nghìn sau.

Khucgiaomua

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 531
    • Xem hồ sơ cá nhân
    • somenh.com
Có những giản đơn không thể nói bằng lời
Có những nỗi đau không thốt lên thành tiếng
Có những phút tâm tư, hoài niệm
Chôn tận đáy lòng đến mãi nghìn sau.

Khucgiaomua

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 531
    • Xem hồ sơ cá nhân
    • somenh.com

Re: Cõi Riêng.

« Trả lời #32 vào: Tháng Hai 08, 2012, 11:23:49 AM »
Dù đi suốt cuộc đời cát bụi bạn hãy tin hạnh phúc ở cuối con đường !!

Sáng nay nhận thiệp cưới của A.N- sao lại trùng hợp đúng vào ngày sinh nhật của mình. Chưa biết có thể dự được hay không nhưng dù sao cũng chúc mừng cho đồng nghiệp tìm thấy hạnh phúc trong đời.

Chỉ có một người, cưới mà không thèm báo một lời cũng không mời....Không sao mà!

Hãy đối diện. Đừng sợ! Rồi tâm hồn sẽ bình an!


« Sửa lần cuối: Tháng Hai 08, 2012, 11:37:31 AM gửi bởi Khucgiaomua »
Có những giản đơn không thể nói bằng lời
Có những nỗi đau không thốt lên thành tiếng
Có những phút tâm tư, hoài niệm
Chôn tận đáy lòng đến mãi nghìn sau.

Khucgiaomua

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 531
    • Xem hồ sơ cá nhân
    • somenh.com

Re: Cõi Riêng.

« Trả lời #33 vào: Tháng Hai 09, 2012, 01:29:44 PM »


Cho những trái tim vẫn ở lại chốn này!

Những buổi sáng lại nghe về những người ra đi
như những cơn gió thầm thì
như những cánh chim thiên di
dù chưa đến mùa đông rét mướt…

Những buổi sáng lại nghe tim mình đau đớn
khi ngồi đọc bản tin thời tiết
chỉ thấy toàn bão giông đổ xuống suốt chiều dài những cuộc đưa tiễn
không có bàn tay nào ở lại với ngày sau

Lần ngoảnh mặt này là lần ta sợ nhất phải nhìn thấy nhau
bởi có những thứ suốt đời chỉ được quyền gọi tên bằng niềm nhớ
có những thứ ta muốn mang đi nhưng phải để lại đó
có những thứ ta biết chắc là yêu thương nhưng không dám bày tỏ
khi chúng ta thuộc về hai con đường!

Lối rẽ này không phải là một chọn lựa giản đơn
ta đã bắt đầu biết sợ những cái nhìn ấm áp
biết sợ những ngày nắng mà trong lòng giăng mây u ám
biết sợ những giọt nuớc mắt của người khác mà buộc ta phải kìm nén
biết sợ chính bản thân ta đang dần phai nhạt
từ chối để lại những dấu chân…

Những buổi sáng ta ngồi đây và nhìn cuộc sống quá chừng cô đơn
một lần mình đứng lên là thêm một lần được khóc
cho phép mình thét gào nỗi đau đến từng chân tóc
cho phép mình gọi tên từng người yêu thương như một bài tập đọc
của một đứa trẻ mới vào đời…

Ta có thể đã không còn hiểu được giá trị của một bờ vai
nhìn đâu cũng thấy sự hoài nghi đỏ mặt
chỉ ước đôi khi mình như một cây xương rồng giữa sa mạc
sống vì cần phải sống chứ không vì điều gì khác
mặc yêu thương có những nghĩa lý gì?

Những buổi sáng lại nghe tin về những người ra đi
mà trái tim vẫn ở lại chốn này!
Có những giản đơn không thể nói bằng lời
Có những nỗi đau không thốt lên thành tiếng
Có những phút tâm tư, hoài niệm
Chôn tận đáy lòng đến mãi nghìn sau.

Khucgiaomua

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 531
    • Xem hồ sơ cá nhân
    • somenh.com

Re: Cõi Riêng.

« Trả lời #34 vào: Tháng Hai 09, 2012, 07:17:04 PM »
20g15'- đêm....

"Hạnh phúc trong tầm với, đã không còn tới.
Khi vắng anh trong đời.
Tìm đến chân trời mới vẫn thương một thời.
Giờ đã xa ngàn khơi.

Ngày đó ta lầm lỡ, bỏ mặc nhau hững hờ.
Để tiếng yêu rạn vỡ rồi thời gian xóa mờ.
Mãi vô tình đến bây giờ.
Nhận ra hai đứa không còn nhau.

Cuộc sống luôn vội vã với bao nghiệt ngã.
Xô cuốn ta miệt mài.
Một bước chân trượt ngã đã trôi thật dài.
Lạc mất nhau ngày mai.
Còn mãi khung trời đó mình gặp nhau lúc đầu.
Ngày tháng hoa mộng đó cùng niềm vui nỗi sầu.
Sẽ ghi lại biết bao điều.
Để nhớ một thời ta đã yêu.

Thì thôi ta đã lỡ lìa xa bến bờ.
Đời lênh đênh sóng vỗ buồn trôi lững lờ.
Cuộn mình trong nỗi nhớ cho đến bao giờ.
Mình mới quên ngày xưa.
Thì thôi ta đã hết chờ nhau sẽ về.
Mùa xuân nay đã chết vàng phai não nề.
Để lại bao hối tiêc khi khắc tên người.
Gọi mãi trong đêm buồn.

http://mp3.zing.vn/album/De-Nho-Mot-Thoi-Ta-Da-Yeu-Le-Quyen/ZWZ99880.html


Cuộc sống luôn vội vã bên cạnh những lo toan, bon chen .. vẫn còn có những khung trời kỷ niệm êm đềm làm nơi dừng của cảm xúc, buồn vui,… Ở nơi đó, ta luôn tìm được sự bình yên cho tâm hồn, tìm lại được con người thực của mình. Cảm ơn ca sĩ Lệ Quyên.

« Sửa lần cuối: Tháng Hai 09, 2012, 07:24:50 PM gửi bởi Khucgiaomua »
Có những giản đơn không thể nói bằng lời
Có những nỗi đau không thốt lên thành tiếng
Có những phút tâm tư, hoài niệm
Chôn tận đáy lòng đến mãi nghìn sau.

Khucgiaomua

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 531
    • Xem hồ sơ cá nhân
    • somenh.com

Re: Cõi Riêng.

« Trả lời #35 vào: Tháng Hai 14, 2012, 06:50:22 PM »


Nghe xong ca khúc về hạnh phúc, tiếng hát Lệ Quyên thật buồn nhưng thấy bình tâm hơn nhiều. Đúng vậy, cuộc sống luôn vội vã, nghiệt ngã…nhưng nếu ta đã sống thì phải chấp nhận cái quy luật ấy!

Năm năm hoặc mười năm, đủ để cho con người và cảnh vật đổi thay, nhưng khi ta đã sống cho một ý nghĩ duy nhất nào đó thì khoảng thời gian ấy không có nghĩa gì cả!

Và nếu như, hạnh phúc là chiếc cầu chỉ một người qua, thì ta hãy tránh sang bên, đừng tranh lên là điều nhục nhã.

Hạnh phúc là thế! Là đấu tranh với ngoại cảnh, với bản thân mình. Nhịp sống hối hả khiến người ta không còn nhiều thời gian để nghĩ lại mình và nó cướp đi của con người nhiều hạnh phúc. Mới thấy định mệnh và cuộc sống luôn khắc nghiệt. Phải biết đối điện và chấp nhận đương đầu với nó.

Có những giản đơn không thể nói bằng lời
Có những nỗi đau không thốt lên thành tiếng
Có những phút tâm tư, hoài niệm
Chôn tận đáy lòng đến mãi nghìn sau.

Có những giản đơn không thể nói bằng lời
Có những nỗi đau không thốt lên thành tiếng
Có những phút tâm tư, hoài niệm
Chôn tận đáy lòng đến mãi nghìn sau.

Khucgiaomua

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 531
    • Xem hồ sơ cá nhân
    • somenh.com

Re: Cõi Riêng.

« Trả lời #36 vào: Tháng Hai 16, 2012, 11:55:05 AM »
12g52'- Nói với chính mình....và những ai có một lần vấp ngã...!

Hãy quên đi những gì đã qua rồi- và đừng để chúng kéo mình gục xuống. Đời sống không phải là một cuộc chạy đua mà chỉ người về nhất mới chiến thắng. Ai đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã, người ấy sẽ chiến thắng.
Có những giản đơn không thể nói bằng lời
Có những nỗi đau không thốt lên thành tiếng
Có những phút tâm tư, hoài niệm
Chôn tận đáy lòng đến mãi nghìn sau.

Khucgiaomua

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 531
    • Xem hồ sơ cá nhân
    • somenh.com

Re: Cõi Riêng.

« Trả lời #37 vào: Tháng Hai 18, 2012, 07:26:20 PM »
8g30’- Viết cho ngày mai.

Ngày mai, không thể nói việc gì sẽ xảy ra. Nhưng một điều đương nhiên không thể quên. Đó là ngày quan trọng nhất trong một năm đối với mình- Ngày 19/2

Một ngày không rượu cũng không hoa.
Vẫn chỉ một mình ta với ta.
Vẫn là suy nghĩ trong suy nghĩ
Vẫn một ngày như mọi ngày qua.

Người ta nói, cái khó nhất trên đời là “ quên”- Không biết có đúng vậy không? Đến bây giờ mà những trải nghiệm vẫn chưa cho mình một kết luận nào chính xác. Nhưng, quá khứ dù có tốt hay xấu, vui hay buồn, có quên được hay không….?!! Thì cũng cần có một lần thật yên lặng, ngồi một mình để thử xem những nỗi đau cao đến mức nào, cứ lặng yên để cho cảm xúc dâng đến tận cùng, ta sẽ hiểu mình có thể chịu đựng đến đâu!!

Hai ngày, trời lại có mưa qua, to và thật lạnh, nhất là về đêm. Trong giấc ngủ lại xuất hiện nhiều giấc mơ, vui buồn lẫn lộn. Không biết sức khỏe có vấn đề gì không. Hy vọng mọi việc sẽ qua đi suông sẻ.

Còn nhớ cái lần bị trói cả tay chân, gây mê trong tích tắc, chẳng biết đất trời như thế nào. Cái khoảnh khắc ấy thật nhẹ nhàng, không cảm giác, không sợ hãi….Mãi đến 3 tiếng đồng hồ sau, mơ màng như thấy có vật gì khua động trong bụng cho đến khi lịm đi lần nữa…..4 tiếng trong hôn mê thật bình an, không suy nghĩ, không âu lo, không bon chen, không thù hận, oán ghét…..

Bây giờ, vượt qua được ranh giới của sự sống và cái chết, thì có đau khổ nào mà không thể vượt qua? Chỉ cần mình dám đối diện và cố gắng! lòng tự nói với lòng: Hãy quên đi những gì đã qua rồi- và đừng để chúng kéo mình gục xuống. Đời sống không phải là một cuộc chạy đua mà chỉ người về nhất mới chiến thắng. Ai đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã, người ấy sẽ chiến thắng.

Chúc tôi một ngày mai vui vẻ và nhiều hạnh phúc.


« Sửa lần cuối: Tháng Hai 19, 2012, 05:47:01 PM gửi bởi Khucgiaomua »
Có những giản đơn không thể nói bằng lời
Có những nỗi đau không thốt lên thành tiếng
Có những phút tâm tư, hoài niệm
Chôn tận đáy lòng đến mãi nghìn sau.

Khucgiaomua

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 531
    • Xem hồ sơ cá nhân
    • somenh.com

Re: Cõi Riêng.

« Trả lời #38 vào: Tháng Hai 20, 2012, 02:39:05 PM »

CẢ ĐỜI NGƯỜI…

Có nhiều khi phải mất cả đời người

Mới học được thế nào là biết sống

Biết chia sẻ, biết cho đi quảng đại

Biết đối diện với khổ đau tê tái

Biết kiên gan đón nhận mỗi một ngày

Biết mỉm cười khi gặp phải đắng cay

Biết bước tới khi ta hòng kiệt sức

Biết cười vang khi tim ta muốn khóc

Biết vững vàng khi ta phải chia ly

Biết yêu thương khi ta chẳng còn gì

Biết thứ tha khi lòng ta muốn ghét

Biết tin tưởng Ngài luôn luôn có mặt

Biết gặp Ngài trong kinh nguyện nội tâm

http://d.violet.vn/download.php?id=1696244&path=%2Fuploads%2Fresources%2F501%2F1696244%2F%2FCa_doi_nguoi.pps&file=Dung+nghien+cuu&user=2447295


Có những giản đơn không thể nói bằng lời
Có những nỗi đau không thốt lên thành tiếng
Có những phút tâm tư, hoài niệm
Chôn tận đáy lòng đến mãi nghìn sau.

Khucgiaomua

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 531
    • Xem hồ sơ cá nhân
    • somenh.com

Re: Cõi Riêng.

« Trả lời #39 vào: Tháng Hai 20, 2012, 05:56:15 PM »
18g55'

Lối rẽ này không phải là một chọn lựa giản đơn, ta đã bắt đầu biết sợ những cái nhìn ấm áp. Biết sợ những ngày nắng mà trong lòng giăng mây u ám, biết sợ những giọt nuớc mắt của người khác mà buộc ta phải kìm nén, biết sợ chính bản thân ta đang dần phai nhạt, từ chối để lại những dấu chân…

Những buổi sáng ta ngồi đây và nhìn cuộc sống quá chừng cô đơn. Một lần mình đứng lên là thêm một lần được khóc.  Cho phép mình thét gào nỗi đau đến từng chân tóc, cho phép mình gọi tên từng người yêu thương như một bài tập đọc, của một đứa trẻ mới vào đời…

Ta có thể đã không còn hiểu được giá trị của một bờ vai, nhìn đâu cũng thấy sự hoài nghi đỏ mặt. Chỉ ước đôi khi mình như một cây xương rồng giữa sa mạc
sống vì cần phải sống chứ không vì điều gì khác, mặc yêu thương có những nghĩa lý gì?

Có những giản đơn không thể nói bằng lời
Có những nỗi đau không thốt lên thành tiếng
Có những phút tâm tư, hoài niệm
Chôn tận đáy lòng đến mãi nghìn sau.

Khucgiaomua

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 531
    • Xem hồ sơ cá nhân
    • somenh.com

Re: Cõi Riêng.

« Trả lời #40 vào: Tháng Ba 14, 2012, 07:26:41 PM »
19g20- Có những khi một mình.

Hai ngày tham gia công tác thanh tra. Nhưng không quá áp lực. Ngày mai sẽ qua thôi. Tự nhủ với lòng mình như vậy. Về rồi, tranh thủ một chút thời gian cảm nhận bình yên qua tiếng hát Ngọc Lan. Thật buồn và ngọt ngào. Xua hết tất cả những gì phát hiện từ sau cuộc thanh tra.

Tâm tư muốn nói thật nhiều nhưng không biết phải bắt đầu từ đâu. Những ý nghĩ cứ dừng chân trong giấc ngủ làm không đêm nào trọn giấc. Hình như ta đã quá đa đoan thì phải!

Nếu có một ai đó làm chậm bước chân của mình, hãy nhẹ nhàng rẽ sang hướng khác. Người không biết quý trọng mình không đáng để mình tiếp tục cho đi tình bạn hoặc tình yêu vì cuối cùng người bị tổn thương nhiều nhất sẽ là mình mà sẽ không có ai xót xa cho mình. Lúc đau buồn nên tìm một người bạn mà mình tin tưởng để trút tâm sự, không nên chịu đựng một mình, làm tăng thêm nỗi buồn, nỗi cô đơn..

Không nên quá quan trọng hoá một số người hoặc một số việc, hãy để tất cả thuận theo tự nhiên. Thế giới này vốn không công bằng mà, quá quan trọng một việc gì đó sẽ đánh mất giá trị của bản thân. Đừng vì bất cứ ai hay bất cứ việc gì mà ngược đãi bản thân như nhịn đói, khóc thương, tự kỷ, stress.. , đấy là những hành động chỉ có ngốc mới làm. Tất nhiên, đôi khi có ngốc nghếch một chút cũng chẳng sao, chẳng ai phải thông minh suốt cả đời..

Hãy học cách thay đổi mình khi nỗi đau đến. Có những lời, nên chôn chặt trong lòng. Có những nỗi đau nên lẳng lặng quên đi. Khi đã trải qua, thấy mình trưởng thành hơn, tự mình hiểu là đủ. Có những thay đổi mình không cần phải nói ra, người ta sẽ nhìn thấy.

"Mưa buồn mãi rơi trên biển xưa âm thầm. Ôi biển vắng đêm nao tình trao êm đềm
Cơn sóng nào khơi lên nỗi đau trong em bao chiều lang thang 1 mình.

Anh giờ đã như mây dạt trôi phương nào? em còn mãi nơi đây ngồi ôm kỷ niệm
ôi cách biệt đêm nao bước chân đôi ta in hằn, sóng đã xóa nhòa bước chân.

Tình như bóng mây, ngàn năm vẫn bay. Mây ơi mây hỡi, cánh mây giang hồ
Ngày tháng lênh đênh, bờ bến nơi đâu? biết chăng tình em, mãi luôn chờ mong

Bao ngày tháng nên thơ tình yêu đâu rồi? Nay tình đã xa xăm mù khơi phương trời
Ôi lỗi buồn như mây kín che đôi ta bao ngày cô đơn lạnh lùng

Anh còn nhớ hay quên tình xưa êm đềm? anh còn nhớ hay quên vòng tay ân tình
Son phấn nào ru anh lãng quên đi bao kỷ niệm bên nhau với tình yêu ngất ngây

Người yêu dấu ơi, tình em vẫn xanh. Anh nơi phương đó biết chăng em chờ
Ngày tháng cô đơn lặng lẽ đi qua. Với bao sầu thương, kín dâng lòng em
Tình như áng mây , ngàn năm vẫn bay. Mây ơi mây hỡi cánh mây giang hồ
Ngày tháng lênh đênh bờ bến nơi đâu? Biết chăng tình em mãi luôn chờ mong" (Mưa trên biển vắng- Ngọc Lan)

 
http://mp3.zing.vn/bai-hat/Mua-Tren-Bien-Vang-Ngoc-Lan/ZWZABECA.html
Có những giản đơn không thể nói bằng lời
Có những nỗi đau không thốt lên thành tiếng
Có những phút tâm tư, hoài niệm
Chôn tận đáy lòng đến mãi nghìn sau.

Khucgiaomua

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 531
    • Xem hồ sơ cá nhân
    • somenh.com

Re: Cõi Riêng.

« Trả lời #41 vào: Tháng Tư 08, 2012, 09:44:18 AM »
9g25'- Sáng bình an.

Chưa đầy 2 tuần, thời gian không quá dài nhưng xung quanh lại xảy ra nhiều chuyện đến vậy. Quả lòng người thật đa đoan. Thấy cười đó, ngot ngào đó, tâng bốc ngút trời....nhưng đang sau là một quả mìn cực to, khi không hài lòng nó có thể nổ và làm chết người bất cứ lúc nào. Tuy không dính dáng gì mình nhưng ngồi ngoài nhìn vào thật cảm thấy rất chán cho lòng dạ con người...dò sông dò biển dễ dò. Nào ai lấy thước mà đo lòng người. Ở đây, chỉ tiếc cho ông ấy, cứ nghĩ rằng lăng-xê họ, nể nang họ thì họ sẽ làm ngơ....Nhưng thật đáng đời cho ông ta khi làm việc với một chiến lược không đâu vào đâu cả, cuối cùng là hại thân!

Qua nhiều việc mới thấy rằng, càng nghĩ sâu xa càng thấy chán bởi vì người với người đối xử tốt với nhau giữa thời buổi mà tiền tài, lợi lộc làm chủ thì hiếm có thể tìm thấy. Có chăng chỉ là một vài hạt cát trong sa mạc mà thôi. Tính đến lúc này, mình cảm thấy còn an ủi và hạnh phúc rất nhiều. Vì mình đã có được một hạt cát từ trong sa mạc đó.

Hạt cát quý giá, hiếm hoi giữa trường đời đầy bon chen hiểm hóc. Nơi đó mình có thể trải lòng, có thể nói tất cả những bí mật mà không sợ bị chê cười hay khinh rẻ. Mình luôn luôn được chia sẻ khi cần thiết. Có lẽ, với nhiều người mình có thể tự hào và hài lóng với mình hiện có. Có thể ngày mai, ngày mốt...hay nhiều ngày sau nữa cuộc sống mình có nhiều trắc trở nhưng mình sẽ nghĩ đến điều này để hy vọng để vui vẻ sống trọn vẹn từng ngày và bỏ qua mọi ưu phiền không đáng có.

Hôm nay, cho dù hãy còn những điều mình chưa biết hết. Nhưng giữa không gian trong lành, mát rượi và đầy nắng, mình có một cảm giác thật yên bình và thanh thản. Sự tỉnh lặng giúp mình có thiện chí hơn với cuộc sống. Lại càng thấy nên tránh xa mọi phiền phức, càng xa càng tốt!

Có những giản đơn không thể nói bằng lời
Có những nỗi đau không thốt lên thành tiếng
Có những phút tâm tư, hoài niệm
Chôn tận đáy lòng đến mãi nghìn sau.

Khucgiaomua

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 531
    • Xem hồ sơ cá nhân
    • somenh.com

Re: Cõi Riêng.

« Trả lời #42 vào: Tháng Tư 12, 2012, 07:50:16 PM »


"Trăm năm trước thì ta chưa gặp
Trăm năm sau biết gặp lại không?
Cuộc đời sắc sắc không không
Thôi thì hãy sống hết lòng với nhau..."

Có những giản đơn không thể nói bằng lời
Có những nỗi đau không thốt lên thành tiếng
Có những phút tâm tư, hoài niệm
Chôn tận đáy lòng đến mãi nghìn sau.

Khucgiaomua

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 531
    • Xem hồ sơ cá nhân
    • somenh.com

Re: Cõi Riêng.

« Trả lời #43 vào: Tháng Tư 14, 2012, 02:52:01 PM »

Định Mệnh


Thôi nhé em đừng nhiều hận sầu. Đừng thương tiếc để rồi xa xôi. Đừng trách chi đã lỡ duyên đời. Hai chúng ta đi hai đường. Chuyện thương yêu đâu còn nữa

Ôm ấp chi 1 định mệnh buồn. Để chua xót những gì cho nhau. Người bước đi mà nát tan lòng. Ai đứng trông theo ngậm ngùi. Tình yêu mất đi còn đâu.

Anh đâu lỡ hẹn. Mà đời lại xui ngăn cách với chia phôi. Phải chăng em ơi, tình lỡ ước mong. Thôi trách chi người sang sông

Thôi nhé em đừng buồn làm gì. Dù thương tiếc vẫ là biệt ly. Đời cớ sao lại lắm u sầu
Em khóc mối duyên ban đầu. Từ đây chết trong lòng nhau.

http://mp3.zing.vn/bai-hat/Dinh-Menh-Quang-Linh---Cam-Ly/IW6IU9CE.html

http://mp3.zing.vn/bai-hat/Dinh-Menh-Dam-Vinh-Hung/ZWZ9686U.html
« Sửa lần cuối: Tháng Tư 14, 2012, 02:53:44 PM gửi bởi Khucgiaomua »
Có những giản đơn không thể nói bằng lời
Có những nỗi đau không thốt lên thành tiếng
Có những phút tâm tư, hoài niệm
Chôn tận đáy lòng đến mãi nghìn sau.

Khucgiaomua

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 531
    • Xem hồ sơ cá nhân
    • somenh.com

Re: Cõi Riêng.

« Trả lời #44 vào: Tháng Tư 14, 2012, 02:55:39 PM »


Trả Lại Anh

Trả lại anh đêm dài chung đôi bóng dưới trăng sao . Trả lại anh con đường in bóng mát thưở ngày nao. Trả lại anh ánh đèn công viên đó dưới mưa bay. Những đêm chúa nhật nghe phố phường buông gót giày.


Trả lại anh tâm tình xa xưa đó dưới trăng sao. Trả lại anh đôi vòng tay âu yếm nụ cười trao. Trả lại anh kỷ niệm yêu thương đó sống bên nhau. Đến nay trở thành xa cách rồi còn đâu


Người đã ra đi không thấy về. Tình yêu chôn sâu trong lặng lẽ. Còn chăng bao đớn đau. Lệ rơi đêm nhớ nhau. Ngày buồn xưa đã tàn như nắng chiều


Để rồi đêm nay buồn trong xa vắng nhớ mông lung. Người đã quên tôi rồi sao tôi vẫn còn chờ mong. Và nhìn áng mây chiều tan theo ánh mắt đăm chiêu. Sống trong chuỗi ngày ôm nỗi buồn quạnh hiu

http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=ECNEc7XYOZ

http://stream62.gonct.info/e0b438dbf0825e00e5aa62942fc98b4c/4f8924e7/NhacCuaTui045/Tra%20lai%20anh%20-%20Tam%20Doan%20%5BNCT%203003922625%5D.mp3

http://mp3.zing.vn/bai-hat/Tra-Lai-Em-Nguyen-Vu,Phi-Nhung/ZWZAO6WI.html
Có những giản đơn không thể nói bằng lời
Có những nỗi đau không thốt lên thành tiếng
Có những phút tâm tư, hoài niệm
Chôn tận đáy lòng đến mãi nghìn sau.

Khucgiaomua

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 531
    • Xem hồ sơ cá nhân
    • somenh.com

Re: Cõi Riêng.

« Trả lời #45 vào: Tháng Tư 14, 2012, 02:57:14 PM »


Tình Lỡ

Thôi rồi còn chi đâu anh ơi
Có còn lại chăng dư âm thôi
Trong cơn thương đau men đắng môi

Yêu rồi tình yêu sao chua cay
Men nào bằng men thương đau đây
Hỡi người bỏ ta trong mưa bay

Phương trời mình đi xa thêm xa
Nghe vàng mùa thu sau lưng ta
Anh ơi, anh ơi thu thiết tha

Ơi người vì ta qua phong ba
Có còn gì sâu trong tâm tư
Mắt lệ mờ hoen dư âm xưa

Một vầng trăng vỡ đã thôi không theo nhau
Cuộc tình đã lỡ với bao nhiêu thương đau
Hết rồi thôi đã không còn gì thật rồi
Chỉ còn hiu hắt cơn sầu không nguôi

Con đường mình đi sao chông gai
Bước vào đời nhau qua bao nay
Anh ơi, anh ơi sao đắng cay

Thôi đành vùi sâu tâm tư thôi
Hết rồi còn chi đâu anh ơi
Hết rồi còn chi đâu anh ơi...

 
http://mp3.zing.vn/bai-hat/Tinh-Lo-Le-Quyen/IW6CZBEI.html

Có những giản đơn không thể nói bằng lời
Có những nỗi đau không thốt lên thành tiếng
Có những phút tâm tư, hoài niệm
Chôn tận đáy lòng đến mãi nghìn sau.

Khucgiaomua

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 531
    • Xem hồ sơ cá nhân
    • somenh.com

Re: Cõi Riêng.

« Trả lời #46 vào: Tháng Tư 16, 2012, 07:39:13 PM »

7g38'- Nhớ mãi lớp A thương..!!

Nhận thật nhiều mail của các bạn lớp tập huấn A gửi về. Thương lắm! Một thời cùng ăn, cùng ngủ, cùng ngồi bệt dưới thảm mà học, nhớ lời cô nói cứ ngồi kiểu nào học thoải mái nhất thì cứ ngồi….Những ngày đó sao mà thật vui vẻ và hạnh phúc. Ăn đủ các món mình thích, chơi đủ các trò, cười đủ kiểu….Bây giờ còn hỏi nhau về có gặp ca nào chưa? Thiệt tình..!! chưa chi đã muốn thử tài rồi….Đã vào nghề này rồi làm sao mà không có ca nào chứ! Mỗi ngày đều có là khác.

Định hôm nào chép hết mấy cái hình gửi cho mọi người làm kỉ niệm. Hình chụp cả lớp mỗi người ngồi, nằm một kiểu….Giờ chắc đã về mọi nơi với công việc của mình, biết có ngày gặp lại không? Vẫn là dấu ba chấm….xa xôi! Thôi thì cứ mơ và hy vọng….hẹn gặp lại lớp A thương thương nhé!
Có những giản đơn không thể nói bằng lời
Có những nỗi đau không thốt lên thành tiếng
Có những phút tâm tư, hoài niệm
Chôn tận đáy lòng đến mãi nghìn sau.

Khucgiaomua

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 531
    • Xem hồ sơ cá nhân
    • somenh.com

Re: Cõi Riêng.

« Trả lời #47 vào: Tháng Tư 16, 2012, 07:43:21 PM »


Còn Lại Gì Khi Anh Vắng Em

 Hãy ôm anh thật gần, để hơi ấm trong anh sưởi ấm em
Hãy để tay tìm đến nhau những dấu yêu còn sâu
Hãy hôn anh thật dài, để khi mai rời xa, anh vẫn giữ giây phút này
Hãy đưa vai kề sát vai, cho trái tim cùng nhịp đập em hỡi…

Đêm nay sao lạnh quá
Những nỗi nhớ dài thêm nếu mai xa em
Vẫn ngỡ như mình sẽ mãi bên nhau
Để rồi tàn đêm nay em yêu sẽ không bao giờ biết
Anh níu bước thời gian có quay trở lại
Giấc mơ xưa giờ bỗng quá xa xôi
Còn lại gì khi anh vắng em rồi…

Chỉ còn lại một đêm nữa thôi
Chỉ còn lại một tiếng sầu rơi..vào trong đêm tối..bình minh đang tới...


http://mp3.zing.vn/bai-hat/Con-Lai-Gi-Khi-Anh-Vang-Em-Ho-Trung-Dung/ZWZAIDZU.html
Có những giản đơn không thể nói bằng lời
Có những nỗi đau không thốt lên thành tiếng
Có những phút tâm tư, hoài niệm
Chôn tận đáy lòng đến mãi nghìn sau.

Khucgiaomua

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 531
    • Xem hồ sơ cá nhân
    • somenh.com

Re: Cõi Riêng.

« Trả lời #48 vào: Tháng Tư 16, 2012, 07:45:30 PM »


Mẹ Hiền Yêu Dấu


Người mẹ hiền yêu dấu!
Mẹ đã cho đời con
vòng tay âu yếm khi gót chân còn son.
Mẹ hiền có biết khi lớn khôn ra đời,
con sẽ nhớ hoài bóng dáng người.

Người mẹ hiền yêu hỡi!
Mẹ thấu cho lòng con
nguyện cầu luôn luôn mơ ước mẹ bình yên
Và con sẽ đến chia sớt bao ưu phiền,
Âu yếm hôn vầng chán mẹ hiền.

Và khi mưa bão giông tố gieo trong lòng,
con hứa sẽ bên mẹ lúc trong mộng.
Vì tính yêu đó con đã trao cho mẹ.
Mẹ ơi, con đã hứa dâng cho mẹ!

Người mẹ hiền yêu hỡi!
Những lúc mẹ cười vui
là mặt trời trên cao, mưa bão không còn rơi.
Mẹ hiền có biết khi lớn khôn ra đời,
con sẽ nhớ hoài bóng dáng người.


http://mp3.zing.vn/bai-hat/Me-Hien-Yeu-Dau-Ha-Pham-Anh-Thu/IW66988Z.html

Có những giản đơn không thể nói bằng lời
Có những nỗi đau không thốt lên thành tiếng
Có những phút tâm tư, hoài niệm
Chôn tận đáy lòng đến mãi nghìn sau.

Khucgiaomua

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 531
    • Xem hồ sơ cá nhân
    • somenh.com

Re: Cõi Riêng.

« Trả lời #49 vào: Tháng Tư 16, 2012, 07:52:30 PM »


Ước mơ! Ước mơ thì lúc nào cũng là điều tuyệt vời phải không bạn!? Ước mơ ta có thể vẽ lên đó bằng gam màu đẹp nhất, ta thêm vào những gì ta yêu thích. Cuộc sống không ai lấy đi của ta những ước mơ, nhưng cuộc sống khắc nghiệt này sẽ tàn phá nó. Tàn phá và làm mất đi những gì đẹp đẽ nhất mà ta đã tô vẽ, cuộc sống sẽ vẽ lại bức tranh đó chỉ với gam màu xấu xí. Màu của sự buồn chán, thất vọng và tiếc nuối… Ước mơ bạn vẽ tuyệt vời bao nhiêu thì trong thực tại nó có thể trái ngược hoàn toàn.


Một năm để đi tìm lại ước mơ của bản thân, một năm để vẽ lại bức tranh cuộc sống của tôi với những gam màu hi vọng, niềm tin, cố gắng…. Một năm để xóa bỏ những thói quen không tốt, những suy nghĩ tiêu cực và là một năm để trả lời câu hỏi mình là ai…. Một năm, là khoảng thời gian không quá dài cũng không quá ngắn. Nó đã đủ để tôi thấy mình lớn hơn, đủ để thấy bàn tay nhỏ bé yếu ớt giữ chặt những yêu thương. Đủ để tôi thấy tôi đang đi chậm hơn với dòng chảy cuộc sống. Đủ để thấy trong bức tranh của ước mơ, bức tranh của tương lai đó tôi không đứng một mình.


Bạn của tôi, có lẽ bạn cũng đã từng có ước mơ. Cũng đã từng cố gắng với ước mơ của bạn, cũng chán nản và thất bại khi đeo đuổi nó. Cũng từng bị người khác nhạo bán và dẫm đạp vào những ước mơ đó. Sẽ có lúc bạn từ bỏ ước mơ của bản thân và đi theo con đường khác. Con đường đẹp, thẳng tấp trải đầy hoa lúc nào cũng có người phía trước dẫn đường và bảo vệ bạn. Nhưng con đường đó không phải là của bạn đâu và bạn đang đi theo cái bóng của người khác đấy. Cái bóng của những người thân yêu, những người luôn muốn điều tốt đẹp nhất dành cho bạn. Tôi cũng may mắn có con đường đẹp đẽ đó, nhưng tôi đã và sẽ không chọn nó. Tôi không muốn mình là một đứa trẻ to xác nên tôi chọn cách tự đứng dậy và tiếp tục đi sau những thất bại. Tôi không muốn những người khác nhạo bán ước mơ của tôi, nên tôi phải thực hiện bằng được nó để chứng minh họ sai. Tôi không muốn người khác giẫm đạp vào ước mơ của mình nên tôi phải bảo vệ để ước mơ đó to lớn hơn. Tôi không muốn từ bỏ ước mơ mà tôi đã tìm lại được nên dù phải đi con đường chông gai và xa xôi tôi cũng sẽ chọn. Tôi không muốn là cái bóng, không muốn để những người thân yêu bảo vệ vì tôi biết họ không thể bảo vệ tôi mãi, nên tôi chọn cách đứng thẳng và tự bước đi để họ dõi theo và tự hào về điều đó.


Gần đây có người bảo tôi là người nhiều mơ mộng, đó cũng là những gì tôi đã từng nói về người khác trước đây. Ước mơ cũng chỉ là mơ ước, điều đã là mơ rồi sẽ tan nhanh khi ta tỉnh dậy. Lại “thực tế” lại “cuộc sống” và lại “đi tìm ước mơ” chăng? Không tôi vẫn sẽ mơ mộng, mơ thì đã sao chứ! Mơ nhưng tôi sẽ không để nó tan biến, tôi sẽ ghi lại những ước mơ ấy!. Tôi sẽ để nó trở thành thực tế, để nó là ánh sáng dẫn đường. Tôi sẽ phải cố gắng, cố gắng cho dù còn một chút sức lực. Cố gắng để cuộc sống của tôi là những gì tôi mơ ước, để tôi không phải nuối tiếc. Để tôi không phải hối hận và để tôi không phải là cái bóng của kẻ khác, không phải chạy theo mọi người mà không bao giờ biết đích đến nằm ở đâu.


Thế đó, tôi đã chọn và tôi sẽ phải thực hiện những điều mà tôi đã chọn. Còn bạn thì sao, bạn đã chọn điều gì? Và điều bạn đã từng chọn, bạn có muốn thay đổi không? Nếu bạn hỏi tôi điều đó thì:….. hôm nay sẽ không, mai cũng sẽ không, không và không thay đổi điều tôi đã chọn.


Ngày hôm qua, tôi đã nghĩ mình đã đánh mất những ước mơ của bản thân, đánh mất mục đích sống của mình. Ngày hôm qua tôi chờ đợi, chờ đợi mình đủ lớn để làm những điều mình muốn. Chờ đợi một ai đó giúp, chời đợi một cơ hội. Tôi chờ đến khi nào tôi cảm thấy tự tin và sẵn sàng. Ngày hôm qua tôi chỉ là đang tồn tại, tồn tại như mọi vật trên thế gian này. Vô vị, chán nản, tuyệt vọng……


Ngày hôm nay, tôi biết tôi không đánh mất ước mơ chỉ là tôi sợ tôi không đủ để bảo vệ và thực hiện nó. Nên tôi đã giấu nó vào một góc khuất và bị che bởi màu của sự nhút nhát , rất may tôi đã tìm thấy tẩy sạch và nó lại rất đẹp. Ngày hôm nay, tôi biết tôi chờ đợi những điều không bao giờ đến hoặc đã đi qua mất. Tôi biết ngày hôm nay, tôi phải nỗ lực hết mình. Tôi phải tận dụng hết thời gian, hết sức lực để nắm bắt, trang bị và từng bước thực hiện ước mơ.


Ngày hôm nay tôi biết tôi không chỉ tồn tại, mà tôi đang sống. Sống cho tôi, cho ước mơ của tôi, sống cho gia đình, sống cho hạnh phúc và sống để tô vẽ cho cuộc đời tươi đẹp hơn. Vì tôi biết tôi đang sống nên phải cố gắng nhiều hơn. Cố gắng trang bị những kiến thức đã hỏng, vẫn phải tiếp tục học. Ngày hôm nay đã 25 tuổi, ngày mai bao nhiêu tuổi nữa cũng vẫn thế. Vẫn cố gắng học, vẫn vì điều hôm nay đã nghĩ, vẫn làm dù thất bại. Cuộc sống không bao giờ là quá muộn phải không bạn, vẫn có cơ hội cho tôi và cho bạn. Cơ hội cho những ai tìm được, cho những ai dám thực hiện điều mình đã nghĩ…..


Vậy còn bạn, bạn đã đánh mất hay đang giấu ước mơ của mình ở đâu đó? Bạn có thấy quá muộn khi thực hiện những ước mơ của mình?



Có những giản đơn không thể nói bằng lời
Có những nỗi đau không thốt lên thành tiếng
Có những phút tâm tư, hoài niệm
Chôn tận đáy lòng đến mãi nghìn sau.

Khucgiaomua

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 531
    • Xem hồ sơ cá nhân
    • somenh.com

Re: Cõi Riêng.

« Trả lời #50 vào: Tháng Tư 17, 2012, 07:03:35 PM »


Chờ Người


 Một người con gái đứng nghiêng nghiêng vành nón lá Đường chiều bờ đê lối xưa kỷ niệm thiết tha Lòng nàng sao lưu luyến quá, hẹn hò một người đi xa, mà năm tháng đã dần qua.

Chuyện tình chung thủy có em bên bờ sông vắng Ngày, ngày ra đón biết đâu anh còn nhớ chăng Lệ buồn đêm khuya thức trắng. Chiều, chiều nhìn theo ánh nắng, lời thề ước dưới ánh trăng.

Tình là tình cô đơn tái tê gió lạnh mùa đông. Ngọn đèn dầu chiếc bóng nơi cô phòng.  Và mỗi lần chim én đưa tin con đò sang sông, môi mắt em chờ mong.

Sầu thương đã lỡ, trách chi duyên tình dang dở Đời người con gái chỉ có một lần ước mơ Nào ngờ tình yêu trắc trở, tình đẹp là tình bơ vơ, chờ người đến bao giờ

http://mp3.zing.vn/bai-hat/Cho-Nguoi-Phi-Nhung/ZWZAEIUZ.html
Có những giản đơn không thể nói bằng lời
Có những nỗi đau không thốt lên thành tiếng
Có những phút tâm tư, hoài niệm
Chôn tận đáy lòng đến mãi nghìn sau.

Khucgiaomua

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 531
    • Xem hồ sơ cá nhân
    • somenh.com

Re: Cõi Riêng.

« Trả lời #51 vào: Tháng Tư 17, 2012, 07:10:45 PM »


không bao giờ quên anh.

Tôi viết lên đây với tất cả chân thành của lòng tôi trao anh. Ngày nào đã quen nhau, vì chung hướng đời, mình trót trao nhau nụ cười. Và tình yêu đó, tôi đem ép trong tim, Dù bụi thời gian có làm mờ đi kỷ niệm của hai chúng mình. Tôi cũng không bao giờ, không bao giờ quên anh.

Cho đến hôm nay, với nức nở nghẹn ngào, mình mềm lòng xa nhau. Còn đâu  những đêm anh dìu tôi lối về, buồn kể nhau nghe chuyện đời. Tình mình nay chết như lá uá thu rơi, Đường trần mồ côi, tôi lạnh lùng ôm kỷ niệm của hai chúng mình.
Ngơ ngác trong đêm trường, tôi chưa vơi niềm yêu thương.

Nhớ lúc chia phôi, cầm tay chưa nói hết bao nhiêu niềm thương của tuổi xuân vừa tròn. Xa nhau, mấy người không buồn không nhớ, xót xa cho tình yêu.
Nuối tiếc xa xôi, ngày xưa anh nói vẫn yêu em nghìn năm, vẫn đợi em trọn đời.
Nhưng nay hết rồi, hai người hai lối lúc đêm buồn không anh?

Tôi gói yêu thương, xin trao trả ân tình về người tôi yêu mến. Đừng thương tiếc chi anh, chuyện hai chúng mình là giấc mơ trong cuộc đời. Tình mình nay chết, như lá úa thu rơi, Đường trần mồ côi, tôi lạnh lùng ôm kỷ niệm của hai chúng mình.
Tuy đã xa nhau rồi, nhưng không bao giờ quên anh

http://hcm.nhac.vui.vn/khong-bao-gio-quen-anh-mp3-tam-doan-m55183c56p207a2832.html
Có những giản đơn không thể nói bằng lời
Có những nỗi đau không thốt lên thành tiếng
Có những phút tâm tư, hoài niệm
Chôn tận đáy lòng đến mãi nghìn sau.

Khucgiaomua

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 531
    • Xem hồ sơ cá nhân
    • somenh.com

Re: Cõi Riêng.

« Trả lời #52 vào: Tháng Tư 17, 2012, 07:31:32 PM »
Trả Lại Thời Gian

Xin trả lại những kỷ niệm buồn vui. Ngày xanh đã theo thời gian qua mất rồi
Ngồi viết tâm sự, nhớ ngược về quá khứ, chợt lên nét suy tư. Bao năm thầm kín trót thương tà áo tím. Những đêm sương lạnh nghe trái sầu rớt vào tim.

Thương tiếc nhiều mái tóc xõa bờ vai. Tình khôn lớn nỗi chờ mong ôi quá dài. Lòng vẫn u hoài, nghĩ chuyện tình đổi thay.  Đời ai biết được ai. Chia ly là hết, xót xa nhiều cũng thế. Nếu mai sau gặp xin cúi mặt làm ngơ.

Thời gian có ngừng đây bao giờ. Thương tiếc rồi sẽ làm buồn vu vơ. Nhiều lúc muốn quên để xóa mờ. Nhưng mỗi lần nhìn xuân về thương nhớ. Người đó ta đây Tình vẫn chia phôi. Biết cuộc đời mình ra sao.

Ôm kỷ niệm chẳng nửa lời thở than. Một tâm khúc cho người thương, cho tiếng đàn. Đời đã không mang những gì mình mơ ước. Mà sao khó tìm quên? Xa nhau là mhớ, mỗi đêm về xao xuyến. Nhớ thương bây giờ xin trả lại thời gian.

http://mp3.zing.vn/bai-hat/Tra-Lai-Thoi-Gian-Le-Quyen/ZWZECEZI.html
« Sửa lần cuối: Tháng Tư 18, 2012, 06:24:38 PM gửi bởi Khucgiaomua »
Có những giản đơn không thể nói bằng lời
Có những nỗi đau không thốt lên thành tiếng
Có những phút tâm tư, hoài niệm
Chôn tận đáy lòng đến mãi nghìn sau.

Khucgiaomua

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 531
    • Xem hồ sơ cá nhân
    • somenh.com

Re: Cõi Riêng.

« Trả lời #53 vào: Tháng Tư 29, 2012, 11:31:14 AM »
11g19'. Trưa- nắng hanh, gió nhạt.

Muốn dỗ một giấc trưa, nhưng nằm xuống lại ngồi lên, loay hoay và chẳng biết làm gì. Ngày chủ nhật mà chán thế!! Giá mà mưa to, sấm chớp như hôm qua mà nghe còn vui tai hơn.....Còn 3 ngày như thế này nữa đây!

Sáng viết hai bài, vừa nâng đỡ cho mọi người vừa tự nhắc nhở mình, mọi việc khó khăn rồi cũng sẽ qua, và dẫu có lần ta đã đi vào cuối con đường thì cũng có lúc ta sẽ lần được đường trở ra ánh sáng!

Cuộc sống luôn nghiệt ngã, nên chăng chấp nhận với những gì mình có, lo nghĩ xa xôi cứ làm mình căng thẳng mà thôi. "Ai sao mình vậy", "Tới đâu tính tới đó...". Ừ, cũng cố gắng nghĩ như vậy nhưng cuối cùng cái đầu nó không chịu tuân theo mình, rối quá..!!

Trong vòng 1 tuần, 6 cái chết- bấy nhiêu cũng đủ ám ảnh rồi. Tuy nhiều lần muốn xua tan ý nghĩ sợ hãi trong đầu, nhưng thỉnh thoảng nó lại xuất hiện, khống chế bằng cách mở nhạc thật to, tập trung vào hình tượng Lệ Quyên, vào tiếng hát Trung Dũng...rồi Quang Dũng......Đúng vậy, đời người thật vô thường, ngày hôm nay không phải là ngày mai...và càng không thể là mãi mãi. Thì thôi, sống cho trọn vẹn một ngày hôm nay, một ngày hôm nay....và một ngày hôm nay nữa...

Mong có một chút mưa qua cho dịu mát lòng ta đi......................

Có những giản đơn không thể nói bằng lời
Có những nỗi đau không thốt lên thành tiếng
Có những phút tâm tư, hoài niệm
Chôn tận đáy lòng đến mãi nghìn sau.

Khucgiaomua

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 531
    • Xem hồ sơ cá nhân
    • somenh.com

Re: Cõi Riêng.

« Trả lời #54 vào: Tháng Năm 01, 2012, 09:41:36 AM »
  Vẫn hát lời tình yêu

Đừng xa vội xa em

Vội sớm câu vĩnh biệt

Giận chi giận chi em?

Lời nói êm gió thoảng.

 

Lòng em còn yêu anh

Còn nhớ mong khắc khoải

Một mai đành xa anh

Khổ đau anh có biết?

 

Trời xanh còn âm u

Ngày bão giông nắng lửa

Biển xanh thật êm ru

Còn thét vang sóng đổ

 

Tình em dành cho anh

Còn mãi như hơi thở

Đừng xa vội xa nhau.

Để mai ta hối tiếc........

 

Đã biết em để mất anh rồi

Tiếng chim ngừng hát bên trời.

Đã biết sông mùa lũ dâng tràn

Cuốn đi bờ bãi ngút ngàn tình yêu.

 

Đã biết nhau để mãi xa rời

Lá xanh rụng giữa xuân ngời.

Đã biết yêu là vẫn thế rồi

Trái tim còn mãi hát lời tình yêu.

 

http://mp3.zing.vn/bai-hat/Van-Hat-Loi-Tinh-Yeu-Hong-Nhung/ZWZA6B7E.html

http://mp3.zing.vn/bai-hat/Van-Hat-Loi-Tinh-Yeu-My-Linh/IWZAWAIU.html

http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=dWCVqDKGJh
Có những giản đơn không thể nói bằng lời
Có những nỗi đau không thốt lên thành tiếng
Có những phút tâm tư, hoài niệm
Chôn tận đáy lòng đến mãi nghìn sau.

Khucgiaomua

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 531
    • Xem hồ sơ cá nhân
    • somenh.com

Re: Cõi Riêng.

« Trả lời #55 vào: Tháng Năm 01, 2012, 11:47:03 AM »

Sáng nắng ấm- 1/5

Thay cho những ngày mưa bão, sáng nắng ấm dần….Trải lòng với những cảm nhận của một một ngày mới, cảm thấy nhẹ đi rất nhiều!

Lại rất nhiều mail của bạn bè gửi về, lại có hình của lớp nữa chứ. Nhìn hình mà thấy thương quá! Những tháng ngày ấy thật hạnh phúc, nhìn các bạn trai vui đùa, phá phách làm nhiều trò ngố mà không thể nhịn cười…..Thương lắm lớp Tâm Lý A! Thật hạnh phúc khi chúng ta có nhau!....Do vậy không thể nào chậm trễ hồi âm, và ưu tiên cho lớp trưởng nữa ! Hy vọng sẽ có nhiều hình hơn vì mình nhớ không lầm là mỗi người đều có máy mà! Và chụp rất nhiều.

Lớp A ơi lớp A!
Giờ thấy sao thương quá!
Mỗi người một phương xa.
Biết bao giờ gặp lại?
Vẫn biết là xa cách.
Nhớ về nhau mỗi ngày.
Có chuyện gì cấp bách
Nhớ mail cho nhau ngay!
Giúp nhau, ưu tiên một.
Trị Tâm lý cho tài.
Giúp mọi người sống tốt!
Cả lớp mình chung tay.

Tranh thủ những ngày nghỉ này làm clip, soạn powerpoint dành sẵn….thời gian nghỉ hè cần có những dự định cần thực hiện, chắc phải lên kế hoạch rồi!

Thật sự, trong lúc này rất muốn tìm thấy những niềm tin, những hy vọng từ lớp TL.A để vượt qua những thử thách của cuộc sống. Học tâm lý mà không chữa được bệnh tâm lý cho mình thì mình thì quả là thất bại!

Không chiến thắng nào vinh quang hơn chiến thắng bản thân mình!
Có những giản đơn không thể nói bằng lời
Có những nỗi đau không thốt lên thành tiếng
Có những phút tâm tư, hoài niệm
Chôn tận đáy lòng đến mãi nghìn sau.

Khucgiaomua

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 531
    • Xem hồ sơ cá nhân
    • somenh.com

Re: Cõi Riêng.

« Trả lời #56 vào: Tháng Năm 02, 2012, 07:30:14 AM »
7g- Ngày mới hy vọng.

Ngoài kia nắng rất đầy và thật đẹp, khác xa hôm qua chút nắng nhưng vẫn mơ hồ, man mác….

Lúc này chợt nhận ra rằng, không có gì là nguyên vẹn như cũ. Nó có thể thay đổi bất cứ lúc nào giống như bầu trời của hôm qua, hôm nay…và ngày mai vậy! Hãy cứ ngắm nó cho thỏa mãn, trút bỏ những gì còn ưu tư, muộn phiền, như thế không tốt hơn sao?!

Tạo hóa ban cho con người ngày hôm nay để sống. Nhưng con người thường chối bỏ nó để đi tìm ngày mai, dù chưa biết ngày mai như thế nào. Tính hiếu kỳ đã làm con người cứ mày mò và sống trong vòng lẩn quẩn. Chi bằng sống thật tốt ngày hôm nay để ngày mai còn thể nhớ đến một hôm qua mình đã sống thật đẹp.

Hôm nay sẽ còn nghỉ 1 ngày nữa, ngày mai lại lao vào công việc. Xem ra, mọi thứ của ngày mai sẽ thay đổi rồi! Và chẳng mấy chốc sẽ nghỉ hè. Khi đó mình sẽ làm gì nhỉ? Du lịch một chuyến...hay tiếp tục nằm nhà dưỡng sức chuẩn bị cho những đợt tập huấn triền miên? Từ từ tính vậy. Không thể tính trước được điều gì ở ngày mai cả!

Điện thoại đổ liên tục, chán quá! Muốn trốn cũng không trốn được! Muốn yên tỉnh cũng không được! Chán quá đi!!!!!.......................
Có những giản đơn không thể nói bằng lời
Có những nỗi đau không thốt lên thành tiếng
Có những phút tâm tư, hoài niệm
Chôn tận đáy lòng đến mãi nghìn sau.

Khucgiaomua

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 531
    • Xem hồ sơ cá nhân
    • somenh.com

Re: Cõi Riêng.

« Trả lời #57 vào: Tháng Năm 21, 2012, 02:48:34 PM »
Về đây rồi!.....

Đi dọc đi ngang, cuối cùng cũng về đây.

Tuy chỗ này hơi bề bộn, nhưng vẫn còn có một đôi tay nâng mình dậy, sẵn sàng nghe mình nói bất cứ lúc nào và vô điều kiện. Mình có thể nói lung tung mà không sợ ai xầm xì, dòm ngó....

Quy luật vốn vậy, đến rồi đi thì lúc nào mà không chút luyến tiếc! Nhưng nghĩ xa hơn một chút, mình luyến tiếc nhưng có ai luyến tiếc mình hay không? Vậy thì sao mình lại bon chen vào chốn đông người khi họ đối với mình hoàn toàn xa lạ và thờ ơ?!...

Tìm tri kỷ đã khó, gìn giữ được ân tình ấy lại càng khó. Có lẽ mình phải khắc sâu điều này để tránh những ảo tưởng về cuộc sống. Càng nhìn sâu vào cuộc sống, mới thấy trân trọng cái mình từng có. Một bàn tay, một tấm lòng…..chưa bao giờ muốn buông mình ra, chưa bao giờ quên mình dù chỉ một ngày! Cho dù khoảng cách quá xa xôi.

Mình từng nghĩ, con người ta sống vì cái gì nhỉ? Lòng tin? Sự nghi ngờ? Sợ nhất là mình không còn nhận ra mình nữa. Sau giấc ngủ tinh thần thấy tỉnh táo hơn. Sự mệt mõi tan biến. Nhưng sự lạc quan thì chưa tìm thấy. Cái gì đó mơ hồ vẫn cứ chen ngang cuộc sống và suy nghĩ của mình. Đấu tranh lắm mà vẫn không nhận ra đó là điều gì.

Thôi, đã về đến nhà rồi! Ngủ, nghĩ, không để những chuyện đâu đâu ảnh hưởng tâm trạng nữa! Nghĩ nhiều quá cũng chẳng thay đổi được gì. Cố gắng đừng quá căng thẳng khi đối diện với cuộc sống. Chỉ hy vọng sống cho thật tốt một ngày cũng là ý nghĩa lắm rồi.


Có những giản đơn không thể nói bằng lời
Có những nỗi đau không thốt lên thành tiếng
Có những phút tâm tư, hoài niệm
Chôn tận đáy lòng đến mãi nghìn sau.

TUAN VAN HA

  • Thành viên mới
  • *
  • Bài viết: 15
  • Mọi thứ đều bình thường
    • Xem hồ sơ cá nhân

Re: Cõi Riêng.

« Trả lời #58 vào: Tháng Năm 21, 2012, 03:21:19 PM »
Đọc tự sự mà thấy đúng là khúc giao mùa: Tản mác, mêng mang, không cái nào nhập vào cái nào; Phải chăng tâm trạng của một người đang có nhiều cảm xúc trái chiều! Vào trang web này không ngoài mục đích Nâng cao bản lĩnh, giải toả stress, lấy lại tinh thần .v.v. để vuơt qua các thử thách khó khăn trong cuộc sống; Ngoài ra để chia sẻ, động viên người khác cùng vượt qua các vướng mắc tưởng như không thể gỡ bỏ! Vậy Khucgiaomua trải lòng ra nhiều vậy mà đọc mãi không hiểu! ;D ;D ;D
« Sửa lần cuối: Tháng Năm 21, 2012, 03:27:12 PM gửi bởi TUAN VAN HA »
Đơn giản hoá mọi sự phức tạp!

Khucgiaomua

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 531
    • Xem hồ sơ cá nhân
    • somenh.com

Re: Cõi Riêng.

« Trả lời #59 vào: Tháng Năm 22, 2012, 01:10:35 PM »

Dối Lòng

"Vì anh dối lòng, để rồi trăm năm trái tim u buồn
Vì em má hồng, cuộc đời mang bao mộng mơ xa lắm
Trên con đường vắng, em về với ai. Anh đi lặng lẽ em nào có hay. Dù thương nhớ vẫn quay mặt đi

Vì anh dối mình, đành lòng quên đi nỗi đau riêng mình
Bàn tay rất gần, mà tình yêu kia dường như xa lắm
Khi em tìm thấy khung trời dấu yêu, anh đi lặng lẽ bên đời hắt hiu, một câu hát cô đơn trong chiều

Khi anh bên em sao nhiều dỗi hờn, vương mang chi tình lặng lẽ chua cay
Khi ta bên nhau muôn ngàn tiếng cười, quay lưng đi về lòng nghe tê tái
Đôi môi xinh tươi như một đóa hồng, em luôn mơ về một chốn xa xôi
Hôm nay bên em anh đành dối lòng, cơn mơ không thành vì anh xa lắm
Hôm nay anh đi mang một nỗi buồn, con tim ưu phiền vì đã yêu em."


http://mp3.zing.vn/bai-hat/Doi-Long-Cam-Ly/ZWZCW7UI.html

Đã thật lâu mới có một điều chạm vào đúng suy nghĩ của mình. Bài hát rất hay. Tìm thấy đâu đó sự dịu dàng và nhẫn nhịn. Một cái chạm thật khẽ và mênh mông. Thích!



Có những giản đơn không thể nói bằng lời
Có những nỗi đau không thốt lên thành tiếng
Có những phút tâm tư, hoài niệm
Chôn tận đáy lòng đến mãi nghìn sau.