Đêm thu tỉnh lặng- Tôi.....!!
Ngày hôm nay có người nhận xét với tôi rằng tôi là người có khuynh hướng sống: Mặc kệ nó! Không màng tới thế giới xung quanh, vô cảm....

Không biết giải thích sao nên im lặng thôi, nghĩ sao cũng được!
Nhưng người ta không hiểu rằng tôi không muốn chen lấn ồn ào trong cái môi trường vốn đã quá ồn ào náo nhiệt này. Có một Cõi riêng giữa bon chen cuộc sống chẳng lẽ không cần thiết sao? Là người ai chẳng có lúc thèm nghỉ ngơi? Khi đó sự yên tỉnh chẳng phải là liều thuốc an thần cho mình sao nhỉ?
Tôi thích tìm sự yên bình sau một ngày lao đông mệt nhoài, nằm ngữa mặt hứng từng giọt sương rơi, lặng im cho làn gió mơn man da thịt mát rượi, thả hồn vào những ca khúc dịu dàng để cân- đo đong- đếm những gì mình đã trải qua trong một ngày. Hoà mình vào thiên nhiên và ánh sáng dìu dịu của đèn đường để soi lại mình.....Tôi quá vô cảm chăng?
Hồi còn bé, tôi thường mơ mộng một mình được đứng trên bãi cát , được ngắm biển lúc bình minh mát mẻ hay lúc hoàng hôn đỏ rực. Trong tôi lúc đó biển là bình yên, là tình yêu, những cơn sóng biển là những lời ru ngọt ngào của đại dương bạn tặng cho con người. Dường như màu xanh nước biển ấy đã trở thành một phần trong thời thơ ấu của tôi…
Thế rồi thời gian cứ trôi đi, cuộc sống cứ quay vòng, tôi không còn thời gian nghĩ đến biển nữa. Nhưng một ngày kia tôi nghe được truyện ngắn “ Biển khóc” trên TGA những hoài niệm về biển lại ùa về. Những hoài niệm ấy vẫn rất đẹp, nhưng đó vẫn chỉ là những suy nghĩ của tuổi thơ dại, và giờ đây trong tôi biển có còn như vậy nữa không. “Những tiếng sóng biển là những tiếng khóc , biển đang khóc cho loài người cho chúng ta đấy, vị mặn của biển là vị của nước mắt đấy” Những âm thanh ấy cứ văng văng trong tâm trí tôi. Biển khóc ư, biển mà cũng khóc à, tại sao biển lại khóc cho loài người chứ. Nhưng tôi chợt nhận ra trong tôi biển đã khóc từ rất lâu rồi, tôi không nhận ra mà thôi. Tại sao biển phải khóc ư? Nhiều lắm. Vì con người chúng ta chứ sao. Mỗi một giây có bao nhiêu người phải chết oan ức, bao nhiêu người phải mất người thân, hay có ai đó một phút sa ngã đã đánh mất đi chính mình, đánh mất đi bản thân, hay có ai đó một lần làm tổn thương người khác, một lần ích kỉ về mình, hay vì cái xã hội này tham nhũng, bon chen, dục vọng…
Giờ đây trong tôi cái màu xanh của biển có còn không, còn làm sao được chứ, vì từng giây từng phút biển của tôi đang khóc đấy, đang khóc vì chúng ta đấy. Tôi cũng không nhớ rõ cuộc sống của tôi thay đổi từ bao giờ, chắc lâu lắm rồi. Tôi đã biến từ một đứa trẻ vô lo thành một con người hay suy nghĩ từ bao giờ, cũng đã lâu lắm rồi. Có lẽ nào biển trong tôi đã khóc từ hồi đó, dường như là thế thật, chính những thay đổi ấy đã cho tôi biết biển đang khóc, cho tôi biết đằng sau màu xanh dịu êm ấy, đằng sau những tiếng dạt dào ấy là tiếng khóc, là tiếng ai oán của biển. Thế bây giờ làm sao để biển của tôi không khóc nữa, để tiếng sóng biển trong tôi được trờ về với những điệu ru của nó. Có thể không? Có thể có ngày đó để tôi chờ đợi không?
“Chờ đợi không đáng sợ, cái đáng sợ là không biết phải chờ đợi đến bao giờ”, Tôi thấy câu nói của Cố Mạn rất đúng, đúng là tôi không ngại chờ đợi vì tôi biết ngày biển ngừng khóc sẽ không bao giờ đến giống như một ngày thất tịch không mưa vậy. Con người hiện nay luôn nói “Sống là không chờ đợi” , nhưng thực ra có ai sống mà không chờ đợi không, đén giọt sương còn chờ ngày mới, chiếc lá còn đợi mùa xuân, huông gì là con người. Bạn học 12 năm để làm gì, để chờ một ngày đậu đại học, bố mẹ sinh con cái để làm gì, để chờ đợi những đứa trẻ lớn lên và thành đạt. Thế giờ đây bạn đang chờ đợi gì? Nhiều lắm có phải không? Thế thì có là gì khi tôi nhét sự chờ đợi biển ngừng khóc vào rất nhiều rất nhiều điều tôi đang chờ đợi. Đương nhiên không ai biết trước được tương lai, biết trước được sự chờ đợi của mình sẽ có kết quả như thế nào nhưng cuộc sống là vậy, nó vẫn sẽ quay dù bạn làm gì.
Anh vẫn chờ đợi em
Như hoa chờ đợi nắng
Như gió chờ rặng phi lao
Như trời cao mong mây trắng
Trong truyện biển khóc còn có một câu mà khiến tôi suy nghĩ rất nhiều “Em có nhớ anh không? - Đã quên đâu mà nhớ.”
Thế còn tôi, tôi có nhớ biển không, đúng vậy đã quên đâu mà nhớ, chỉ là tôi không nghĩ đến mà thôi. Biển của tôi nó vẫn cứ ở trong tôi chiếm một vị trí nhỏ bé riêng của mình. Làm sao tôi quên được màu xanh của biển chứ, nó đã gắn liền với những tưởng tượng của tôi từ thời thơ ấu đến những nỗi niềm của tôi khi tôi lớn lên cơ chứ Chính vì thế không có lí do gì tôi không chờ đợi một ngày biển sẽ ngừng khóc cả phải không nhỉ?
Và tôi biết có lẽ ngày đó sẽ không bao giờ đến, nhưng có hề chi chờ đợi là hạnh phúc kia mà!
Hay tôi cũng chỉ là vô cảm như người ta nói ?