Người gửi Chủ đề: Giá trị của sự chân thành  (Đã xem 1260 lần)

0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.

taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 2009
    • Xem hồ sơ cá nhân

Giá trị của sự chân thành

« vào: Tháng Chín 05, 2011, 05:38:02 AM »
Từ nhỏ tôi đã luôn mặc cảm với lũ trẻ trong xóm vì nhà tôi nghèo, mẹ tôi là người khuyết tật nên tôi không được mặc đẹp cũng chẳng có nhiều đồ chơi như chúng bạn. Năm tôi 12 tuổi, khai giảng năm học bạn bè ai cũng xúng xính quần áo mới, chỉ mình tôi mặc bộ quần áo cũ kĩ, nhàu nát mà người chị họ thải ra. Quá tủi thân, trở về nhà tôi ngồi lì trong góc buồng, nước mắt lã chã tuôn. Mẹ ôm tôi vào lòng, trìu mến xoa đầu an ủi: "Phải sống trong hoàn cảnh thiệt thòi hơn các bạn song con đừng vì thế mà trở nên yếu đuối, đừng tách mình ra khỏi tập thể. Hãy cứ sống cởi mở, chân thành thì những người bạn tốt sẽ không xa lánh, lìa bỏ con".

Bước chân vào ngưỡng cửa Đại học, sự tự ti về xuất thân nhà quê lại trỗi dậy và bùng phát dữ dội trong tâm can tôi. Chiếc xe đạp cọc cạch, bộ quần áo đã lỗi mốt, nước da rám nắng, giọng nói tỉnh lẻ... khiến tôi có cảm giác lạc lõng, trơ trọi nơi giảng đường nhộn nhịp.

Nhiều cô gái cũng từ nông thôn lên song họ nhanh chóng bắt nhịp với cuộc sống mới, họ đã che lấp được cái mác "hai lúa" của mình, còn tôi vẫn chẳng thể nào thay đổi được bởi vì số tiền ít ỏi tôi nhận được hàng tháng được đánh đổi bằng những giọt mồ hôi của mẹ khi gồng mình lên đội đá thuê cho người ta và cả tiền vay nợ lãi ngân hàng...

Giữa lúc tôi hoang mang, chống chếnh, chẳng biết chia sẻ cùng ai thì nhận được thư của mẹ. Trong thư mẹ căn dặn tôi rằng: "Con hãy bước những bước thật tự tin với tất cả những gì con có. Và hãy đối xử thật chân thành với những người xung quanh. Giá trị đích thực của con người không phụ thuộc vào vẻ bề ngoài đâu con ạ! Vì tương lai, con phải mạnh mẽ, can đảm lên. Thử thách khắc nghiệt nhất có nguy cơ cản đường con chính là sự mặc cảm luôn thường trực trong tâm trí con. Nếu vượt qua được nó nhất định con sẽ thành công. Mẹ tin rằng con sẽ làm được".

Nước mắt tôi đã nhỏ trên những dòng chữ thân thương của mẹ. Và tôi như kẻ bừng tỉnh, thoát ra khỏi sự âm u, tăm tối. Tôi tự nhủ lòng không được phụ niềm tin cũng như sự hi sinh của mẹ. Tôi chủ động hoà nhập với bạn bè. Cuộc sống của tôi trở nên thoải mái, thi vị hơn, kết quả học tập cũng khả quan hơn…

Niềm vui sướng có việc làm chưa kịp lắng xuống thì tôi đã bị rơi vào trạng thái tâm lý hoang mang, lo lắng. Đằng sau vẻ bình lặng của cơ quan là sự ngấm ngầm đấu đá, tranh giành quyền chức, là sự kéo bè, kéo cánh và những mâu thuẫn đồng nghiệp.

Tôi rối bời vì cảm giác mình đứng giữa làn tên mũi đạn. Giữa lúc tôi mệt mỏi chán chường thì mẹ lại xuất hiện. Người không nắm tay cũng chẳng trìu mến xoa đầu như trước đây mà ngồi đối diện trước tôi nói chuyện thẳng thắn như hai người phụ nữ đã trưởng thành: "Sống ở bất kỳ thời điểm cũng như môi trường nào con cũng phải luôn trung thực với chính mình, phải chân thành với mọi người. Đừng tự bao bọc cho mình những ảo ảnh hào quang bởi vì sự thực muôn đời vẫn là sự thực và chỉ có nó mới có giá trị trường tồn, mới bảo đảm các mối quan hệ bền vững. Cứ sống chân thành ắt sẽ được thừa nhận, con gái ạ".

Soi mình vào đôi mắt nhân hậu của mẹ dường như bao mệt mỏi, ưu phiền lòng tôi tan biến hết. Tôi thấm thía vô cùng thông điệp về sự chân thành mẹ truyền dạy…

Những cách tân nhịp sống đôi khi cuốn con người vào vòng xoáy hối hả của xã hội thời hiện đại, khiến họ vì những mục đích nhất định mà quên đi ý nghĩa của hai chữ "chân thành". Cuộc sống sẽ êm đềm, tốt đẹp biết bao nhiêu nếu mỗi con người luôn biết đề cao và trân trọng sự chân thành…
 
 
Tuấn Nguyên (Báo Phụ Nử VN)