Người gửi Chủ đề: Cõi Riêng.  (Đã xem 5876 lần)

BigBobreom và 1 Khách đang xem chủ đề.

Khucgiaomua

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 531
    • Xem hồ sơ cá nhân
    • somenh.com

Cõi Riêng.

« vào: Tháng Bảy 02, 2011, 09:34:52 AM »
9g30'- Trời sắp mưa, u ám.

Bên ngoài tiếng gió rít, xô dạt cây cối, dự báo một cơn mưa rất to.

Nhưng nơi đây, một mình, cảm nhận những khoảnh khắc thanh thản thật sự. Không còn âu lo, đau đớn. Trái với một tháng trước đây khi chuẩn bị bước vào cuộc phẫu thuật.

Giờ phút bình tâm này, mới hiểu muôn đời vẫn thế, vết thương nào cũng phải có lúc lành, đau đớn nào cũng sẽ có lúc trôi qua, sự sợ hãi nào cũng có lúc kết thúc.... để nhường chỗ cho sự bình yên.

Chính những suy nghĩ thấu đáo này làm mình trở nên lạc quan hơn trong thời gian tới. Cứ nghĩ một ngày nào đó, mình thật sự trở lại khoẻ mạnh hoàn toàn, mình cảm thấy thật an ủi, thật hạnh phúc. Điều đó thôi thúc mình cần mạnh mẽ hơn, hy vọng hơn.

Dù chưa đi đến cuối chặng đường như dự định. Nhưng những ngày này thật sự là những ngày mình cảm thấy bình an nhất. Trong giấc ngủ không còn những ám ảnh của bệnh tật, cái chết.

Và mình tin là mình sẽ về đích an toàn, khoẻ mạnh để thực hiện cho hết những nguyện vọng chưa làm được.

Tôi ơi! hãy cố lên!...!!
Có những giản đơn không thể nói bằng lời
Có những nỗi đau không thốt lên thành tiếng
Có những phút tâm tư, hoài niệm
Chôn tận đáy lòng đến mãi nghìn sau.

Khucgiaomua

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 531
    • Xem hồ sơ cá nhân
    • somenh.com

Re: Cõi Riêng.

« Trả lời #1 vào: Tháng Bảy 03, 2011, 09:49:42 AM »
9g30’- Sáng mát rượi.

Ngồi một mình, đọc từng trang, từng chuyên mục của  SoMenh. Trong đầu diễn ra rất nhiều ý nghĩ.

Thật sự con người có số mệnh. Nhưng để thay đổi được số mệnh của mình có dễ dàng không? Có được không? Nếu có thể, như vậy chắc chắn không ai chấp nhận, nghèo, đói, khó khăn mà sẽ chạy đi tìm một giải pháp nào đó để thoát khỏi các số phận tăm tối của mình!

Rồi mình tự nghĩ, có rất nhiều người vì muốn thay đổi số phận của mình mà ngang nhiên giẫm đạp lên số phận của người khác, tước đoạt mọi niềm vui và hạnh phúc của người khác….Vô hình chung họ đi vào con đường ác. Và đó cũng là nguồn gốc của mọi hậu quả, nghiệp chướng họ gây ra.

Từng học qua Nhân tướng học. Là một môn khoa học thu hút được nhiều người quan tâm. Mình cũng từng cảm nhận ít nhiều sự phù hợp, chí lý. Song thực tế, mình lại thấy cái “Tâm” của con người lại bao hàm tất cả.

Người có “Tâm” thiện, luôn biết đau trước mọi góc khuất của cuộc sống, luôn bận tâm với những nỗi đau của người khác, luôn mong muốn có những vòng tay để chia sẻ, ôm trọn lấy tất cả vào lòng để bảo vệ và yêu thương.

Người có “Tâm” ác, luôn sùng bái cá nhân mình, chỉ mong tranh lấy những cái người khác có mà mình không có để mong thay đổi số phận. Tiếc thay, được một lần, họ sẽ tìm cách có được 2 lần…Cứ thế họ đi sâu vào vòng xoáy tội lỗi. Có khi sám hối thì đã muộn.

Vì sao con người không biết làm cho cái “Tâm” của mình được an bình? Có lẽ họ nghĩ có muốn cũng không được, bởi vì cuộc sống vốn là một vùng nước xoáy. Ai mạnh mẽ sẽ vững vàng bơi thoát khỏi nó. Ngược lại, kẻ nào yếu đuối, sẽ bị nó cuốn vào và nhấn chìm.

SoMenh- căn nhà mới! Sao thấy vẫn chưa quen thuộc lắm. Vắng tênh bạn bè, những người từng trải qua những vui buồn. Ai còn nhớ? Và ai sẽ lãng quên? Một chút nuối tiếc, một chút buồn khi nhớ tới những ngày đầu ghé vào BHTC với tâm trạng lạc loài, tuyệt vọng…..Và khi rời khỏi họ có nơi nào để dừng chân, tâm sự và sẻ chia những vui buồn?

Dù sao, trong lòng vẫn nuôi một hy vọng, ngày nào đó bạn cũ sẽ họp đủ về đây, đối thơ, làm thơ con cóc, ca hát, khóc lóc……. và trút hết những nỗi niềm mà trong đời thường không thể nói cùng ai….

Về đây nhé! Các bạn thương mến của tôi! Về nhé!...Hãy về…
Có những giản đơn không thể nói bằng lời
Có những nỗi đau không thốt lên thành tiếng
Có những phút tâm tư, hoài niệm
Chôn tận đáy lòng đến mãi nghìn sau.

Khucgiaomua

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 531
    • Xem hồ sơ cá nhân
    • somenh.com

Re: Cõi Riêng.

« Trả lời #2 vào: Tháng Bảy 03, 2011, 03:26:40 PM »
15g30'- Sau mỗi lần tỉnh giấc.

Trải qua những tháng ngày bề bộn, thỉnh thoảng người ta hay đi tìm cho mình sự bình yên: bình yên trong tâm hồn, bình yên cùng âm nhạc, bình yên cùng người ta yêu thương, bình yên nơi cảnh vật… bởi sự bình yên lúc nào cũng làm con người dễ chịu.

Có bao giờ bạn nhìn vào lòng bàn tay mình bàn tay thon với những đường chỉ ngang dọc như những con đường, những con đường vui buồn thời thơ dại đã qua và những con đường rộng mở của tương lai những con đường đó đang dang tay đón chờ những bước đi chập chững của ta trong cuộc đời... Đó có thể là những con đường gồ ghề khúc khuỷu, đó có thể là bằng phẳng yên bình nhưng ta vui vì ta đã chọn nó ta sẽ cố gắng để đi hết quãng đường đó với một niềm tin và hy vọng...

Hạnh phúc, đau khổ, nụ cười, nước mắt ở phía cuối con đường ta nào biết được. Chỉ ước mơ mong  sẽ không phải bước đi trên những mũi chông những mũi gai và giông tố trên đường đời. Nhưng cuộc sống như vậy sẽ còn gì ý nghĩa còn gì thú vị phải không?

 Sóng yên bể lặng tất cả mọi thứ cứ bình lặng qua đi chẳng nhạt nhẽo lắm sao? Xin bình yên hãy là những cơn gió mát lành trên con đường cuộc sống để trở thành những trạm dừng chân, như ngọn hải đăng giữa mênh mông đại dương để bước chân ta không mệt mỏi có thể đi về phía cuối đường...

Ôi những con đường, những ngã rẽ của cuộc sống, ta chỉ ước mong được bình yên bên yêu thương, bình yên trong bước chân thanh thản, bình yên với chính mình!
Có những giản đơn không thể nói bằng lời
Có những nỗi đau không thốt lên thành tiếng
Có những phút tâm tư, hoài niệm
Chôn tận đáy lòng đến mãi nghìn sau.

Khucgiaomua

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 531
    • Xem hồ sơ cá nhân
    • somenh.com

Re: Cõi Riêng.

« Trả lời #3 vào: Tháng Bảy 05, 2011, 02:42:16 PM »
14g20’- Trưa tỉnh lặng.

Sáng ra, thấy mưa phùn lất phất, cảm thấy thú vị vô cùng. Không gian mát rượi khác với sự oi ả hàng ngày. Mới nhớ hôm nay 5/7 rồi. Chuẩn bị một cuộc chiến mới nữa đây! Tôi ơi, dũng cảm lên nhé! Không có gì là không thể! Huống chi bên mình luôn có một nguồn cổ vũ lớn lao.

Nhìn ngoài kia, học trò náo nhiệt chuẩn bị mua sắm quần áo mới cho năm học. Nghĩ đến mùa tựu trường mà hơi ngao ngán, mong cho hè dài thêm chút nữa.

Cả buổi sáng loay hoay với tính tính toán toán….Dù sao cũng phải cân nhắc trong mọi việc. Sẽ rất tai hại nếu sống cẩu thả và tùy tiện. Nhưng mọi việc xem ra rất ổn. Tự nhiên trong lòng cũng thấy nhẹ nhõm.

Cảm giác lúc này thật bình yên. Nếu mỗi ngày người ta đều tìm thấy sự bình yên thế này thì cuộc sống hạnh phúc biết bao. Thật sự, nếu biết hài lòng với những gì mình có, mình sẽ không bao giờ căng thẳng. Lúc này nhận ra rằng câu nói: “nếu không có được cái mình thích thì hãy thích cái mình có” quả rất hay và chí lý.

Thế nhưng giữ cho tâm mình bình yên còn phụ thuộc ngoại cảnh rất nhiều. Nó sẵn sàng tác động, chi phối để làm lung lay hay để thử thách mình? Tất cả đều phụ thuộc vào ý chí của mình. Nếu đếm thử, thì chẳng phải mình đã trải qua quá nhiều thử thách rồi đó sao? Nhưng rồi mọi chuyện đều trôi qua êm ả.

Mạnh dạn chờ đợi ngày mai đến với một nổ lực mới, tôi nhé! Và tìm thêm một chút bình yên trong khúc giao mùa.....!!

http://mp3.zing.vn/bai-hat/Khuc-Giao-Mua-My-Linh/IWZEWIED.html
« Sửa lần cuối: Tháng Bảy 05, 2011, 02:46:48 PM gửi bởi Khucgiaomua »
Có những giản đơn không thể nói bằng lời
Có những nỗi đau không thốt lên thành tiếng
Có những phút tâm tư, hoài niệm
Chôn tận đáy lòng đến mãi nghìn sau.

Khucgiaomua

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 531
    • Xem hồ sơ cá nhân
    • somenh.com

Re: Cõi Riêng.

« Trả lời #4 vào: Tháng Bảy 16, 2011, 03:56:39 PM »
16g- Nắng chát, nóng.

Một ngày nắng rất đậm. Không gian oi bức khiến như ngạt thở. May mắn là hãy còn có những cơn gió biết điều, lùa về xoa dịu cái nóng chát buổi trưa.

Sau giấc ngủ nhưng hãy còn cảm giác lâng lâng, biết là do thuốc nên không lo ngại lắm. Nhưng cái đầu thì cứ bần thần, nặng trịch. Chỉ cần qua ngày mai, ngày một là sẽ hết thôi! Tôi ơi! Cố gắng lên nào!

Khi tĩnh lặng một mình, cứ suy nghĩ mãi: có số mệnh không nhỉ? Nếu có thì ngày mai, ngày kia, cuộc sống của mình sẽ như thế nào?...Nghĩ rồi tự cười một mình. Cái tính lo xa cũng không bỏ được.

Thật là lo chi quá nhiều! Đời người ngắn ngủi lắm. Trước hết phải làm cho mình thật mạnh khỏe cái đã. Kế đến là sống cho hết ngày hôm nay một cách ý nghĩa và thật sự vui vẻ, hạnh phúc.

Hình dung công việc sắp tới để chuẩn bị cho mình tâm thế tốt nhất, nhưng không tài nào hình dung được. Lúc này lại mong cho nghỉ hè lâu một chút. Thèm nghỉ thêm nhiều một chút nữa.

Chuyến đi Nha Trang đã khởi hành từ 8g tối. Mọi người đều động viên mình tham gia, thấy cũng hứng thú, nhưng không thể. Điện thoại gọi về đoàn đang ở Vinpearl Land. Nếu như hè năm sau, sức khỏe thật sự tốt, nhất định sẽ đi đâu đó một chuyến tham quan vài ngày để thay đổi tâm lý và nhịp sống. Thử rời xa thế giới quen thuộc để thấy trời đất mênh mông như thế nào. Nhất định sẽ cố gắng để làm được! Còn giờ đây chỉ có thể chúc mọi người một chuyến đi hào hứng, vui vẻ và thành công.

Còn bây giờ tạm thời sống vui với những thử thách cuối cùng. Không có cánh cửa nào là đóng lại vĩnh viễn. Một cánh cửa đóng lại sẽ có một cách của khác mở ra. Và mình sẽ hoàn thành tất cả những nguyện vọng đã nuôi nấng từ lâu.

Ngày mai, ngày kia…..chắc chắn mỗi ngày của mình sẽ là một ngày hạnh phúc, một ngày vui. Không lúc nào bằng lúc này, cảm nhận được mỗi giây phút được sống trên đời thật là quý báu….Và đã được sống thì không nên hoang phí dù là chỉ một giây…!!


Có những giản đơn không thể nói bằng lời
Có những nỗi đau không thốt lên thành tiếng
Có những phút tâm tư, hoài niệm
Chôn tận đáy lòng đến mãi nghìn sau.

Khucgiaomua

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 531
    • Xem hồ sơ cá nhân
    • somenh.com

Re: Cõi Riêng.

« Trả lời #5 vào: Tháng Bảy 16, 2011, 04:30:58 PM »
Đổi thay.


Sau một đêm tôi là con người khác
Không vô tư, thấy lạc lõng giữa đời
Không cả khi muốn nở nụ cười
Kệ dòng đời đang ồn ào nhịp sống

Sau một đêm, tưởng tôi không còn sống
Cứ lặng im, không biết nói cùng ai
Cứ lặng lẽ ôm một mối tình dài
Vừa mới tàn khi nắng mai chưa đến.

Sau một đêm, thuyền tình chẳng về bến
Trôi đi đâu mà không biết về đâu
Tràn nước mắt, tràn cả những giọt sầu
Tâm hồn lạnh, ngọn lửa lòng băng giá

... Vậy mà ...

Sau một đêm tôi chẳng còn gục ngã
Không suy tư về những chuyện xót xa
Không lảng tránh thực tại đang diễn ra
Phải tỉnh giấc cho tan tành ác mộng.

Sau một đêm tôi thấy mình lại sống
Như được hồi sinh để đi tiếp cuộc đời
Những chuyện buồn kia phải gạt hết đi thôi
Tôi đã đổi thay để đón chờ ngày mới

............                                       

                                                                           Một ngày an bình!..
Có những giản đơn không thể nói bằng lời
Có những nỗi đau không thốt lên thành tiếng
Có những phút tâm tư, hoài niệm
Chôn tận đáy lòng đến mãi nghìn sau.

Khucgiaomua

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 531
    • Xem hồ sơ cá nhân
    • somenh.com

Re: Cõi Riêng.

« Trả lời #6 vào: Tháng Bảy 16, 2011, 04:33:43 PM »
Tự Sự

Dù đục, dù trong con sông vẫn chảy
Dù cao, dù thấp cây lá vẫn xanh

Dù người trần tục hay những kẻ tu hành
Cũng phải sống từ những điều rất nhỏ.
Ta hay chê rằng cuộc đời méo mó
Sao ta không tròn ngay tự trong tâm?

Đất ấp ôm cho những hạt nảy mầm
Nhưng chồi tự vươn mình tìm ánh sáng.
Nếu tất cả đường đời đều trơn láng
Thì chắc gì ta đã nhận được ra ta ?


Ai trong đời cũng có thể tiến xa
Nếu có khả năng tự mình đứng dậy
Hạnh phúc cũng như bầu trời này vậy
Đâu chỉ để dành cho một riêng ai !


                             Khúc giao mùa- sưu tầm
Có những giản đơn không thể nói bằng lời
Có những nỗi đau không thốt lên thành tiếng
Có những phút tâm tư, hoài niệm
Chôn tận đáy lòng đến mãi nghìn sau.

Khucgiaomua

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 531
    • Xem hồ sơ cá nhân
    • somenh.com

Re: Cõi Riêng.

« Trả lời #7 vào: Tháng Bảy 22, 2011, 03:31:09 PM »
15g30- Chiều mưa giông.

Ngồi lang man một mình, bất ngờ gặp lại người bạn cũ. Cuộc gặp ngắn ngủi, chỉ mấy câu chào hỏi nhưng cũng thấy bồi hồi, xúc động đến không nói nên lời. Cứ tưởng sẽ chẳng bao giờ có dịp gặp lại nữa đâu. Bởi vì cuộc sống vô thường, gặp đó rồi chia tay, họp để rồi tan vốn là quy luật của tạo hóa mà! Những lúc thế này, mới thấy trong lòng mình vẫn còn ôm ấp rất nhiều kỉ niệm. Vậy mà lắm khi thời gian cũng vô tình, sẵn sàng xóa nhòa mọi dấu vết kỉ niệm dù là những kỉ niệm đẹp nhất.

Gặp nhau lần này rồi còn có bao giờ gặp lại nữa không? Tương lai vẫn là bức màn đen bí mật thâm trầm….!!

Nếu như cuộc sống bình lặng mãi thì làm gì có oán trách hay than thở chứ? Nếu như cuộc đời có những giấc mơ…Thì mình cũng đã từng có một giấc mơ…Và giấc mơ ấy đã khép lại….nhường chỗ cho những suy tư mới, vô hình. Giữa thế giới bao la, người ta còn có bao nhiêu điều để lo toan, nghĩ ngợi….làm gì còn thời gian để nhớ đến thời quá khứ! Tự hỏi mình, liệu bao giờ thì mình sẽ lại quên? Quên đi một thời đẫm đầy nước mắt vui- buồn?.....Không muốn, hay chẳng thể quên! Thôi thì, có một một giấc mơ trong đời vẫn vui hơn là một cuộc sống vô cảm mà!

Chiều nay gửi mail giữa trời mưa giông bão bùng. Trả lời đầy đủ 8 câu hỏi, cũng chỉ là xoay quanh việc ăn uống, sức khỏe, đi đứng….nhưng cảm thấy được quan tâm thật là hạnh phúc. Việc cần làm nhất hiện nay là duy trì tốt chế độ phục hồi, tuân theo phác đồ điều trị…để không uổng phí công sức bao lâu nay.

Tôi ơi, cố lên nhé! Một chút nữa thôi….cố lên!



« Sửa lần cuối: Tháng Bảy 22, 2011, 03:33:51 PM gửi bởi Khucgiaomua »
Có những giản đơn không thể nói bằng lời
Có những nỗi đau không thốt lên thành tiếng
Có những phút tâm tư, hoài niệm
Chôn tận đáy lòng đến mãi nghìn sau.

Khucgiaomua

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 531
    • Xem hồ sơ cá nhân
    • somenh.com

Re: Cõi Riêng.

« Trả lời #8 vào: Tháng Bảy 22, 2011, 07:03:00 PM »
Thấy vui vui khi nghe đươc bài hát này. Thật cảm xúc, thật tự hào.
Cứ nghe mãi không chán............

"Người con gái bé xinh đạp xe trên phố đông
Tà áo trắng bay bay, lòng vui như nở hoa
Em mỉm cười xinh tươi, ôi khung trời hai mươi
Niềm vui tương lai đón chờ em.

Lòng tha thiết yêu đời và yêu đất nước thôi
Gợi trong ánh mắt em ngàn muôn tia khát vọng
Vẫy tay chào thế giới, bước trên miền đất mới
Tự tin em cô gái Việt Nam.

Rồi mai đây em tung bay, bay đến những chân trời xa
Thì hãy luôn ghi trong tim màu da tiếng nói người Việt Nam
Dành tình yêu tặng cho đời, dành tình yêu tặng cho người
Và niềm tin trong em luôn rực cháy.

Nụ cười em luôn trên môi, cả thế giới sẽ nhận ra
Một Việt Nam luôn hân hoan, tràn dâng sức sống qua thời gian
Hãy bay cao tận chân trời, hãy dang tay chào cuộc đời
Và giờ đây tôi vui khi gặp em
Xin chào em!

http://music.yeucahat.com/mp3/vietnamese/73281-xinh-tuoi-viet-nam~v-music.html
Có những giản đơn không thể nói bằng lời
Có những nỗi đau không thốt lên thành tiếng
Có những phút tâm tư, hoài niệm
Chôn tận đáy lòng đến mãi nghìn sau.

Khucgiaomua

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 531
    • Xem hồ sơ cá nhân
    • somenh.com

Re: Cõi Riêng.

« Trả lời #9 vào: Tháng Chín 04, 2011, 11:24:58 AM »
11g18’- Trưa nồng.

Định ngủ một chút nhưng lại muốn viết một chút gì đó trước khi dỗ giấc.

Đúng rồi, ngày mai đi làm trở lại. Chưa biết vui hay buồn nữa đây. Nghỉ đã lâu, đi làm lại cũng ngán chút…chút. Nhưng hy vọng là mọi việc sẽ ổn, sẽ tìm thấy chút thoải mái hơn là nằm nhà mãi.

Bây giờ, cứ mỗi sáng thức dậy là vẫn thấy nhà buồn hiu, vắng lặng. Dù đã mở nhạc thật to nhưng cũng không làm sao đánh thức không gian mê ngủ.
Vậy là cứ ngồi trước máy đọc báo, viết lách, nghe nhạc….một mình. Cái thế giới này xem ra như thật to, nhưng có lúc lại thấy nhỏ bé vô cùng, cứ làm cho mình như ngạt thở.

Cũng là cái tâm lý khi bắt đầu làm một công việc, cố gắng chuẩn bị thật tốt cho thời gian tới. Nhất là đảm bảo sức khỏe có thể làm việc tròn năm. Những băn khoăn nội bộ đương nhiên chưa thể đoán trước điều gì. Nhưng an phận vẫn là hơn.

Ngày mai, không còn thời gian nhiều để trải lòng với thiên nhiên, không có nhiều rảnh rỗi để tính toán chuyện thế gian. Buổi tối thì phải ngủ sớm….Không biết rồi đây mình có thành cục nước đá hay không nữa!

Chào nhé những ngày rảnh rỗi nhàn hạ. Để đón những ngày nối tiếp bận rộn và bận rộn……..!!
Và cứ nói với chính mình rằng mọi điều không ở đâu xa. Sống với một ngày hôm nay thật nhiều niềm vui và hạnh phúc vì không thể biết ngày mai sẽ ra sao đây!


"Ngày tháng trôi đi vui buồn tôi đâu biết chi
Mải mê ganh đua theo phù du chẳng lối thoát
Đời trôi đi mãi rồi một ngày mới thấy giấc mơ qua rồi
Ôi đời buồn tênh.

Rồi bỗng sáng nay ôi mùa xuân đã nở hoa
Tiếng ai vui ca cho tình yêu bỗng chấp cánh
Nhìn sâu ánh mắt thật dịu dàng
Ta nghe hạnh phúc như về đây.

Có lúc tôi gục ngã nhìn mây trôi hững hờ
Có lúc tôi thầm mơ sẽ hái sao trên trời
Mà nào có biết rằng hạnh phúc luôn bên mình
Là những điều nhỏ nhoi thường ngày mà tôi tìm mãi nơi phù du.

Bỗng thấy yêu đời quá yêu ngày xanh nắng vàng
Bỗng thấy yêu thời gian hạnh phúc đến nhẹ nhàng
Yêu sao những tiếng cười và những khi bên người
Ngày chẳng còn lo toan mệt nhoài
Cuộc đời vì thế nên đẹp tuyệt vời."



http://music.yeucahat.com/mp3/vietnamese/63343-nhung-dieu-nho-nhoi~vy-oanh.html
« Sửa lần cuối: Tháng Chín 04, 2011, 11:27:03 AM gửi bởi Khucgiaomua »
Có những giản đơn không thể nói bằng lời
Có những nỗi đau không thốt lên thành tiếng
Có những phút tâm tư, hoài niệm
Chôn tận đáy lòng đến mãi nghìn sau.

Khucgiaomua

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 531
    • Xem hồ sơ cá nhân
    • somenh.com

Re: Cõi Riêng.

« Trả lời #10 vào: Tháng Chín 06, 2011, 04:44:39 PM »
16g25- Trời mát rượi.

Đi làm trở lại, sau giấc trưa trời mát dịu làm dễ chịu hơn. Những gì nghe nhìn được từ hôm qua trôi mất khỏi ký ức. Con người ta vốn vậy. Nhìn người khác bao giờ cũng dễ dàng hơn nhìn thấy bản thân mình rất nhiều. Đã chứng kiến cảnh sinh ly tử biệt, lòng chả hề muốn thấy cảnh ăn thua, sân si của bất cứ ai. Khi còn mạnh khỏe, sao không biết thương nhau, rồi khi nhắm mắt xuôi tay, cả hơi thở của mình cũng còn không giữ được, thử hỏi khi còn sống đố kỵ, ghen ghét, tranh giành lẫn nhau để làm gì?

Thay đổi được suy nghĩ, tâm hồn mình sẽ bình thản hơn. Kiếp người thật mong manh lắm. Hãy sống ngày hôm nay, từng ngày như vậy cho trọn vẹn, yêu thương, vui vẻ….để không phải hối tiếc vì những ngày đã qua.

Nhiệm vụ có vẻ như nhàn rỗi nhưng thật là khó khăn. Sắp tới sẽ có thêm việc mới…để thử xem sao. Hy vọng là làm được. Nhưng mà được đi làm cũng vui hơn chôn mình ở nhà, tù túng.

Một ngày sắp qua, thư thái và an bình. Ngày của tôi ơi, cứ thế nhé! Xa rời đi những bon chen cuộc sống, xua đi nhưng u ám tối tăm trong ý nghĩ. Cảm ơn một ngày vui…!! “Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy. Ta có thêm ngày nữa để yêu thương”
Có những giản đơn không thể nói bằng lời
Có những nỗi đau không thốt lên thành tiếng
Có những phút tâm tư, hoài niệm
Chôn tận đáy lòng đến mãi nghìn sau.

Khucgiaomua

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 531
    • Xem hồ sơ cá nhân
    • somenh.com

Re: Cõi Riêng.

« Trả lời #11 vào: Tháng Chín 08, 2011, 04:28:17 PM »
16g27'- Còn một khoảng trống......

Có ai đo được tấm lòng, và cũng chẳng ai níu kéo được thời gian. Cứ ngỡ thời gian sẽ làm tất cả nhạt nhòa, lãng quên. Nhưng với chúng ta, thời gian là phép tính cộng, xâu chuỗi nhiều hơn nỗi nhớ để tìm kiếm nhau, và cùng thở phào nhẹ nhõm cho ngày hôm qua đã lùi sâu giờ chỉ là quá khứ. Nhắc để thấy mọi thứ tình cảm xây dựng trên nền tảng chân thành đều sẽ luôn bền vững. Cuộc đời là dòng sông chảy mãi không ngừng, chúng ta rồi cũng theo đó mà trôi về biển lớn. Mình chưa biết ngày mai, mình cũng chưa dám mong cầu những điều quá xa tầm tay, và cũng không muốn làm mọi cách để thay đổi những thứ đã xảy ra. Nhưng hơn lúc nào hết, mình vẫn mong bạn có những ngày tháng an yên, hạnh phúc tràn ngập với nhiều niềm tin đáng có trong cuộc đời này.

Hân hoan đi bạn, chìa bạn tay cho mình nắm nhé. Luôn nhớ rằng bên cạnh những yêu thương đong đầy, bạn vẫn luôn có mình sẵn sàng chia sớt những nỗi vui – buồn đã xảy ra trong cuộc sống cùng bạn. Hãy luôn nhớ rằng, linh hồn là mãi mãi. Chỉ cần thấy bạn cười, từ phía xa nơi đây mình sẽ luôn ấm áp. Yêu thêm cuộc đời nhé bạn, mình hứa sẽ bước song hành bên bạn dẫu có gập ghềnh bão tố, nhưng chỉ cần chúng ta lạc quan bước qua, nắng ấm sẽ quay về.

Chúc tháng ngày mãi mãi an yên.

Mong qua hết đau thương.

Mong khóe mắt đừng ướt thêm một lần nào nữa…

Cuốn trôi… buồn phiền.

Chỉ để khoảng trống cho niềm vui… ở lại.
Có những giản đơn không thể nói bằng lời
Có những nỗi đau không thốt lên thành tiếng
Có những phút tâm tư, hoài niệm
Chôn tận đáy lòng đến mãi nghìn sau.

Khucgiaomua

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 531
    • Xem hồ sơ cá nhân
    • somenh.com

Re: Cõi Riêng.

« Trả lời #12 vào: Tháng Chín 09, 2011, 02:56:14 PM »
15g- Trưa buồn....buồn.....mãi....

Viết lại bài thơ khi mà những người bạn đã rời xa BHTC và không quay trở lại. Không biết họ có nuối tiếc hay không? Cớ sao lòng vẫn cứ bồi hồi khi nhớ về BHTC đến như vậy! Bao trận cười chọc phá, nghịch ngợm, giận dỗi, khen chê.......Không biết họ không tìm thấy sự thay đổi  BHTC hay là không muốn vào đây nữa! Dù sao với mình vẫn nhiều kỉ niệm đến nao lòng.......

Cho những trái tim vẫn ở lại chốn này!

Những buổi sáng lại nghe về những người ra đi
như những cơn gió thầm thì
như những cánh chim thiên di
dù chưa đến mùa đông rét mướt…

Những buổi sáng lại nghe tim mình đau đớn
khi ngồi đọc bản tin thời tiết
chỉ thấy toàn bão giông đổ xuống suốt chiều dài những cuộc đưa tiễn
không có bàn tay nào ở lại với ngày sau

Lần ngoảnh mặt này là lần ta sợ nhất phải nhìn thấy nhau
bởi có những thứ suốt đời chỉ được quyền gọi tên bằng niềm nhớ
có những thứ ta muốn mang đi nhưng phải để lại đó
có những thứ ta biết chắc là yêu thương nhưng không dám bày tỏ
khi chúng ta thuộc về hai con đường!

Lối rẽ này không phải là một chọn lựa giản đơn
ta đã bắt đầu biết sợ những cái nhìn ấm áp
biết sợ những ngày nắng mà trong lòng giăng mây u ám
biết sợ những giọt nuớc mắt của người khác mà buộc ta phải kìm nén
biết sợ chính bản thân ta đang dần phai nhạt
từ chối để lại những dấu chân…

Những buổi sáng ta ngồi đây và nhìn cuộc sống quá chừng cô đơn
một lần mình đứng lên là thêm một lần được khóc
cho phép mình thét gào nỗi đau đến từng chân tóc
cho phép mình gọi tên từng người yêu thương như một bài tập đọc
của một đứa trẻ mới vào đời…

Ta có thể đã không còn hiểu được giá trị của một bờ vai
nhìn đâu cũng thấy sự hoài nghi đỏ mặt
chỉ ước đôi khi mình như một cây xương rồng giữa sa mạc
sống vì cần phải sống chứ không vì điều gì khác
mặc yêu thương có những nghĩa lý gì?

Những buổi sáng lại nghe tin về những người ra đi
mà trái tim vẫn ở lại chốn này!
Có những giản đơn không thể nói bằng lời
Có những nỗi đau không thốt lên thành tiếng
Có những phút tâm tư, hoài niệm
Chôn tận đáy lòng đến mãi nghìn sau.

Hoai Nam

  • Thành viên mới
  • *
  • Bài viết: 11
    • Xem hồ sơ cá nhân

Re: Cõi Riêng.

« Trả lời #13 vào: Tháng Chín 09, 2011, 09:47:42 PM »
Minh cug nghi the. chuyen j roi cung wa thoi, chug ta hay lac quan va tin tuog nhieu nhe.Nha trag noi N hc day.chuc banV

batngocuocsong

  • Thành viên mới
  • *
  • Bài viết: 25
    • Xem hồ sơ cá nhân

Re: Cõi Riêng.

« Trả lời #14 vào: Tháng Chín 12, 2011, 10:39:54 PM »
Cảm ơn bài học của bạn rất nhiều . Chia sẽ và lắng nghe sẽ làm mọi thứ tốt đẹp hơn nhiều và vượt qua những khó khăn trong cuộc sống .

Khucgiaomua

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 531
    • Xem hồ sơ cá nhân
    • somenh.com

Re: Cõi Riêng.

« Trả lời #15 vào: Tháng Chín 17, 2011, 10:23:02 AM »
9g- Sáng nắng đẹp, ấm áp.

Ngồi trước nắng một cảm giác thật ấm áp bao quanh. Đã thật lâu mới tìm lại được cảm giác này. Yên tỉnh. An bình. Trong tâm trí dường như mọi âu lo, bận rộn đều tan biến.

Buổi sáng ra, nghe mùi của gió, thật giống gió mùa đông bắc, se se lạnh. Dường như trời đất sắp sáng mùa để đông sang tết đến….Cái mùi gió lành lạnh thú vị.

Những cái bắt đầu cho một ngày thật là đẹp. Mong sao những gì trôi qua trong ngày cũng sẽ tốt đẹp như vậy. Và khi những cảm xúc trổi dậy, bỗng thấy yêu cuộc sống biết bao. Nhiều lần lắm rồi, mình tự nói với mình: ở trên đời không có gì là đáng trách, có trách chăng là trách bản thân ta không có đủ bản lĩnh đối diện với cuộc sống. Trải qua những thăng trầm, mới thấy mọi thứ đều có thể xảy ra. Cho nên, tập sống thích nghi và chấp nhận thử thách là điều không thể tránh khỏi. Chi bằng sống thật vui một ngày, thật ý nghĩa một ngày.

Ngày mai của tôi ơi! Chào nhé, hãy đến thật đáng yêu và thật đẹp  cho muôn loài nhé, mang thật nhiều hy vọng cho tất cả những ai đang vấp váp lỡ lầm, mang thật nhiều niềm vui  cho những ai độc hành bên lề cuộc sống…

Chào ngày mới……

Có những giản đơn không thể nói bằng lời
Có những nỗi đau không thốt lên thành tiếng
Có những phút tâm tư, hoài niệm
Chôn tận đáy lòng đến mãi nghìn sau.

Khucgiaomua

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 531
    • Xem hồ sơ cá nhân
    • somenh.com

Re: Cõi Riêng.

« Trả lời #16 vào: Tháng Chín 17, 2011, 07:48:47 PM »
Đêm thu tỉnh lặng- Tôi.....!!

Ngày hôm nay có người nhận xét  với tôi rằng tôi là người có khuynh hướng sống: Mặc kệ nó! Không màng tới thế giới xung quanh, vô cảm....  :)

 Không biết giải thích sao nên im lặng thôi, nghĩ sao cũng được!

Nhưng người ta không hiểu rằng tôi không muốn chen lấn ồn ào trong cái môi trường vốn đã quá ồn ào náo nhiệt này. Có một Cõi riêng giữa bon chen cuộc sống chẳng lẽ không cần thiết sao? Là người ai chẳng có lúc thèm nghỉ ngơi? Khi đó sự yên tỉnh chẳng phải là liều thuốc an thần cho mình sao nhỉ?

Tôi thích tìm sự yên bình sau một ngày lao đông mệt nhoài, nằm ngữa mặt hứng từng giọt sương rơi, lặng im cho làn gió mơn man da thịt mát rượi, thả hồn vào những ca khúc dịu dàng để cân- đo đong- đếm những gì mình đã trải qua trong một ngày. Hoà mình vào thiên nhiên và ánh sáng dìu dịu của đèn đường để soi lại mình.....Tôi quá vô cảm chăng?

 Hồi còn bé, tôi thường mơ mộng một mình được đứng trên bãi cát , được ngắm biển lúc bình minh mát mẻ hay lúc hoàng hôn đỏ rực. Trong tôi lúc đó biển là bình yên, là tình yêu, những cơn sóng biển là những lời ru ngọt ngào của đại dương bạn tặng cho con người. Dường như màu xanh nước biển ấy đã trở thành một phần trong thời thơ ấu của tôi…

Thế rồi thời gian cứ trôi đi, cuộc sống cứ quay vòng, tôi không còn thời gian nghĩ đến biển nữa. Nhưng một ngày kia tôi nghe được truyện ngắn “ Biển khóc” trên TGA những hoài niệm về biển lại ùa về. Những hoài niệm ấy vẫn rất đẹp, nhưng đó vẫn chỉ là những suy nghĩ của tuổi thơ dại, và giờ đây trong tôi biển có còn như vậy nữa không. “Những tiếng sóng biển là những tiếng khóc , biển đang khóc cho loài người cho chúng ta đấy, vị mặn của biển là vị của nước mắt đấy” Những âm thanh ấy cứ văng văng trong tâm trí tôi. Biển khóc ư, biển mà cũng khóc à, tại sao biển lại khóc cho loài người chứ. Nhưng tôi chợt nhận ra trong tôi biển đã khóc từ rất lâu rồi, tôi không nhận ra mà thôi. Tại sao biển phải khóc ư? Nhiều lắm. Vì con người chúng ta chứ sao. Mỗi một giây có bao nhiêu người phải chết oan ức, bao nhiêu người phải mất người thân, hay có ai đó một phút sa ngã đã đánh mất đi chính mình, đánh mất đi bản thân, hay có ai đó một lần làm tổn thương người khác, một lần ích kỉ về mình, hay vì cái xã hội này tham nhũng, bon chen, dục vọng…

Giờ đây trong tôi cái màu xanh của biển có còn không, còn làm sao được chứ, vì từng giây từng phút biển của tôi đang khóc đấy, đang khóc vì chúng ta đấy. Tôi cũng không nhớ rõ cuộc sống của tôi thay đổi từ bao giờ, chắc lâu lắm rồi. Tôi đã biến từ một đứa trẻ vô lo thành một con người hay suy nghĩ từ bao giờ, cũng đã lâu lắm rồi. Có lẽ nào biển trong tôi đã khóc từ hồi đó, dường như là thế thật, chính những thay đổi ấy đã cho tôi biết biển đang khóc, cho tôi biết đằng sau màu xanh dịu êm ấy, đằng sau những tiếng dạt dào ấy là tiếng khóc, là tiếng ai oán của biển. Thế bây giờ làm sao để biển của tôi không khóc nữa, để tiếng sóng biển trong tôi được trờ về với những điệu ru của nó. Có thể không? Có thể có ngày đó để tôi chờ đợi không?

“Chờ đợi không đáng sợ, cái đáng sợ là không biết phải chờ đợi đến bao giờ”, Tôi thấy câu nói của Cố Mạn rất đúng, đúng là tôi không ngại chờ đợi vì tôi biết ngày biển ngừng khóc sẽ không bao giờ đến giống như một ngày thất tịch không mưa vậy. Con người hiện nay luôn nói “Sống là không chờ đợi” , nhưng thực ra có ai sống mà không chờ đợi không, đén giọt sương còn chờ ngày mới, chiếc lá còn đợi mùa xuân, huông gì là con người. Bạn học 12 năm để làm gì, để chờ một ngày đậu đại học, bố mẹ sinh con cái để làm gì, để chờ đợi những đứa trẻ lớn lên và thành đạt. Thế giờ đây bạn đang chờ đợi gì? Nhiều lắm có phải không? Thế thì có là gì khi tôi nhét sự chờ đợi biển ngừng khóc vào rất nhiều rất nhiều điều tôi đang chờ đợi. Đương nhiên không ai biết trước được tương lai, biết trước được sự chờ đợi của mình sẽ có kết quả như thế nào nhưng cuộc sống là vậy, nó vẫn sẽ quay dù bạn làm gì.

Anh vẫn chờ đợi em
Như hoa chờ đợi nắng
Như gió chờ rặng phi lao
Như trời cao mong mây trắng

Trong truyện biển khóc còn có một câu mà khiến tôi suy nghĩ rất nhiều “Em có nhớ anh không? - Đã quên đâu mà nhớ.”

Thế còn tôi, tôi có nhớ biển không, đúng vậy đã quên đâu mà nhớ, chỉ là tôi không nghĩ đến mà thôi. Biển của tôi nó vẫn cứ ở trong tôi chiếm một vị trí nhỏ bé riêng của mình. Làm sao tôi quên được màu xanh của biển chứ, nó đã gắn liền với những tưởng tượng của tôi từ thời thơ ấu đến những nỗi niềm của tôi khi tôi lớn lên cơ chứ Chính vì thế không có lí do gì tôi không chờ đợi một ngày biển sẽ ngừng khóc cả phải không nhỉ?

Và tôi biết có lẽ ngày đó sẽ không bao giờ đến, nhưng có hề chi chờ đợi là hạnh phúc kia mà!

Hay tôi cũng chỉ là vô cảm như người ta nói ?
« Sửa lần cuối: Tháng Chín 17, 2011, 08:01:27 PM gửi bởi Khucgiaomua »
Có những giản đơn không thể nói bằng lời
Có những nỗi đau không thốt lên thành tiếng
Có những phút tâm tư, hoài niệm
Chôn tận đáy lòng đến mãi nghìn sau.

Khucgiaomua

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 531
    • Xem hồ sơ cá nhân
    • somenh.com

Re: Cõi Riêng.

« Trả lời #17 vào: Tháng Chín 18, 2011, 01:01:03 PM »


13g- Trời đất sang mùa.

Giữa trưa mà nắng không gay gắt, gió ru mát dịu, không gian yên ả, dễ chịu.

Cảm giác thư thái len lỏi đâu đây. Cứ bỏ mặc ngoài kia tiếng xe cộ ồn ào, bụi bặm. Ngày nghỉ, nhiều thời gian để có thể tự nấu ăn món mình thích, làm một vài chuyện lặt vặt cá nhân, hình dung vài công việc dự định làm trong tuần tới…..Dù sao cũng là một ngày thú vị trong tất cả các ngày.

Trong khoảnh khắc này chợt nhớ ca khúc “Yêu em dài lâu” của Đức Huy, vừa lãng mạn, vừa dịu dàng, vừa nghe đâu hương mùa thu dịu vợi, xa xa, gần gần….vậy đó!

Bao nhiêu thu đã qua? Thời gian quả thật nhanh như vó ngựa. Cuộc sống tựa như một cuốn phim, lướt qua mà chưa hề có lớp bụi mờ….Hàng cây, con đường mỗi ngày quen thuộc, vẫn chờ mãi một mùa thu về như có hẹn….Bây giờ gió đã sang, thu đã đến. Cuộc hẹn hò bất diệt của thời gian đã đến ngày hội ngộ. Thú vị… và vui nữa!

Ngày mai sẽ bắt đầu cho những bon chen mới. Cuộc sống cứ trôi qua, không vô tình. Cứ làm cho con người chạy đuổi theo quên cả bản thân. Một cuộc chạy đua không biết chừng nào về đích….!! Là thế, cõi nhân gian!

Ngày mai chắc còn nhiều thử thách. Người cứ nối tiếp nhau tranh đua, sống vội. Tự dưng rồi lao vào bao nhiêu là hỗn độn cuộc sống, vùi lấp mình vào đủ thứ rối rắm…!! Vậy mà thích. Mệt mõi rồi, ngã người ra, hít thở mạnh trút ra khỏi lồng ngực những âu lo khắc khoải, tìm cảm giác bay bỗng trong âm nhạc và ca phê….Mới thấy giá trị của khoảnh khắc nội tâm, tỉnh lặng trong Cõi Riêng mình. Thật quý giá!
 
Ngày mai, điều gì đến cũng chưa đoán được. Chỉ biết rằng trong đôi bàn tay bé nhỏ còn bao nhiêu nguyện vọng là chưa thực hiện. Làm sao đây? Có kịp không? Có được không? Những ước muốn vẫn chỉ là ước muốn! Không muốn dựa dẫm, không muốn nợ nần, không muốn trở thành gánh nặng….Biết bao điều để nghĩ suy đây?!.... Có kịp không?

Ngày mai….nối tiếp, nối tiếp nhau….Không xác định bến bờ. Không khẳng định đích đến…Cứ chạy mãi, chạy mãi…đến mệt nhoài…Tôi ơi, cố lên nhé! Cố lên nhé…!! "Chúng ta không phải ngại ngùng khi mơ ước đến những điều tưởng chừng như không thể nếu như chúng ta muốn những điều dường như không thể ấy trở thành hiện thực." “Hãy làm bất kỳ điều gì bạn có thể, và bất kỳ điều gì bạn mơ tới. Trong sự táo bạo có cảm hứng, có quyền lực và cả sức lôi cuốn kỳ diệu”

Nếu được nói một lời gửi gắm
Tôi sẽ nói tình yêu ở lại
Như chiếc lá còn vương đọng
Sau những mùa bão giông
Có những giản đơn không thể nói bằng lời
Có những nỗi đau không thốt lên thành tiếng
Có những phút tâm tư, hoài niệm
Chôn tận đáy lòng đến mãi nghìn sau.

Khucgiaomua

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 531
    • Xem hồ sơ cá nhân
    • somenh.com

Re: Cõi Riêng.

« Trả lời #18 vào: Tháng Chín 26, 2011, 03:21:58 PM »

15g- Mát dịu mùa thu.

Ừ, không phải là ánh nắng gay gắt, nóng rát của trưa hè, không phải là cái se lạnh khô khan của mùa đông giá….Trong thu có chút ẩm ướt của mùa mưa, có chút hanh ran của trưa hè, có chút se khô của đông lạnh và chút hồng hào của mùa xuân tới….Thu thật dịu dàng.

Mấy ngày không có tâm trí viết mail hay nhật ký nữa. Cái đầu cứ lơ lửng đâu đâu, mông lung không nghĩ ra chuyện gì hết, chỉ thích ngủ vùi. Sau giấc ngủ thì thấy dễ chịu đôi chút. Chắc là vì quá áp lực. Nhưng lần nào cũng vậy, chừng 2-3 ngày thì lại ổn. Chỉ có cách là cố gắng thôi.

Những lúc ngồi giữa không gian mênh mang thế này, chợt thấy lòng nhẹ tênh. Không vướng bận bất cứ điều gì. Nhưng lại thấy chạnh lòng, thấy đơn độc quá! Cứ nghĩ đến ngày mai sao thấy xa xôi làm sao…!! Lòng cứ nói rằng, hãy sống cho thật tốt và thật ý nghĩa ngày hôm nay đi đã. Nhưng cứ mỗi khi một một ngày sắp qua là không tránh khỏi nghĩ đến ngày mai.

Từng ngày bước qua cuộc sống, làm cho những ý nghĩ đong đầy thêm, suy tính dày đặc…không biết nên làm điều gì trước điều gì sau. Không biết cái đích đến cuối cùng có phải là điểm đến mình mong muốn không? Cuộc sống vốn không chìu lòng ai. Có khi nó lại đỏng đảnh tạo nhiều trớ trêu cho những ai quan tâm đến nó. Càng quan tâm, càng thấy nó đỏng đảnh và khó chịu. Thế nhưng ai cũng phải chấp nhận nó một cách vô điều kiện vì không ai thoát khỏi ám ảnh của nó trong mỗi ngày.

Thử tính một ngày với nhiều trăn trở như vậy, làm sao tâm hồn không gợn chút băn khoăn? Hôm kia, bất ngờ, một người chưa hề chân thật với mình, lại nói chuyện thật cởi mở và gần gủi, làm tâm tư gợn lên một thoáng nghi ngại…..không biết đằng sau nụ cười đó, ngôn từ đó là thứ tình cảm gì….!! Xưa nay, mình vốn chẳng để tâm đến thái độ của người này mặc dù mình đã nghe nói đến rất nhiều. Nhưng đến lượt mình thì mình cũng không thể tránh khỏi ngạc nhiên. Tình người có nhiều màu sắc là vậy đó…thắm nồng cũng có, dịu dàng cũng có, ấm áp cũng có,….giả dối cũng có. Chi bằng mình cứ đáp  lại bằng chính cái thật của mình, sau này thì không ai trách mình được, vì mình đã sống hết lòng vì tình người rồi!

Dù sao, thời gian gần đây, cuộc sống an bình hơn rất nhiều. Cảm ơn Người đã mang lại sự bình yên này. Trải qua gay go cuộc sống mới thấy những khoảnh khắc này thật quý giá. Càng thấy trân trọng những giá trị của cuộc sống đã mang lại, cho dù đó là những giá trị đến đau lòng.

Lại sắp hết một ngày. Ngày mai sẽ như thế nào? Không nghĩ nữa, cứ để nó tự nhiên đến….Chỉ thầm mong nó sẽ là một ngày thật ấm áp, thật thi vị…

Tôi ơi, cố gắng nhé….Mọi việc rồi sẽ ổn, sẽ tốt hơn hôm qua….thế đấy!
Có những giản đơn không thể nói bằng lời
Có những nỗi đau không thốt lên thành tiếng
Có những phút tâm tư, hoài niệm
Chôn tận đáy lòng đến mãi nghìn sau.

Khucgiaomua

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 531
    • Xem hồ sơ cá nhân
    • somenh.com

Re: Cõi Riêng.

« Trả lời #19 vào: Tháng Chín 27, 2011, 03:22:00 PM »
15g21'- Khoảnh khắc mênh mang.

Cuộc đời đúng là một dòng sông, cho dù là khi êm đềm chảy qua những cánh đồng vàng rực mênh mông, dù là khi dữ dội những vỉa đá ngầm giữa hai bờ sông đỏ rực dựng đứng, hay khi cạn khô trong một vũng lầy buồn bã tiếng chim hú gọi, dù khi mở ra mênh mông hòa vào đại dương, đó vẫn là một sự vận động không ngừng của sự sống. Không có bắt đầu mà cũng không có kết thúc, không có dừng lại, càng không có sự chảy ngược nào vĩnh viễn, dù ở hình thái nào, phút giây nào, con sông cũng đang chảy đi, chảy về phía biển và từ đó lại sinh ra…
 
Mỗi lần dừng lại ở một khúc quanh khó khăn và quay nhìn lại, tự nhủ mình cuộc sống là như thế. Không có nỗi đau nào chỉ đơn giản là một nỗi đau, có khi nó chính là động lực cần thiết để dòng nước không mắc cạn vĩnh viễn, mà lại có thể trôi đi…

Nhìn lại một quãng đời, người ta thường thấy cay đắng. Đôi khi cũng nhìn lên tay mình, lên những đường vân chằng chịt và những điều được vận để thấy lòng mình có chút đắng cay. Đôi khi cũng thấy lòng ngập tràn oán trách và hờn tủi. Nhưng những giây phút ấy qua rất nhanh, rất nhanh khi tự nhủ mình không bao giờ được oán trách và hối tiếc. Không ai hoàn hảo cả. Ai cũng có lỗi lầm. Và lỗi lầm nào cũng có nguyên nhân sâu xa của nó. Sống trên đời, không ai muốn làm đau người khác cả. Cảm giác oán trách người khác chỉ làm mình cay đắng hơn. Còn cảm giác hối tiếc chỉ khiến mình hoang mang hơn. Vậy thì sao không mỉm cười bao dung trên những điều đã không còn là thực tế nữa, và để cho tất cả những vui buồn từng là quan trọng ấy qua đi?

Thời gian dành để oán trách người khác và hối tiếc những gì mình chưa làm được ấy sao không để sống cho trọn vẹn thời khắc hiện tại của mình? Đành rằng chẳng dễ dàng để quên, để tha thứ, để lòng mình nhẹ nhàng đi trong bao dung. Nhưng cuộc sống là do mình tạo ra, chỉ cần mình muốn thì sẽ làm được. Có thể sẽ cần thời gian và nhiều nước mắt trước khi sẽ lại mỉm cười, nhưng con sông tù túng trong vũng cạn rồi sẽ lại đổ nước và rồi sẽ lại xuôi dòng…

Có những người đi mãi, đi mãi không bao giờ thoát ra khỏi cái vòng luẩn quẩn của những oán hờn người khác, khóc thương bản thân mình hay oán trách cuộc đời. 

Có thể có những giây phút chúng ta tin rằng cuộc đời thế là hết, rằng chúng ta sẽ không bao giờ thương yêu ai nữa, rằng ta sẽ sống như một ẩn sĩ ở một bến bờ lặng lẽ nào đó bên một dòng sông không bao giờ chảy nữa.

Có thể có những khúc quanh hiểm nghèo, khi nỗi mất mát quá lớn, ta cảm thấy như mình không thể vượt qua một hàng rào xám xịt với những cọc cao, và phía trước là một con đường dài xám xịt, trống rỗng của cuộc đời . Có thể có những khoảnh khắc khi nỗi đau và nỗi tủi thân chạm vào đến những chỗ sâu nhất trong tim mình, ta cảm thấy oán giận đến nỗi tin rằng ta sẽ không bao giờ tha thứ được, sẽ không bao giờ được để ai làm tổn thương ta, và rằng ta có thể làm đau họ nhiều hơn thế…Nhưng tin hay không, rồi tất cả sẽ qua. Chúng ta sẽ vượt qua những khúc quanh cuộc đời đó. Và một ngày nào đó nhìn lại, ta sẽ tự hỏi tại sao mình có thể cảm thấy như vậy…

Mỉm cười. Vượt qua những đau xót, những hờn giận, những hối tiếc…..Bởi vì: Sống, không phải là cứ bước đi không nhìn lại.

Nhưng nhìn lại, không phải để oán trách hay dằn vặt.

Sống là không hối tiếc những điều đã qua đi…

Có những giản đơn không thể nói bằng lời
Có những nỗi đau không thốt lên thành tiếng
Có những phút tâm tư, hoài niệm
Chôn tận đáy lòng đến mãi nghìn sau.

Khucgiaomua

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 531
    • Xem hồ sơ cá nhân
    • somenh.com

Re: Cõi Riêng.

« Trả lời #20 vào: Tháng Chín 30, 2011, 07:50:16 PM »
19g50'- Đêm thu ngàn xa....

Những sóng vòng cung , nước ngập ngừng ,

Cát dài để sóng bước lên lưng .

Con thuyền không chủ khi cao thấp ,

Tít tắp bờ xa khói mịt mùng

 

Dãy núi gần rửa chân đứng im ,

Ra khơi từ giã gió đi tìm .

Không mây nắng trắng đi tình tự ,

Tít tắp trời xa bóng nhạn chìm .

 

Một gió chiều yêu nước vỗ bờ ,

Tưởng như sóng biển thích làm thơ .

Rạt rào tình nước giang tay rộng ,

Bờ quá ngu ngơ cứ đợi chờ
Có những giản đơn không thể nói bằng lời
Có những nỗi đau không thốt lên thành tiếng
Có những phút tâm tư, hoài niệm
Chôn tận đáy lòng đến mãi nghìn sau.

Khucgiaomua

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 531
    • Xem hồ sơ cá nhân
    • somenh.com

Re: Cõi Riêng.

« Trả lời #21 vào: Tháng Chín 30, 2011, 07:56:38 PM »


Sương bạc lấp cả một trời trắng sữa,
Sương mông lung như giữa khoảng giang hà.
Mắt tuy mở mà lòng không thấy nữa,
Hồn lạc rồi, không biết ngõ nào ra.

Sương lan mờ, cây gần cũng như xa;
Sương lan bay, ngày đứng cũng như tà.
Những sao cũ chưa sáng bừng trở lại,
Trong đêm tăm đi mãi biết ngừng đâu?
Có những giản đơn không thể nói bằng lời
Có những nỗi đau không thốt lên thành tiếng
Có những phút tâm tư, hoài niệm
Chôn tận đáy lòng đến mãi nghìn sau.

Khucgiaomua

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 531
    • Xem hồ sơ cá nhân
    • somenh.com

Re: Cõi Riêng.

« Trả lời #22 vào: Tháng Mười 05, 2011, 07:26:52 PM »
19g- Đêm mưa giông.

Cả ngày mưa dầm, vừa giông đến khiếp. Lạnh buốt suốt con đường về ngày 2 buổi. Đầu giờ chiều, ngập nước đến 4 đoạn đường, xe tắt máy, người người ngoi ngóp trên dòng nước lạnh ngắt đẩy xe, lớp thì bị ngã ướt đẫm. Đến trường thì sân lại bị ngập, phải tháo giày lội vào đến lớp. Đám học trò cũng ướt nhem.

Cuối cùng thì một ngày nhọc nhằn cũng qua. Giờ ngồi bên máy, viết nên cảm xúc riêng làm tan đi cái buốt giá của cơn mưa ngoài xa kia. Một ngày rất mệt và cũng đầy bận rộn.

Tháng bảy mưa ngâu
Nhớ thương ai góc biển chân trời
Những cuộc chia ly
Đong đầy nỗi nhớ …
Chiêm bao mơ về chuyện cũ
Khói sương mờ ký ức thời gian

Mưa, mưa hoài , mưa mãi
Mưa trong lòng người
Nên mưa rất lâu
Mưa rơi như dòng lệ trắng
Đất trời thương nối một nhịp cầu
Có những giản đơn không thể nói bằng lời
Có những nỗi đau không thốt lên thành tiếng
Có những phút tâm tư, hoài niệm
Chôn tận đáy lòng đến mãi nghìn sau.

Khucgiaomua

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 531
    • Xem hồ sơ cá nhân
    • somenh.com

Re: Cõi Riêng.

« Trả lời #23 vào: Tháng Mười 05, 2011, 07:27:37 PM »



TỰ THẮNG MÌNH LÀ BÀI HỌC ĐẦU TIÊN


Ngày mỗi ngày phải tự thắng mình
Trận chiến mới, em là chiến sĩ
Ngày mỗi ngày cần ghi đều nhật ký
Tự thắng mình là bài học đầu tiên !
Có điện lung linh suốt đêm
Không quên vầng trăng ngọn lửa
Ngày dẫu miệt mài
Đêm về phải cố!

Có những giản đơn không thể nói bằng lời
Có những nỗi đau không thốt lên thành tiếng
Có những phút tâm tư, hoài niệm
Chôn tận đáy lòng đến mãi nghìn sau.

Khucgiaomua

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 531
    • Xem hồ sơ cá nhân
    • somenh.com

Re: Cõi Riêng.

« Trả lời #24 vào: Tháng Mười 07, 2011, 03:01:19 PM »


Không thấy ai ở bên
Sau một đêm nằm sốt
Tôi miên man với cái đầu lửa đốt
Những người thương giờ ở nơi đâu?

Tôi tìm về ký ức tuổi chăn trâu
Như đứa trẻ nô đùa trên đồng cỏ
Như cánh diều căng mình đón gió
Những đứa trẻ nhà nghèo đùm bọc lấy nhau!

Giờ đây khi cuộc sống sang giàu
Nơi đô thành cửa cao nhà kín cổng.
Sau bao năm mỏi mòn kiếm sống
Bây giờ ai cũng tự hào với cửa rộng, nhà cao.

Nhưng sao
Thật lạnh lùng, tẻ nhạt?
Những buổi tối bên mâm cơm chỉ toàn thấy bát,
Vài câu nói nhát gừng…
Những kênh truyền hình kín bưng
Toàn chương trình quảng cáo,
Những tin tức toàn cầu về đánh bom, hay giết người thô bạo…
Sao con người chẳng thể sống yên vui
Khi đã có rất nhiều những tiện nghi vật chất?

Có nên trách sự rủi may số phận
Hay trách mình không được cậy nhờ con?
Sẽ còn rất nhiều những tuổi già cô đơn
Khi “vật chất lên ngôi, tình người xuống cấp”

Những bài học vỡ lòng về đạo đức
Người ta đang xem như trò đùa
Sao con người lại chẳng được như xưa
Như “Từ Thứ” bỏ quan về quê chăm mẹ?

Hãy biết sống yêu thương ngay từ khi còn trẻ
Để lúc về già ta sẽ nhận thương yêu!


« Sửa lần cuối: Tháng Mười 07, 2011, 03:03:01 PM gửi bởi Khucgiaomua »
Có những giản đơn không thể nói bằng lời
Có những nỗi đau không thốt lên thành tiếng
Có những phút tâm tư, hoài niệm
Chôn tận đáy lòng đến mãi nghìn sau.

Khucgiaomua

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 531
    • Xem hồ sơ cá nhân
    • somenh.com

Re: Cõi Riêng.

« Trả lời #25 vào: Tháng Mười 07, 2011, 03:02:12 PM »
Lẽ giản đơn

đã bao giờ em bóc lịch
thấy qua vô nghĩa một ngày
rồi em ghi vào nhật kí:
…ngày mai như ngày hôm nay…

đã bao giờ em hoảng hốt
khi mình bất lực trước mình
và em thấy trong đôi mắt
có gì ứa ra
vô hình

nếu có xin em đừng sợ
thật ra là rất bình thường
tất cả chúng ta đều thế
mỗi khi cần được yêu thương…

Có những giản đơn không thể nói bằng lời
Có những nỗi đau không thốt lên thành tiếng
Có những phút tâm tư, hoài niệm
Chôn tận đáy lòng đến mãi nghìn sau.

Khucgiaomua

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 531
    • Xem hồ sơ cá nhân
    • somenh.com

Re: Cõi Riêng.

« Trả lời #26 vào: Tháng Mười 09, 2011, 06:46:47 PM »
18g45'


Nếu có một thời điểm nào đó trong cuộc sống, mà chúng ta cần phải và nên bị dúi xuống bùn lầy tăm tối, tốt nhất hãy chọn lúc 18-25 tuổi, lúc mà bạn có cả sức khoẻ lẫn sự dẻo dai; cả hưng phấn lấn thất vọng; cả niềm tin sắt đã lẫn sự ngoan cố mù quáng; cả sự hiểu biết bằng bản năng và trực giác chưa bị pha tạp lẫn sự tăm tối vì mơ hồ nhận thấy những lực cản của xã hội. Nghĩa là có tất cả mà lại chẳng có gì vững chắc. Lúc ấy là lúc có cả một tiềm năng - cái năng lực tiềm ẩn trong từng cử động, từng quyết định nhỏ, cái khả năng có thể nhảy rất dài, vượt rất xa, thay đổi cả thế giới; hoặc là cái nguy cơ trượt xa khôn cùng xuống vực sâu của tăm tối, kiệt quệ, u uất và rệu rã.

Tuổi trẻ - tự bản thân nó đã là một tài sản, tự bản thân nó đã hàm chữa ánh sáng và hạnh phúc, khi bị dúi xuống bùn, cơ hội để nó vẫn toả sáng và thăng hoa sẽ lớn hơn so với khi bạn già đi. Lúc đó là lúc phép thử còn mầu nhiệm, con tốt đỏ trong tay có thể còn phong Hậu; bạn có thời gian làm hậu thuẫn và chân trời vẫn còn gợi nhiều thôi thúc. Còn khi bạn đã lớn tuổi hơn, những xây xước đằng trước sẽ làm cho bạn ngần ngại, nếu bạn bị dúi xuống bùn thì rất có thể bạn sẽ tặc lưỡi nằm đó một mình, hoặc sẽ cố gắng vùng vẫy sao cho người khác cũng vấy bẩn lem luốc giống với bạn.

Tuổi trẻ có một thứ vốn ngầm rất đáng quý mà không phải ai cũng biết: sự cô đơn. Trái tim là một giống loài dễ hư hỏng. Nếu nó được no đủ, nó sẽ đổ đốn ngay lập tức. Hạnh phúc làm cho con người ta mềm yếu, người ta vui tươi với mọi thứ, người ta quên mất việc phải làm, người ta còn bắt đầu tặc lưỡi nhiều hơn với những thói quen xấu. Tình yêu là một giống dây leo khó chiều. Nó cần được thử thách và bị tấn công. Nếu bạn mớm cơm cho nó hàng ngày, chăm sóc nó quá no đủ, nó sẽ chết yểu.

Cô đơn ơi, tên của mi hàm chứa nghị lực. Nhưng sự cô đơn này không đơn thuần là “một mình” theo nghĩa đen của đúng từ này. Cô đơn là một trang thái tổng hoà rất đặc trưng của tuổi trẻ. Cô đơn vì thấy mình quá bé nhỏ, và ngộp thở trước sự rộng lớn của vũ trụ, của hàng hà tinh tú trên đầu mỗi đêm hè ta ngẩng lên. Cô đơn vì thấy mình bất lực trước một sinh vật ngang bằng mình, tồn tại cạnh mình, cần cho mình mà mình không sao sở hữu nổi nó. Cô đơn vì thấy có quá nhiều tiếng gọi mà không biết sẽ đi đâu. Cô đơn vị sự giằng xé giữa những ước mơ thời bé và những thực tế vừa mới đến. Cô đơn vì vừa buồn bã, vừa kiêu hãnh và khoái trá đi lại tung tăng, ngạo ngược trong thế giới riêng của mình, chỉ thỉnh thoảng hào phóng mời vào một hai vị khách, rồi lại mời họ ra ngoài để ta đóng cửa lại.

“Hạnh phúc làm con người mềm yếu và quên mất việc phải làm”. Rất nhiều người đã nói thế. Rất nhiều người đã được dạy cần cảnh giác với hạnh phúc. Nhưng “việc phải làm” ấy là để làm gì, nếu không phải để mang lại hạnh phúc? Và mục đích cuối cùng của mọi việc là gì nếu không phải hạnh phúc? Vì thế có lẽ chăng nên nuôi dưỡng trái tim như nuôi con mèo dùng vào việc bắt chuột: để mặc nó đói, nó sẽ phải tìm đường săn mồi. Con mèo đói đến lúc săn được mồi đã quá hao sức vào việc săn, đã quá đói, nên nuốt vội con chuột mà quên mất hưởng thụ thành quả. Và con chuột (hạnh phúc) chui tuột vào dạ dày mà chẳng để lại dư vị gì. Trái tim là một con mèo, đừng thử thách hay tấn công nó nhiều quá. Nó sẽ tự tìm được một khoảnh sân để duỗi dài sưởi nắng.Trong cái sân nắng ây, có lẽ cô đơn không phải là người bạn tốt.

Cô đơn - tên của nó hàm chứa sợ hãi. Bởi dù theo nghĩa nào đi chăng nữa, cô đơn có nghĩa là khoanh riêng mọt vùng đất cho mình, đặt tên cho nó là “tôi”, rồi xây lên một thành trì bao bọc. Mà đã xây thành, có nghĩa là đứng trước nỗi sợ xâm lăng.

Cô đơn - tên của nó hàm chứa khổ đau. Bởi để giữ thành, thì phải chiến đấu. Nếu không giữ được đó là khổ đau. Nếu giữ được, thì một mình trong cái chiến thắng hoang tàn đó, chiến thắng trở nên 3 lần vô nghĩa.

Cô đơn - tên của nó hàm chứa mất mát. Khi đã xây nên một thành trì khoanh thế giới của mình lại, có nghĩa là đã đánh mất thế giới bên ngoài kia.
Mặc dù vậy, cô đơn dường nhu là một trạng thái mặc định cho mọi người. Tuy nhiên, cũng như một đưa trẻ chỉ lớn nếu cai sữa để ăn cơm, một người trẻ phải chối bỏ và thoát khỏi sự cô đơn để lớn lên.

Nhưng trước khi chối bỏ, người đó phải ý thức được nó. Ngày xưa có một câu chuyện về người cha trong ngày sinh nhật của đứa con 3 tuổi. Đứa con khư khư giữ những quà tặng, không cho các bạn chơi cùng. Người cha quyết định dạy con mình biết chia sẻ bằng cách giật đồ chơi khỏi tay đưa con cho những đứa khác. Có một điều mà người cha đó quên: trước khi học cách chia sẻ, đứa bé phải học cách sở hữu. Người ta không thể cho đi cái gì người ta không có. Cũng vậy, người ta không thể thoát khỏi bức tường mà người ta không nhìn thấy.

Thời gian để tự ý thức đó có thể là rất lâu. Để kiêu hãnh về thế-giới-riêng-tư không thể lặp lại của mình. Để thù địch với tất cả những gì không phải là nó. Để chiến đấu bảo vệ nó. Để thấy nó là chật hẹp và quyết tâm thoát khỏi.
Thoát khỏi không có nghĩa là đánh mất, không có nghĩa là để cho thế giới của mình bị xâm lăng bời thế giới ngoại lai. Thoát khỏi có nghĩa là cho đi, là đem cái thế giới riêng tư ấy chia sẻ và hợp nhất với những thế giới khác thành một thế giới rộng lớn hơn. Thoát khỏi, có nghĩa là học cách sống với các sinh vật ngang bằng mình, tồn tại với mình, cần cho mình mà không đòi hỏi phải sở hữu. Những giấc mơ, khi đó, không mất đi. Chúng chỉ ít viển vông hơn. Khi đó người ta không còn mơ tung cánh giang hồ.

Cô đơn có thể do khách quan hoặc chủ quan, nếu do khách quan thì đó quả thật là sự sợ hãi, khổ đau và mất mát. Nêu như cô đơn do tự ta tìm đến, nó sẽ không còn là sự sợ hãi khổ đau hay mất mát nữa. Nó sẽ là nơi mà thực sự cảm thấy an toàn, một nơi yên tĩnh vô cùng, nơi mà ta có thể bình tâm đánh giá mọi việc trên thế gian này, nơi mà ta có thể nhận thức được cái hay, cái dở …, và cũng có thể là nơi để tâm hồn ta chìm vào quên lãng. Và chính nhũng thời điểm như vậy, chúng ta sẽ cảm thấy lớn hơn rất nhiều, sẽ thay đổi cách nhìn của chúng ta về thế giới xung quanh, và sẽ trở nên hoàn thiện hơn rất nhiều.
Có những giản đơn không thể nói bằng lời
Có những nỗi đau không thốt lên thành tiếng
Có những phút tâm tư, hoài niệm
Chôn tận đáy lòng đến mãi nghìn sau.

Khucgiaomua

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 531
    • Xem hồ sơ cá nhân
    • somenh.com

Re: Cõi Riêng.

« Trả lời #27 vào: Tháng Mười Một 22, 2011, 06:32:39 PM »
19g20'- Có những khi một mình.

Đã lâu, không có thời gian vào đây. Cõi riêng của mình. Mấy ngày nay, không biết có linh tính điều gì mà trong lòng cứ buồn buồn. Cũng không biết là mình buồn chuyện gì. Không tên thôi!

Nói là không nghĩ ngợi nữa, nhưng rồ không thể không nghĩ. Chỉ có thể tự hỏi một câu ngắn ngủi: chẳng lẽ số của mình là như vậy sao? Được và mất- Hai khái niệm hoàn toàn khác nhau nhưng nó luôn đi cùng nhau. Cứ tưởng cái "Được" đã là hài lòng là vui vẻ. Nhưng tiếp theo đó là cái mất, dù vẫn không thể xác định là mình đang mất gì.

Sao con người cứ tự làm khổ mình như vậy không biết...Không nghĩ nữa! Không nghĩ nữa!.....Không nghĩ...

Một mình- Không gian này im lắng lắm. Mùa đông hình như có ghé quá đâu đó một góc không gian. Đón cảm giác se lạnh lúc tinh mơ hay khi chiều tàn xuống.....tự nhiên thấy tủi thân đến lạ. Con người cần tình thân, cần có một chút ấm áp lúc đông về....Một chút ấm áp sẽ không còn làm người ta khắc khoải cô đơn trong những lúc vắng lặng thế này.

Một mình- Trống trải, tỉnh lặng để nghĩ xem ngày mai sẽ là một ngày như thế nào?
Mình sẽ làm gì với ngày mai đó?

Một mình- Một mình  ....và một mình để nghĩ đến tất cả, ước muốn, khát khao....và cũng chỉ là " chờ đợi"- Đợi câu trả lời từ thời gian. Bởi không thể nào phán đoán được mệnh số của mình như thế nào.

Một đêm buồn vu vơ......
Có những giản đơn không thể nói bằng lời
Có những nỗi đau không thốt lên thành tiếng
Có những phút tâm tư, hoài niệm
Chôn tận đáy lòng đến mãi nghìn sau.

conselamduoc

  • Thành viên mới
  • *
  • Bài viết: 33
    • Xem hồ sơ cá nhân

Re: Cõi Riêng.

« Trả lời #28 vào: Tháng Mười Hai 14, 2011, 09:33:38 AM »
đúng vậy trong cuộc sống vội vang hàng ngày.
cần có những lúc chúng ta cần có những không gian và thời gian giành riêng cho riêng mình.
cho dù mọi người không quan tâm bạn nhưng bạn phải quan tâm chính mình.
cho dù mọi người nói bạn xấu nhưng bạn phải khen mình đẹp.
cho dù moi người bảo bạn dốt bạn phải nói mình giỏi.
cho dù mọi người gét bạn nhưng bạn phải yêu chính mình.
cho dù mọi người xem thường bạn nhưng bạn phải khích lệ chính mình.
cho dù mọi người vùi dập bạn nhưng bạn phải khích lệ chính mình.
ý tôi muốn nói là gì đây.
không ai quan tâm mình bằng chính mình.
vì bạn cần phải biết rằng trong chúng ta luôn có hai con người.
mồt người tốt và một người xấu.
một người mạnh mẽ và một người yếu đuối.
quan trọng bạn sẽ để con người nào ngự trị trong con người của bạn đây.
tôi tin tưởng bạn.
bạn của tôi ơi.
cố lên.hi.
0986195505(¯`•♥ ClUb&CEO♥•´¯)

Khucgiaomua

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 531
    • Xem hồ sơ cá nhân
    • somenh.com

Re: Cõi Riêng.

« Trả lời #29 vào: Tháng Mười Hai 16, 2011, 11:23:36 AM »
12g25'- Giao mùa.

Chúng ta ngồi đây, vốn dĩ chẳng ai có thể tự hiểu được mình, mà mình đã không hiểu được mình thì ai có thể hiểu được mình hơn mình đây ? Vì thế, để tìm ra một người hiểu mình là điều không tưởng. Cái quí nhất không phải ở chỗ hiểu hay không hiểu, mà là ở sự thông cảm.

Con người sống trong cuộc sống này, vốn cũng chỉ là một cá thể và cuộc sống không có nghĩa chỉ là ăn, ngủ, uống, tự thoả mãn những nhu cầu của mình.

Vì thế điều khó nhất không phải là sống được hay không ? Sống như thế nào ? Mà là sống cho điều gì và thực hiện điều đó ? Có những người họ không cần bạn bè, thậm chí ít bạn bè và họ quí trọng những người bạn ít ỏi đó của họ cao độ. Còn có những người có nhiều bạn bè và họ coi ai cũng như ai. Điều đó chẳng có gì là sai cả, mỗi người, mỗi vật, sinh ra và lớn lên, trải qua bao nhiêu ngày tháng đều quí lắm, đều là sự chắt chiu từng li từng tý một của những ngoại cảnh, hình thành nên con người họ.

"mình nhận được nhiều hơn đã cho đi ư ?" phải, nhưng vấn đề là ... nhận cái gì ?
Mình cho đi sự tốt đẹp và nhận lại nhiều hơn sự xấu xa ư ? Cuộc sống không có công thức, không có sự suy ra, không có tư duy lôgíc một cách chính xác, không có chân lý như Toán học, khoa học tự nhiên.

Cuộc sống là những điều ngẫu nhiên, vô tình, trớ trêu sắp đặt dưới sự tác động của những điều đó.

Vì vậy, con người không thể nào bắt ép người khác hành động theo đúng suy nghĩ của mình được, mỗi người đều tồn tại độc lập và không có sự ảnh hưởng nào thay đổi được tận gốc con người . Ở một mức độ nào đó, sự cố gắng chỉ đem lại cho riêng mình nỗi buồn.

Tại sao không chấp nhận điều đó và lo lắng cho bản thân mình nhiều hơn ? Có tự hoàn thiện mình, tự đối xử tốt với mình thì mọi việc mới trở nên đơn giản, dần dần người khác với mình cũng vậy.

Hãy sống theo những gì mình cho là đúng và mình nghĩ rằng nên làm. Bởi vì, nếu có sai đi chăng nữa, tự mình sẽ hiểu được mình nhiều hơn, tự mình sẽ tự bổ sung, sửa chữa cho mình. Thay đổi làm gì nếu sự thay đổi đó không có ích, không thay đổi làm gì nếu mình không hợp với hoàn cảnh đó nữa ?

Quá khứ là những điều có thật, và người ta hay bị cái bệnh "to lớn hoá" quá khứ. Những gì đã trải qua đều đã từng là những gì đang trải qua. Nhìn lại quá khứ là để nhìn lại mình, nhìn vào tương lai là để nhìn vào điều mình cần làm. Quá khứ là bài học, là kinh nghiệm, là điều không thể quên.

Nhìn vào quá khứ, sống vì quá khứ là điều không sai, chỉ sai khi ta hoàn toàn sống dựa vào nó.

Con người ta vốn không sống với hiện tại và sống vì tương lai, để rồi cứ mãi mãi như thế cho đến già, sống vì quá khứ.

Xét cho cùng, ngày mai còn là một ngày mới, bởi vì ngày hôm nay đã cũ dần, ngày hôm qua đã là quá khứ mất rồi. Cái chu kỳ đó cứ lặp đi lặp lại như vậy mãi, đó là vòng chuyển động của cuộc sống này. Vì thế, chẳng ai có thể níu kéo lại được những giây phút đã qua. Quí trọng nó và đánh giá, yêu mến nó thế nào, phải chăng chúng ta cần suy nghĩ lại ?

Điều cuối cùng, có lẽ trong cuộc sống này, con người thực sự quá nhỏ bé, vì thế nên chấp nhận sự nhỏ bé đó, tìm cho mình một lối đi riêng, một khoảng trống riêng trước những sự bon chen, xô đẩy và cám dỗ.

Ngày hôm qua sẽ không bao giờ trở lại, tương lai vốn chỉ là mơ hồ, vậy tại sao không sống cho hiện tại, sống cho tốt đẹp hơn, thoải mái hơn với chính tâm hồn của mình ?

Như thế, với cuộc đời, tôi đã ôm một nỗi cuồng si bất tận. Mỗi đêm,  nhìn trời đất để học về lòng bao dung. Nhìn đường đi của đàn kiến để biết về sự nhẫn nhục. Sông vẫn chảy đời sông. Suối vẫn trôi đời suối. Đời người cũng để sống và hãy thả trôi đi những tị hiềm.
Có những giản đơn không thể nói bằng lời
Có những nỗi đau không thốt lên thành tiếng
Có những phút tâm tư, hoài niệm
Chôn tận đáy lòng đến mãi nghìn sau.