Tâm tôi là ngôi nhà của tôi
By Sorcha Ni Bhearain, Photo Yingyong Un-Anongrak, The Bangkok Post, May 26, 2009.
(Tuệ Minh dịch)
Thiền sư lừng danh người Miến điện, Sayadaw Jotika, khám phá làm thế nào để không có gì và có tất cả.Bangkok, Thái lan --
Bạn được gì khi kết hợp một thiền sư Phật giáo và một quân luật? Câu trả lời: Không có gì cả và tất cả mọi thứ.Hay là, nếu bạn thích, rất nhiều điều để suy nghĩ.
Sayadaw U Jotika từ Miến điện sớm đã không thích một bài thơ vô danh từ khoảng thế kỷ thứ 14 được nổi tiếng với cái tên Đạo lý của Samurai, Ngài kể cho một hội trường đông nghẹt khán giả trong một buổi thuyết pháp mới đây tại Bangkok.
(Sayadaw là danh từ Miến điện kính cẩn dành cho một vị cao tăng được kính nễ tột bực).Tuy vậy tính giản dị tận gốc rễ của những vần thơ và những sự kết hợp của những âm thanh dường như không thể có được dần dần làm mệt mỏi sự chống cự và đã quyến rũ vị thầy 62 tuổi, người có những tư tưởng đã được truyền bá tại Miến điện trong những CD, sách, và ngay cả được trang hoàng trên những bức tường của quán trà Lucky Seven Tea Shop tại Rangoon.
Nhiều người Thái và Tây phương cũng khám phá ra những tuệ giác và những sự kích thích khôi hài của một tư tưởng độc lập bất phục, người nói lòng yêu thích kiến thức _ hay sự hiểu biết _ là động lực để thức dậy mỗi buổi sáng.
Những câu hỏi chung quanh việc làm sao để có một cuộc sống tốt đẹp và làm một con người tử tế đến kề cận thứ nhì, cùng với câu hỏi hóc búa làm thế nào để kết hợp sự yêu thích khổ hạnh với một ước vọng liên lạc mãnh liệt.
Câu hỏi sau cùng là một chủ đề dài của cuốn sách đầu tay của Sayadaw, Tuyết mùa Hạ, xuất bản bằng tiếng Anh và Thái do nhà xuất bản địa phương DMG Books.
Dựa trên một tập hợp của những lá thư riêng viết từ một tu viện xa xôi đến cho những người bạn Tây phương, và được ấn hành lần đầu tiên hơn 10 năm trước, cuốn sách là một sự thổ lộ và một khám phá thành thật của một đời sống nội tâm.
“Đôi khi tôi e ngại rằng khi người ta đọc sách này họ sẽ biết quá nhiều về tôi”, vị tăng sĩ nói với một nụ cười, tại Bangkok.
Cuốn sách kế tiếp bằng tiếng Anh và Thái của Sayadaw U Jotika sẽ là một chuyển ngữ từ Miến điện, Tâm tôi là nhà của tôi; cuốn sách này tìm hiểu về một loạt những
nghịch lý chung quanh việc không có gì cả_và có tất cả.Ngài cho khán giả Bangkok coi trước các suy tư trong một bài đàm luận mà những điểm chính được tóm tắt ngắn gọn ở đây,, mặc dầu phần mẩu ngắn được trích lược này không thể trình bày những điểm tinh tế, tỉ mỉ và thích thú mà là một phần của buổi đàm luận đó
http://haivannews.com/tm-ti-l-ngi-nh-ca-ti-p8323-141.htmBài thơ bắt đầu:
Tôi không có cha mẹ. Tôi lấy trời đất làm cha mẹ
Đây có nghĩa là không những chỉ có cha mẹ là người tạo ra bạn. Họ không thể tự mình làm điều đó.
Chính là cả vũ trụ đã cho bạn ra đời, đó là thiên nhiên, và nghiệp của bạn.Khi bạn nghĩ về những dòng này, nó gây cho bạn cảm thấy liên hệ đến với toàn vũ trụ, và cảm giác đó thật là kỳ diệu. Nó là một cảm giác tuyệt vời.
Do đó,
tâm trở nên hầu như trống rỗng và yên tĩnh … nó mở rộng .. nó trở nên tự do. Bạn quên về chính mình.Đột nhiên tôi cảm thấy như tôi được nối liền với cả vũ trụ. Tôi không sống trong thế giới, tôi sống trong vũ trụ, tôi cảm thấy nối liền với ngay cả những cây, chim, thú, mọi người, những ngôi sao và trăng.
Đây là một kinh nghiệm hùng mạnh trong cuộc sống của tôi.
Những ngày này người ta cảm thấy càng ngày càng cô lập. Họ không cảm thấy nối liền, có thể với ngay cả thành viên trong gia đình của họ. Nhưng khi bạn có cảm giác nối liền với cả vũ trụ, bạn không cảm thấy cô đơn nữa.Để vượt qua nổi cô đơn, trước hết học thiền, sống trong giây phút hiện tại. Sống như vậy, tâm của bạn trở nên rất hòa hợp, rất yên tĩnh, rất vững mạnh. Chánh niệm làm cho bạn rất mạnh. Bạn sẽ phát khởi sức mạnh nội tâm.Tôi không có nhà.
Tôi lấy chánh niệm làm nhà.Thoạt đầu, khi tôi đọc những dòng này, tôi cảm thấy rất hạnh phúc. Tôi cảm thấy đây là sự thật, rất thật.
Nếu bạn không có chánh niệm, điều gì sẽ xảy ra với tâm của bạn? Tâm của bạn sẽ đi thẩn thơ vòng vòng, nó không có chỗ nào để dừng chân cả.
Nói về vật lý, bạn có thể có một ngôi nhà thật to lớn, nhưng theo tâm thức bạn là người vô gia cư.Khi bạn thực hành chánh niệm, nếu bạn tiếp tục thực hành một cách cần cù trong một thời gian lâu dài, bạn sẽ đến một điểm mà bạn biết rằng bạn biết. Bạn biết bạn đang nhìn, bạn biết rằng bạn đang nghe, bạn biết rằng bạn đang nói.
Và khi sự suy nghĩ dừng lại, và tâm thức yên lặng, và mặc dù nó yên lặng, vẫn còn tính biết.Tính biết này được gọi là nhận thức của nhận thức, và tại điểm này bàn cảm thấy một loại năng lực và năng lượng.Tôi có một học trò trẻ tuổi thực hành thiền định được một vài năm trước khi cô ta tìm đến để kể cho tôi nghe cô có một kinh nghiệm thiền định đặc biệc, khi cô nhận thức được rằng cô ta có nhận thức. Vào giây phút đó, cô nói “Con cảm thấy rằng con đã trở nên một con người thật sự”
Và tôi đã đáp lời, “Ô, cảm nhận được rằng bạn trở nên một con người hoàn hảo là một việc gì rất kỳ diệu và rất xinh đẹp”
Tôi không có sống và chết. Tôi lấy những làn thủy triều của hơi thở làm sự sống và chết của tôi.
Bạn chỉ sẽ hiểu vần thơ này nếu bạn thực hành thiền định.
Khi
bạn thật sự có chánh niệm, bạn sẽ không suy nghĩ nữa. Bạn chỉ nghĩ về quá khứ và tương lai_bạn sẽ không có thể nghĩ về hiện tại.Hiện tại quá ngắn ngủi không có thời gian để suy nghĩ về nó. Giây phút bạn nghĩ về hiện tại bạn đã ở trong quá khứ.
Khi bạn thực hành thiền định, bạn chú ý vào sự thở. Thứ nhất, bạn nghĩ về việc thở vào … và thở ra … Nhưng trong lúc bạn tiếp tục bạn nhận ra rằng có nhiều mảnh vụn của nhận thức, của các tiến triển, đang diễn ra.
Do đó, bạn càng có nhiều chánh niệm chừng nào, hiện tại trở nên ngắn ngủi chừng đó. Bạn thấy nhiều chừng nào về những gì bạn để ý đến, điều đó khởi dậy vào lúc đó và nó thoáng qua ngay lập tức. Điều đó rất ngắn, và đó là sống và chết. Sống và chết rất ngắn ngủi.
Vần thơ này rất thâm thúy. Chỉ có một thiền nhân mới biết cái chết rất gần, và chỉ có khi nếu bạn đã trải qua kinh nghiệm mọi hiện tượng xảy ra như thế nào trong giây phút này, khởi dậy và thoáng qua, lúc đó bạn sẽ hiểu được điều này có ý nghĩa gì.
Tôi không có năng lực thần thông.
Tôi lấy sự chân thật làm năng lực thần thông.Cách tốt nhất
để có được mọi thứ bạn cần trong đời là đạt lấy nó bằng cách chân thật. Trước tiên, chân thật với những người khác.
Đôi lúc chúng ta có thể chân thật với người khác nhưng dối trá với chính bản thân mình. Tự lừa dối rất khó nhận ra, nguy hiểm và khó vượt qua.
Bạn sẽ thật sự nhận ra về sự tự lừa dối khi bạn để ý đến những suy nghĩ và cảm nhận của bạn.Nếu
chúng ta lừa dối người nào, kể cả chính chúng ta, chúng ta không thể tiến bộ được trong thiền định. Lừa dối là một cản trở lớn lao.
Do đó khi bạn thật sự chú ý đến tâm của bạn, và nhìn ra tâm làm việc như thế nào,, những gì nó suy nghĩ và cảm nhận,
nếu bạn nhìn nhận “tôi tham lam,” chỉ nhìn nhận nó. Đừng cố gắng bào chữa cho nó, chỉ nhìn nhận sự thật đơn thuần, “tôi tham lam.”Nếu
bạn giận dữ, nhìn vào tâm của bạn và nhìn thấy “tôi giận dữ.” Đừng cố bào chữa cho nó. Chỉ quan sát sự thật.Rồi bạn có thể tiến bộ thực sự trong thực hành thiền định và điều đó dẫn đến sự giải thoát.
Để vượt qua được điều gì, trước tiên chúng ta phải nhìn thấy nó, chúng ta phải hoàn toàn để ý.Bản thân của sự chú ý rất thanh khiết. Nó rất là hùng mạnh, bạn có biết hay không.Tôi không có bạn. Tôi lấy tâm của tôi làm bạn.
Bạn thấy không, câu này rất đẹp và thật. Nếu tâm của bạn không phải là người bạn của bạn thì tôi không nghĩ bạn có thể có người bạn nào nữa. Nếu bạn là kẻ thù của chính bạn, làm sao bạn có thể kết bạn với một người nào khác?
Làm sao bạn có thể biến tâm của bạn trở thành một người bạn thực sự? Bằng cách thực tập chánh niệm. Bằng cách thật sự theo dõi tâm của bạn, bằng cách thật sự để ý những gì bạn đang suy nghĩ, cảm nhận, trong mỗi giây phút, qua cả ngày, bạn sẽ thấy sự thật về tâm của bạn, và chỉ khi nào bạn nhìn thấy sự thật, dần dà nó sẽ trở nên tinh túy hơn, và nó sẽ trở thành người bạn của bạn.Tôi không có kẻ thù. Tôi lấy sự bất cẩn làm kẻ thù của tôi
Khi chúng ta thật sự suy nghĩ, kẻ thù thật sự của chúng ta không có ở đó, bên ngoài. Nó ở bên trong, trong việc không để ý, không hay biết.
Danh từ “bất cẩn” có nhiều từ đồng nghĩa. Sự không để ý là một trong những từ đồng nghĩa, trái ngược với chánh niệm. Mau quên là từ đồng nghĩa khác.
Bất cẩn thật sự làm giảm giá trị cuộc sống của chúng ta và giảm giá trị tâm của chúng ta. Chánh niệm, nhận thức và chú ý tu bổ và nâng cấp tâm thức.
Tôi không có gươm kiếm. Tôi lấy sự thiếu vắng của cái ta làm gươm kiếm của tôi.
Bạn biết không,
ngã mạn luôn cảm thấy bất an. Ngã mạn luôn cố gắng tự chứng tỏ khả năng của nó.Khi những người thực hành thiền minh sát phát khởi chánh tâm thật tốt, họ thấy rằng chỉ có quá trình vật lý và quá trình tâm lý diễn ra.
Chỉ có quá trình; không có người, không có bản thể, không có cái ta. Điều này rất khó, nhưng nếu bạn thực hành, bạn sẽ tự mình thấy nó.
Và khi bạn tự mình nhìn thấy, bạn không cảm thấy lo sợ gì nữa. Một số người khi thật sự phát khởi minh sát trong tâm, họ không sợ ngay cả chết. Họ chết một cách rất yên tĩnh, bình an.