Người gửi Chủ đề: Vẩn còn cơ hội  (Đã xem 1123 lần)

0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.

taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 2013
    • Xem hồ sơ cá nhân

Vẩn còn cơ hội

« vào: Tháng Chín 10, 2011, 05:03:27 AM »
Tình cờ lướt mạng, tara đọc được bài "Con làm đau bố mẹ bởi những non dại đầu đời" của bạn Minh Phương. Ai ko từng bị vấp ngả đôi lần trong cuộc đời ...Xin mời các bạn cùng đọc tâm sự của bạn Minh Phương và nhửng lời khuyên và góp ý hửu ích của các bạn từ khắp các miền đất nước.

========================================

Con làm đau bố mẹ bởi những non dại đầu đời

Đến bây giờ con mới nhận ra những sai lầm của mình. Con không phải là đứa con ngoan của bố mẹ.

Chỉ vì những chuyện cá nhân mà không làm chủ được mình, không ý thức được rằng cái con cần làm bây giờ là chăm lo học hành để không phụ công của bố mẹ.

Mẹ vẫn thường khoe với hàng xóm rằng con chăm ngoan, học giỏi, biết nghe lời bố mẹ. Nhưng mẹ biết không, từ khi vào đại học, con đã không kiểm soát được bản thân. Trong khi nhà mình rất nghèo, mẹ phải chạy đôn chạy đáo lo vay tiền cho con đi học, nộp các khoản cho bằng bạn bằng bè, rồi mẹ lại còng lưng lo trả nợ. Vậy mà con lại lười học.

Nói đúng hơn là con không hiểu làm sao mình lại lười biếng và có điểm số thấp như vậy. Trong khi lớp con có những bạn bố mẹ cũng làm nông và gia đình cũng vất vả không kém nhà mình nhưng các bạn ấy học giỏi, kỳ nào cũng được học bổng.

Nhiều khi con thấy ghen tị với các bạn ấy. Rồi ngồi ngẫm lại con mới thấy tất cả là tại con. Tại sao con không chăm chỉ học hành để được nhận học bổng, để có thể đỡ đần bố mẹ một phần và điều quan trọng hơn là làm bố mẹ vui?

Đâu chỉ có chuyện học hành làm con thấy xấu hổ với bố mẹ. Con thấy có lỗi với bố mẹ nhiều lắm. Trong khi con vung tiền tiêu xài ở thành phố lớn thì bố mẹ phải đi làm thuê, làm việc cần mẫn ngoài đồng để kiếm tiền chu cấp cho con ăn học. Con đã không tránh được cái cám dỗ quá ngọt ngào ở Hà Nội. Con chẳng biết suy tính cho tương lai của mình.

Rồi chuyện đổ vỡ tình cảm yêu đương làm con trầm cảm một thời gian dài. Con tự hành hạ mình bằng những lần bỏ ăn, bỏ học. Con suy nhược sức khỏe đến mức phải nhập viện để truyền nước biển. Khi mẹ gọi điện hỏi thăm và mẹ nói xin lỗi con vì không thể xuống chăm sóc con bởi mẹ bị say xe, lúc đó con thấy mình thật tệ hại.

Cuộc sống của con là do bố mẹ đem tới, con được như ngày hôm nay là nhờ bố mẹ. Vậy mà con chỉ vì những chuyện cá nhân mà không làm chủ được mình, không ý thức được rằng cái con cần làm bây giờ là chăm lo học hành để không phụ công của bố mẹ. Con đã khóc thật nhiều cho sự non dại đầu đời của mình, khóc cho tình yêu thương của bố mẹ dành cho con mà con sẽ chẳng bao giờ đền đáp được.

Trong khi con khoác những chiếc áo ấm mua bằng tiền mồ hôi nước mắt của bố mẹ thì mẹ mặc những chiếc áo len cũ và rách, bố chẳng có nổi một chiếc áo khoác mới mà sáng sáng dậy từ 5g đi làm. Các em con mặc những chiếc áo dư thừa của các bác đi học. Con đã không kiểm soát được bản thân mình từ khi nào vậy? Bố mẹ ơi, giờ con mới nhận ra con chẳng ngoan như bố mẹ vẫn nghĩ.

Con ra trường cũng là lúc bố mẹ không còn khỏe nữa, tóc bố đã bạc phơ vì làm việc nhiều, tóc mẹ cũng điểm hoa râm. Vậy mà bố mẹ vẫn phải còng lưng làm việc nuôi đứa con gái 22 tuổi không kiếm nổi một đồng tiền cho mình

Hôm nay con nhận được tin nhắn của em út: “Bố và mẹ đi gặt thuê cho các bác để kiếm thêm tiền gửi xuống cho chị". Con chẳng đọc thêm được dòng nào nữa, hình dung cảnh bố mẹ, người tuốt lúa và người đưa lúa, tóc đã bạc, khoác những chiếc áo len cũ trong cái lạnh sương sớm của miền Bắc…

Minh Phương


************************************

Bạn và tôi cùng cố gắng

Bạn ạ, trong cuộc sống cái quý nhất là tình yêu thương chân thành dành cho nhau. Bố mẹ có công sinh ra chúng ta nhưng đôi lúc chúng ta lại làm cho bố mẹ phải buồn phiền. Chuyện của tôi cũng gần giống bạn, có khác chăng là bố mẹ tôi không làm nông nghiệp mà bán hàng ăn.

Từ khi học đại học, tôi cũng đã tiêu tiền một cách phung phí. Năm đầu tiên tôi cũng là sinh viên đứng gần như cuối lớp nhưng từ kì 2 năm thứ nhất, tôi đã tự kiểm điểm lại bản thân, rút ra những điều mình làm chưa đúng trong suốt thời gian đó.

Bây giờ tôi có thành tích học tập cũng tương đối cao. Như bạn thấy, khi nhận ra điều sai mà làm lại thì đó mới là "con ngoan" của cha mẹ đó bạn ạ.

Tôi chúc bạn sau khi đọc những dòng tâm sự này của tôi cũng như những bạn khác thì bạn sẽ thấy bạn không phải là người "hư" đâu.

Bạn hãy tự mình đặt ra những mục tiêu cho mình nhé! Hãy đừng để nét buồn trên khuôn mặt của mẹ nghe bạn!

Trần Thị Thu Hương


************************************

Hãy làm lại từ đầu

Trước đây anh cũng như em, nhưng khi nhận ra mình đã sai, anh đã tự nhủ và kịp sửa. Bây giờ anh đã tự lo cho mình và cho gia đình. Mọi việc đều do hai bàn tay và khối óc của mình. Em hãy cố gắng. Anh cũng chúc mừng em vì em đã nhận ra là mình sai.

Mr.Tut


**********************************************

Hãy nhìn về tương lai

Bạn thật hạnh phúc khi có một mái ấm gia đình đầy đủ người thân như vậy. Vật chất có thể tìm được nhưng tình cảm thì khó lắm. Vì thế bạn hãy hạnh phúc và cố gắng giữ gìn những gì bạn đang có, đừng làm bố mẹ bạn thất vọng nhé.

Cuộc sống của mình còn khổ hơn bạn nhiều. Mẹ mình mất khi mình đang bắt đầu học đại học năm thứ 3, mình vẫn phải cố gắng học để gia đình yên lòng và ở dưới suối vàng, mẹ mình luôn mỉm cười cầu chúc may mắn cho mình nữa. Cố lên bạn nhé!

Trịnh Thị Thìn


**************************************

Không còn cơ hội

Bây giờ bạn còn cha, còn mẹ thì bạn cũng nên cố gắng bù đắp những gì cho cha mẹ.

Còn bản thân tôi thì sao? Cha tôi mất lúc tôi là sv năm 3, tới khi năm cuối đang làm LV tốt nghiệp thì mẹ tôi mất, TÔI MUỐN HIẾU THẢO VỚI CHA MẸ THÌ KHÔNG CÒN CƠ HỘI NỮA!

Cố gắng lên bạn nhé!

N. V. H


**************************************

Chưa quá muộn !!!!!!

Ngay thời điểm này mà em đã nhận ra được những cái sai của mình như vậy thì chị nghĩ cũng chưa muộn đâu em ạ. Em hãy cố gắng học hành ngay từ bây giờ và kiếm việc làm bán thời gian để có thêm thu nhập đỡ đần cho bố mẹ và đừng suy nghĩ đến những chuyện yêu đương vớ vẫn em nhé!

Chị chúc em sẽ thành công trong tương lai, đến lúc đó bố mẹ em hãnh diện về em cũng chưa muộn.

Tung


*****************************************

Vẫn còn cơ hội

Trong cuộc sống không ai chưa từng vấp ngã nhưng điều quan trọng là bạn có nhận ra được sai lầm và sửa chữa hay không?

Mình thấy bạn chợt nhận ra được điều quan trọng đó. Chúng ta được bố mẹ sinh ra, nuôi nấng với biết bao công sức và khó nhọc, đừng vì chuyện tình cảm mà phụ lòng bố mẹ bạn nhé!

Mình cũng là sinh viên nên mình hiểu tâm trạng của bạn. Hãy nghĩ về tương lai và bố mẹ mình. Nước mắt cũng rưng rưng khi đọc lời tâm sự của bạn vì bỗng dưng mình nhớ bố mẹ và thương bố mẹ vô cùng.

Hãy cố lên vì tương lai và vì tình cảm ma bạn dành cho bố mẹ, bạn nhé!

Phùng Thị Hoa


************************************

Hãy cố lên bạn nhé!

Quả thật bạn là người con rất ngoan rồi đó. Sống trên đời, ai cũng có vài sai lầm bạn à. Nhưng biết mình sai để sửa thì rất hiếm.

Bạn cứ xem mấy bước lầm lỡ mà bạn mới đi qua là điều hiển nhiên sẽ có trong một đời người, để bạn có bài học hôm nay. Cố lên bạn nhé!

Hoàng Dũng


*******************************************

Đừng lùi bước

Hơn ai hết mình hiều hoàn cảnh của bạn! Mình cũng đang là sinh viên, cũng đang nhờ phụ cấp của ba mẹ ở dưới quê, mình cũng thấy ngẹn ngào khi đọc những dòng tâm sự của bạn.

Cố lên bạn nhé, ít ra là thử một lần đối diện với chính mình, thử một lần dừng lại để khảo sát chính mình, và quyết tâm làm lại từ đầu bạn nhé. Hãy vì tương lại của mình. Không có gì là không thể!

Hoài Thanh


***********************************

Bạn là người có hiếu

Bạn là người có hiếu đấy. Bạn không nên nhìn về quá khứ để than vãn, khiển trách mà hãy để rút kinh nghiệm cho mai sau. Bạn nên nhìn về tương lai để sửa sai và báo hiếu.

Chúc bạn thành công!

Vu Phuong


*****************************************

Bạn ơi, Cố gắng lên nhé!

Cuộc đời đâu có ai hoàn hảo đâu bạn. Đừng khóc nữa nhé bạn! Điều đáng trân trọng là bạn đã nhận ra lỗi sai. Thế thì còn chần chừ gì nữa. Nào bạn hãy đứng lên và sửa chữa sai lầm nhé.

Cuộc sống không bao giờ bằng phẳng, hãy coi đó là một bài học thôi. Cố lên bạn nhé!

Chúc bạn nhiều niềm vui, sức khỏe để đứng dậy. Hãy lấy tình yêu thương của ba mẹ làm động lực và tiến lên!

Ngo Thien


**********************************

Chúc bạn thành công trong cuộc sống!

Sau mỗi lần vấp ngã, nếu bạn biết tự đứng dậy, nhận ra cái sai của mình thì mình nghĩ rằng bạn có thể thay đổi tất cả những gì đã xảy ra. Nhìn về phía trước, tương lai đang chờ bạn, báo đáp công ơn dưỡng dục của cha mẹ bằng hành động chứ không phải lời nói.

Cảm ơn bài viết thật ý nghĩa của bạn.

Hải Long


****************************************

Hãy làm lại từ đầu

Đọc những suy nghĩ của bạn, mình cảm thấy bạn đã biết và đã hiểu ra vấn đề, chưa muộn đâu bạn ạ.

Con người ai mà không có những lúc sai lầm, điều quan trọng là bạn hãy vượt qua chính mình. Hãy làm lại từ đầu, hãy biến nỗi ân hận thành một sức mạnh, hãy nuốt nước mắt vào trong và để những dòng cảm xúc này mãi là một bài học mà suốt đời này không thể quên.

Bạn hãy cố gắng học tập, lấy lại những gì đã mất. Hãy lao động hăng say để lo lại cho những người em của bạn. Lúc này, ba mẹ của bạn chưa cần bạn lắm đâu nhưng một ngày kia, ba mẹ già yếu, không còn làm việc được nữa, bạn hãy nhớ lại ngày hôm nay bạn nhé.

Live


************************************

Gắng lên

Mình là một sinh viên năm 3, hôm nay đọc bài báo này mình thực sự rất xúc động và cảm thấy mình và các bạn phải cố gắng nhiều hơn trong học tập. Hy vọng mình và các bạn cùng cố gắng học tập thật tốt hơn để cho ba mẹ không buồn nữa. "Cuối mỗi căn hầm luôn có ánh sáng bạn ạ" gắng lên nhé! Nghị lực, ý chí, niềm tin luôn chiến thắng tất cả.

Văn Công


************************************

Hãy đứng lên!

Tôi rất hiểu và thông cảm với bạn. Tôi chi muốn nói với bạn rằng chúng ta sống không phải chỉ riêng cho bản thân mình mà còn cho gia đình, những người thân thương yêu ta, bạn bè ta.

Không có gì là muộn, bạn đã nhận ra những bước đi sai lầm của mình thì chứng tỏ bạn cũng ý thức được trách nhiệm cũng như là điều mà bạn sẽ và phải nên làm trong thời gian sắp tới.

Cố lên bạn nhé!Chúng ta phải sống có trách nhiệm nhiều hơn nữa.

Lê An


***************************************

Chưa muộn

Mình thấy bạn rất thương bố mẹ vá các em của mình. Mình đọc và  khâm phục hai bác, dù nghèo vẫn cố gắng lo cho bạn và các em bạn ăn học đầy đủ. Bạn nên quý trọng tình cảm thiêng liêng, cao cả mà bố mẹ bạn đã dành cho bạn. Và thể hiện nó qua việc học thật tốt, chi tiêu hợp lý để ra trường có công việc, có thu nhập phụ giúp bố mẹ bạn nuôi các em ăn học.

Mình nghĩ bố mẹ bạn cũng không chờ bạn phải nuôi các cụ đâu, chỉ mong bạn thành tài là bố mẹ bạn sẽ vui lòng lắm rồi.

Chúc bạn đủ bình thản để tiếp tục bước đi với những suy nghĩ và hành động chín chắn hơn.

Hoa Hoa


***********************************

Hãy bản lĩnh lên!

Hãy nghĩ về những điều sắp tới, đừng nhìn về quá khứ nữa, hãy sống theo khả năng của mình, coi như cái cũ qua đi là 1 bài học đầu đời.

Hãy thay đổi, làm gương cho em út và phụ với bố mẹ lo cho các em. Nhưng trước hết hãy đứng bằng đôi chân của mình. Hãy cố lên bạn nhé!

Dragon_nha


***********************************

Hãy cố lên!

Ít ra em vẫn hiểu được cuộc sống em như thế nào, điều em cần làm bây giờ không phải ngồi đó mà khóc, ngồi đó mà trách bản thân mà phải tự vươn lên, vươn lên cho chính bản thân mình.

Anh nghĩ cha mẹ em không trách em đâu. Trước khi em có thể lo cho cha mẹ em thì em phải học được cách tự lo cho mình trước đã, em học không bằng bạn bè cũng không sao, em có thể kiếm thêm 1 công việc nào đó vừa học vừa làm để tự lo cho bản thân mình 1 phần. Học giỏi chưa chắc gì em sẽ kiếm đươc 1 công việc tốt nhưng it ra em phải tốt nghiệp để lấy đươc 1 tấm bằng đại học.

Chúc em may mắn.

Nguyển Hoàng


*************************************

Quan trọng là hôm nay

Quan trọng là bạn đã nhận ra thiếu sót để thay đổi. Hãy sống lạc quan vì bạn còn nhiều thời gian, Bạn cần lên lịch hàng ngày để mỗi ngày của bạn có ý nghĩa. Hôm nay sống tốt rồi mọi ngày sẽ tốt đẹp thôi.

Hải Luật


***************************************

Lấy Nghị Lực làm Niềm Tin!

Điều quan trọng nhất là bạn phải tự tin lên, bạn phải có Nghị Lực. Người khác làm được thì bạn cũng làm được. Thời gian còn dài, bạn đả lãng phí vài năm không có nghỉa là mất tất cả. Bạn vẫn còn sống nghĩa là còn hy vọng. Lấy sức mạnh trong ý chí để phấn đấu và trở thành một thanh niên hăng hái. Thất bại chỉ đến khi bạn đầu hàng.

Min-Hi


***************************************

Chia sẻ

Xin chia sẽ cùng bạn! Ngay bây giờ bạn hãy cố gắng học hành thật tốt để có tương lai tốt đẹp và giúp cha mẹ nhé.

Ngày trước tôi cũng từng học dở, rồi thời gian cũng qua, do tính cần cù nên cũng tốt nghiệp đại học và có việc làm tốt. Nhưng tôi khác với bạn là lúc nào tôi cũng nghĩ về cha mẹ và chấp nhận hoàn cảnh hiện tại của mình, nhiều khi còn tự hào về cái" nghèo mà sạch" nữa đó bạn.

Chúc bạn nhiều niềm vui và hạnh phục trong cuộc sống.

Huỳnh Văn Lập



Nguồn : Tuổi Trẻ Online
« Sửa lần cuối: Tháng Chín 10, 2011, 05:23:04 AM gửi bởi taratata »

nhutrangmkt

  • Thành viên mới
  • *
  • Bài viết: 3
    • Xem hồ sơ cá nhân

Re: Vẩn còn cơ hội

« Trả lời #1 vào: Tháng Mười Một 17, 2011, 04:20:33 PM »
      Đọc bài viết này tôi chợt nhớ đến mình. Tôi đã có sai lầm giống như người ở trong bài viết, tuy bố mẹ tô không phải đi làm thuê nhưng bố mẹ tôi cũng tương đối vất vả và cũng lo nghĩ nhiều.
      Điều tôi cần làm bây giờ không phải là hứa suông...Xin cảm ơn trang web đã mang đến những điều thiết thực và bổ ích

thunguyen181

  • Thành viên mới
  • *
  • Bài viết: 3
    • Xem hồ sơ cá nhân

Re: Vẩn còn cơ hội

« Trả lời #2 vào: Tháng Mười Một 18, 2011, 05:52:00 AM »
hoàn cảnh của bạn cũng tương tự mình vậy nhưng sao ma mình mãi không vượt qua được nó dù đã cố gắng rất nhiều,nếu bạn đã thành công trong công việc đó thì hãy chỉ cho mình một lối đi với tư cách là người đi trước.cảm ơn bạn nhiều