Người gửi Chủ đề: Đừng Bao Giờ Từ Bỏ Ước Mơ - HGTH - Nhiều tác giả  (Đã xem 911 lần)

0 Thành viên và 2 Khách đang xem chủ đề.

taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 1627
    • Xem hồ sơ cá nhân

Đừng Bao Giờ Từ Bỏ Ước Mơ - HGTH - Nhiều tác giả

« vào: Tháng Một 12, 2012, 04:23:13 AM »
“Cho dù có lúc ước mơ bị che mờ, bị vùi dập trong những thử thách của cuộc sống khiến bạn không còn muốn nghĩ về nó nữa – Nhưng bạn đừng bao giờ từ bỏ nó, vì đó chính là ý nghĩa thực sự của cuộc sống, là điều cần thiết tạo nên sức mạnh cho bạn”.

Đó chính là ý tưởng chính của tập sách Đừng bao giờ từ bỏ ước mơ do First News (NXB TP.HCM) tổng hợp và thực hiện. Cuốn sách tuyển chọn gần 50 bài viết, truyện ngắn hay, độc đáo và mang nhiều ý nghĩa sâu sắc, gần gũi với thực tế cuộc sống.

Trong cuộc sống chúng ta, ai cũng có một ước mơ cho một ngày mai thật đẹp, dù bình dị hay phi thường – đó có thể là ước mơ rất đỗi giản dị của một cậu bé tật nguyền được bước đi bình thường như bao trẻ khác, hoặc đó là ước mơ tìm được việc làm mà mình yêu thích của một cô gái thất nghiệp, ước mơ trở thành nhạc sĩ nổi tiếng của một cậu bé không còn nhìn thấy ánh sáng, hoặc là những ước mơ chinh phục, vượt qua những thử thách, vươn lên để khẳng định và đạt được những gì mình ao ước. Những ước mơ đáng quý, đáng trân trọng đó luôn là niềm hy vọng, nguồn động lực cho mỗi người để sống, để cảm nhận và hướng đến tương lai.

Nhưng cuộc sống luôn tìm ẩn những khó khăn trở ngại và thử thách bất ngờ – con đường đi đến những ước mơ ấy không hề bằng phẳng. Và dù không hề mong muốn, đôi khi, chúng ta phải đối mặt với tận cùng của khổ đau, thất bại. Khi đó, nếu giữ mình, đừng gục ngã, chúng ta sẽ tìm lại được chính mình và nhận ra ý nghĩa sâu sắc của từng khoảnh khắc cuộc sống.



Quyển sách này rất hay và rất hửu ích trong cuộc sống, tara sẽ lần lượt post lên toàn bộ ở SM.

Còn các bạn nào thích tải về máy thì xin hãy vào đây : http://www.somenh.com/1-12/dung-bao-gio-tu-bo-uoc-mo-sach-noi/

Chúc các bạn đọc sách vui vẻ  :)

« Sửa lần cuối: Tháng Một 12, 2012, 04:25:14 AM gửi bởi taratata »

taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 1627
    • Xem hồ sơ cá nhân

Lời giới thiệu

« Trả lời #1 vào: Tháng Một 12, 2012, 04:50:31 AM »
Đừng Bao Giờ Từ Bỏ Ước Mơ - Câu chuyện về những con người dủng cảm đối đầu với thử thách, nghịch cảnh cuộc sống và quyết không từ bỏ ước mơ của mình.

Đã bao lần bạn đối đầu với nỗi buồn, tuyệt vọng. Và đã bao lần bạn đã định từ bỏ ước mơ của mình?

Dù không hề mong muốn, đôi khi, bạn phải đối mặt với tận cùng của khổ đau, thất bại. Khi đó, nếu bạn giữ mình đừng gục ngã, bạn sẽ bất chợt tìm lại được chính mình và nhận ra ý nghĩa sâu sắc của từng khoảnh khắc cuộc sống.

Bạn nhận ra hạnh phúc không hẳn chỉ ở những gì mình có, mà còn ở cách nhìn, cảm nhận của bản thân về cuộc sống.

Bạn nhận ra niềm vui thật sự là khi cho đi chứ không chỉ nhận khi biết nhìn nhận và tha thứ thay vì giử mãi những ghen ghét hận thù.

Bạn biết ngừng than vãn thôi ân hận hay dằn vặt bản thân mình để bắt đầu chinh phục từng bước những khó khăn, thử thách bằng chính nghị lực và cố gắng từng ngày.

Bạn biết rằng ước mơ về ngày mai dù to lớn đến đâu cũng đều bắt đầu bằng những công việc bé nhỏ của ngày hôm nay.

Bạn chợt nhận ra giá trị của tình bạn không chỉ ở niềm vui gặp mặt mà ở sự sẽ chia chân thành lúc bạn đuối sức hay gục ngã.

Bạn chợt nhận ra những giọt nước mắt chân thành có thể chữa lành những vết thương.

Bạn chợt khám phá ra nét đẹp tâm hồn của những người bình dị xung quanh bạn.

Bạn nhận ra giới hạn khả năng của mình là đều có thể thay đổi được nếu mình cố gắng và quyết tâm thay đổi.

Bạn biết rằng lỗi lầm là đều nên tránh nhưng bạn cũng nhận ra một đều : người ta sẽ vững vàng hơn sau mỗi lần vấp ngã.

Và bạn nhận ra ước mơ chính là sức sống của tâm hồn và là ngôi sao chỉ đường cho bạn.

Sẽ có lúc ước mơ bị che mờ, bị vùi dập trong những thử thách của cuộc sống khiến bạn không còn muốn nghỉ về nó nữa – Nhưng bạn đừng bao giờ từ bỏ nó, vì đó chính là ý nghĩa thực sự của cuộc sống, là điều cần thiết để tạo nên sức mạnh của bạn!


« Sửa lần cuối: Tháng Một 12, 2012, 04:54:41 AM gửi bởi taratata »

taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 1627
    • Xem hồ sơ cá nhân

Khát vọng của nàng Violet

« Trả lời #2 vào: Tháng Một 12, 2012, 05:06:22 AM »
"Khao khát là khởi đầu của mọi thành công. Ước mơ là khởi đầu hành trình vượt ra khỏi những khuôn khổ" - Napoleon Hill

Trong khu vườn nọ, có một bông hoa Violet xinh xắn, luôn tỏa ngát hương thơm. Nàng sống hạnh phúc cùng với những người bạn láng giềng.

Một ngày nọ, ngắm nhìn chị Hoa Hồng kiêu sa với sắc đẹp rực rỡ làm sáng cả khu vườn, nàng Violet chợt thấy mình thật nhỏ bé. Nàng than thở : " So với chị Hoa Hồng may mắn kia, mình chẳng là gì cả. Giá như mình được làm Hoa Hồng một lần trong đời nhỉ, một lần thôi để không phải nằm sát mặt đất thế này, mình cũng mãn nguyện lắm rồi".

Có một bà tiên tình cờ biết được sự tình bèn hỏi bông hoa bé nhỏ :

- Chuyện gì xãy ra với con vậy ?

Nàng Violet cất giọng tha thiết :

- Con biết Bà luôn nhân từ và đầy lòng yêu thương. Con cầu xin Bà hãy biến con thành Hoa Hồng !

Bà tiên chăm chú nhìn bông hoa :

- Con có biết mình đang đòi hỏi điều gì không ? Một ngày nào đó con sẽ hối hận đấy.

Nhưng Violet vẫn một mực nài nĩ. Động lòng trước khát khao của nàng, cuối cùng bà tiên đồng ý. Bà chạm ngón tay thần kỳ của mình vào thân Violet, và ngay lập tức Violet biến thành một cây hoa hồng xinh tươi, kiêu hãnh vươn cao với những bông hoa đỏ rực trên cành.

Một hôm, Giông Bão đi qua khu vườn, giật gãy các nhánh cây, làm bật gốc cả những cây cao to. Cả khu vườn bị vùi dập tơi tả trong gió bão, trừ những loài hoa nhỏ bé nằm sát mặt đất như Violet.

Bão tan. Bầu trời lại trong xanh. Các nàng Violet vẫy cành hoa tím, vui đùa bên nhau. Một nàng nhìn Hoa Hồng - là Violet ngày nào - thương xót :

- Các bạn nhìn kìa, cô ấy đang phải trả giá cho mong muốn nhất thời của mình đấy !

Nàng Hoa Hồng nằm quật dưới đất, thân hình gãy nát, hoa lá tả tơi, cố gắng dùng chút hơi thở cuối cùng thều thào :

-Tôi chưa bao giờ biết sợ Giông Bão. Khi còn là một cành Violet bé nhỏ, đã có những lúc tôi cảm thấy thoãi mái và hài lòng với mình. Nhưng khi cứ mãi như vậy tôi chợt thấy mình nhỏ bé, nhàm chán và nhạt nhẽo. Tôi không muốn sống một cuộc đời mà quanh năm chỉ biết bám mình vào đất với vẻ sợ sệt, yếu đuối, và khi mùa đông đến sẽ vùi lấp dưới lớp tuyết trắng xóa. Hôm nay, tuy sắp phải từ giã các bạn nhưng tôi rất vui sướng và mãn nguyện vì đã biết thế nào là thế giới muôn màu trên cao. Tôi đã sống như một Hoa Hồng đích thực, đã ngẫng cao nhìn ánh Mặt Trời, nghe đuợc lời thì thầm của chị Gió và vui đùa với các chị Sương Mai. Tôi đã có thể chạm vào nếp áo của Thần Ánh Sáng bằng cánh hồng thơm ngát. Tôi sẽ chết nhưng tôi đã đi được đến tận cùng của khát vọng sống. Tôi đã thực hiện được ước mơ của mình. Đó là điều ý nghĩa nhất trong cuộc đời tôi.

Nói xong, nàng từ từ khép những cánh hồng héo úa lại và trút hơi thở cuối cùng với nụ cười mãn nguyện trên môi.



taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 1627
    • Xem hồ sơ cá nhân

Những lựa chọn cho cuộc sống

« Trả lời #3 vào: Tháng Một 12, 2012, 05:14:06 AM »
Một nhà sinh học nọ cho những con bò chét vào cái một hộp bằng nhựa trông suốt rồi đầy nắp lại quan sát khả năng định hướng và những phản ứng của chúng.

Những con bò chét bị giam hãm trong chiếc hộp liên tục tung mình nhảy lên tìm lối thoát. Càng cố gắng nhảy, những con bò chét càng cảm thấy đau đớn khi va phải nấp hộp và chúng đuối sức dần.

Một lúc sau những con bò chét đó không còn muốn cố gắng nhảy ra khỏi hộp nữa. Đến khi nhà sinh học nọ mở nấp hộp ra thì bọn chúng vẩn nằm yên dưới đáy hộp. Ban nảy, chúng đã cố gắng nhảy ra khỏi hộp rất nhiều lần nhưng vô vọng. Đến khi có điều kiện thoát ra thì bọn chúng lại đầu hàng.

Trong cuôc sống, nhiều lúc chúng cũng ta có thái độ giống như những con bò chét kia. Nhiều khi chúng ta cố gắng tập trung tất cả sức lực của mình cho một mục đích nào đó nhưng do hoàn cảnh và thời cơ không thuận lợi nên chúng ta chưa đạt được mục đích của mình. Càng cố gắng vùng vẩy thoát khỏi hoàn cảnh bi đát đang giam hảm mình, chúng ta lại càng rơi vào mệt mỏi, bế tắc và tuyệt vọng. Đến khi gặp cơ hội thuận tiện thì chúng ta lại không muốn cố gắng nữa vì dã quá mệt mỏi và chán nản.

Nếu chúng ta có thái độ bình tỉnh trước khó khăn và quyết tâm theo đuổi đến cùng, chúng ta sẽ tìm thấy những khả năng và hoàn cảnh thuận lợi để thực hiện khát vọng của mình.


« Sửa lần cuối: Tháng Một 12, 2012, 05:41:07 AM gửi bởi taratata »

taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 1627
    • Xem hồ sơ cá nhân

Âm thanh của sự kiên trì

« Trả lời #4 vào: Tháng Một 12, 2012, 05:42:28 AM »
"Lòng kiên trì và tình thương yêu có thể giúp con người vượt qua bất kỳ thử thách nào" - Khuyết Danh

Khi mới lên bốn, tôi đã bị bệnh bại liệt. Sau nhiều tuần nằm viện, tôi được trở về nhà nhưng vẫn phải nằm trên chiếc giường có chắn song được mẹ thuê từ bệnh viện. Bố đi làm, mẹ ở nhà nấu ăn, giặt giũ và chăm sóc cho tôi.

Mỗi ngày hai lần, mẹ bế tôi đi tắm rữa và tập những bài tập mà bác sĩ chỉ định. Với tôi, những ngày tháng đó thật kinh khủng. Tôi không thể ra sân chơi đùa cùng lũ bạn hay làm bất cứ điều gì tôi muốn. Thứ duy nhất tôi có là một quả bóng dùng để luyện tập cử động cho các ngón tay. Chán nản vì đôi tay nhỏ bé, yếu ớt của mình không thể nắm chặt quả bóng. Nhiều lần tôi đẩy nó rơi xuống đất. Những lúc như thế, mẹ nhặt quả bóng lên và dịu dàng bảo:” Cố gắng bóp quả bóng con nhé! Rồi con sẽ được đi chơi như các bạn!”.

Trong bài tập hàng ngày, mẹ thường đặt hai ngón tay trong lòng bàn tay tôi, và bảo tôi cố nắm chặt khoảng mười lần. Mẹ hy vọng mỗi ngày có thể cảm nhận tay tôi nắm chặt hơn một tí, nhưng thường cảm giác đó chỉ có trong những lần nỗ lực đầu tiên.

Một hôm sau giờ làm, bố mang về một chú khỉ đồ chơi nhỏ. Chú khỉ mặc bộ quần áo len đỏ xinh xắn, trước ngực mang một cái trống nhỏ xíu. Hai bàn tay chú đang trong tư thế sắp gõ xuống trống. Sau lưng chú khỉ có một cái ống cao su nối với một quả bóng nhỏ. Bố hướng dẫn tôi cách điều khiển nó : Nếu bóp mạnh quả bóng, hai tay chú khỉ sẽ vỗ vào mặt trống, tạo ra tiếng bùm bùm, chách chách rất vui tai.

- Nào! Con hãy cố thử xem con. – Bố ân cần đặt quả bóng vào bàn tay thẳng đờ của tôi.
 
Tôi cố bóp nhưng chú khỉ không hề cử động. Tôi dồn hết sức vào bàn tay và cố bóp thêm lần nữa. Một tay chú khỉ hạ xuống dần, nhưng không đủ mạnh để cái trống phát ra âm thanh nào rõ cả. Mặc dù vậy, mẹ cũng reo lên sung sướng:

- Tốt rồi con, cố lên một chút nữa đi!

Mẹ đặt bàn tay ôm trọn lấy tay tôi, bóp mạnh. Bùm Bùm.

- Lần nữa đi mẹ! - tôi ngước mắt nhìn mẹ.

Mẹ dịu dàng bóp bàn tay tôi. Bùm bùm. Thêm một lần nữa. Chách chách.

- Nào con hãy thử làm như mẹ xem!

Tôi cố sức một lần. Bùm bùm. Trống đã vang lên.

- Con làm được rồi, mẹ ơi! - Tôi lại bóp tiếp. Bùm bùm. Chách chách - Con có thể làm được rồi! – tôi phấn khích la to.

Từ đó, tôi say sưa tập luyện. Tiếng trống dần dần vang đều, nhịp nhàng như một bản nhạc. Hết tay phải tôi chuyển sang tay trái. Đôi lúc tôi cũng thấy chán nhưng nhìn gương mặt rạng rỡ, tràn đầy hy vọng của bố và mẹ và mỗi khi tiếng trống vang lên, tôi lại tiếp tục cố gắng.

Một buổi tối, khi bố tôi vừa chợp mắt sau một ngày làm việc vất vả, tiếng trống vang  lên làm bố thức giấc. Bố ngồi dậy nhìn tôi mỉm cười.

Tôi hối hận:

- Con đã làm bố thức giấc phải không? Con xin lỗi bố! Con sẽ không bóp quả bóng vào những lúc bố ngủ nữa đâu ạ!

Bố xoa đầu tôi, giọng bố bổng ấm áp hơn bao giờ hết:

- Không đâu, con ạ! Con hãy tập bất cứ lúc nào con muốn. Tiếng trống đó chính là kết quả của lòng kiên trì. Đừng vì bất cứ điều gì mà từ bỏ lòng kiên trì, con nhé!

Sau đó, tôi được phục hồi từ từ. Tôi đã từng bước chiến thắng được bệnh bại liệt -một việc tưởng chừng như không thể. Bố mẹ tôi vui mừng khôn xiết. Âm thanh của những ngày đó cứ vang mãi trong tôi, sau này và trong mọi lúc, như một sự khuyến khích mỗi khi tôi gặp bất cứ khó khăn, trở ngại nào.



« Sửa lần cuối: Tháng Một 13, 2012, 04:11:13 AM gửi bởi taratata »

taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 1627
    • Xem hồ sơ cá nhân

Cậu bé hái sao

« Trả lời #5 vào: Tháng Một 13, 2012, 04:15:25 AM »
Tôi làm tiếp viên hàng không đã hơn mười năm. Hôm nay là ngày nghỉ phép và cũng là lần đầu tiên tôi làm hành khách trên chiếc máy bay của mình.

Máy bay rời đường băng cất cánh. Ngả người trên ghế, tôi với tay lấy một tờ tạp chí đọc lướt qua vài trang và nhìn xung quanh. Ngồi bên cạnh tôi là một bà cụ khoảng ngoài bảy mươi và một cậu bé độ chừng tám tuổi trong rất dễ thương và thông minh. Vốn yêu trẻ, tôi nở nụ cười chào thân thiện. Cậu bé chào đáp lại và giới thiệu tên mình là Bradley. Sau vài phút trò chuyện, tôi đã bắt đầu bị thu hút bởi đôi mắt trong veo của cậu bé.

- Đây là lần đầu tiên cháu đi máy bay. Cháu sợ đi máy bay lắm cô ạ! – Bradley thân thiện nhìn tôi.

- Đi máy bay dễ như ăn bánh thôi mà! - Với thói quen nghề nghiệp, tôi trấn an cậu bé.

- Đó là một trong những việc dễ dàng nhất. Cháu đã bao giờ đi tàu lượn chưa, Bradley?

- Cháu mê lắm!

- Vậy cháu có dám buông tay ra không?

- Dạ có, cháu thích như thế lắm! - Bradley cười khúc khích.

- Thế cháu có bao giờ được ngồi phía trước chưa? - Tôi hỏi, mặt làm ra vẻ sợ hãi.

- Dạ có chứ, lần nào cháu cũng cố ngồi trên hàng ghế đầu cho bằng được!

- Cháu không sợ à?

Bradley lắc đầu đầy vẻ tự hào.

- Vậy thì bay như thế này đâu có thấm gì so với đi tàu lượn. Cô chẳng dám đi tàu lượn như cháu, vậy mà cô có sợ đi máy bay chút nào đâu nè !

Bradley nở một nụ cười:

- Thật không cô?

Tôi gật đầu, cố để cậu bé nhận thấy cậu còn dũng cảm hơn tôi.

Máy bay rời khỏi đường bằng và bắt đầu cất cánh. Bà cụ ngồi cạnh gọi cậu bé cùng nhìn ra ô kính nhỏ:

- Cháu yêu của bà, cháu có ước mơ gì không?

- Cháu chỉ ước mơ có được đôi chân như bạn Tracy để đi bất cứ nơi nào cháu muốn!

- Ùm, bà cũng sẽ ước điều đó cho cháu. Nhưng cháu hãy nhìn xem, cháu vẫn có thể bay lên bầu trời kia mà?

Tôi chăm chú lắng nghe câu chuyện của hai bà cháu nhưng vẫn chưa hiểu họ đang nói gì.

Cậu bé lại nói với bà:

- Thế thì cháu sẽ hái được những chòm sao và cưỡi trên những đám mây kia phải không bà?

Vừa nói, cậu bé vừa chỉ tay về phía những đám mây xanh đang bồng bềnh trôi, và dường như cậu đã quên mất nỗi sợ hãi ban nãy. Bradley thích thú nhìn ra cửa sổ và bắt đầu miêu tả những gì cậu nhìn thấy bên ngoài. Cậu tưởng tượng đám mấy này trông như một nàng bướm xinh xắn, còn đám mây kia thì giống một chú ngựa con. Rồi cậu bé xin phép đi vệ sinh. Tôi đứng dậy để cậu bước ra lối đi. Lúc đó tôi mới nhận thấy đôi chân bị tật của cậu bé. Bradley chậm chạp di chuyển đến nhà vệ sinh và khi quay trở lại, cậu giải thích:

- Cháu bị loạn dưỡng cơ bắp đó cô. Chị cháu còn bị nặng hơn cháu nữa đó! Bây giờ chị phải ngồi xe lăn rồi.

Tôi lặng đi. Máy bay cũng bắt đầu hạ cánh và chúng tôi chia tay nhau.

Tối hôm đó, tôi ngẫm nghĩ rất lâu về câu chuyện của hai bà cháu. Gần mười năm “bay lượn” trên bầu trời nhưng chưa một lần tôi thả ước mơ của mình ra khỏi ô cửa, chưa từng muốn “cưỡi mây” và “hái những chòm sao”, dù đôi chân tôi không hề bị tật nguyền.


« Sửa lần cuối: Tháng Một 14, 2012, 04:43:29 AM gửi bởi taratata »

taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 1627
    • Xem hồ sơ cá nhân

Tấm lòng người mẹ nuôi

« Trả lời #6 vào: Tháng Một 14, 2012, 04:44:16 AM »
"Thật hạnh phúc cho những ai biết cho mà không cần nhớ đến, và biết nhận mà không hề quên" - Elizabeth Bibesco.

Chị luôn cám ơn cuộc sống đã cho Luc khoẻ mạnh. Dù đã có 3 đứa con, vợ chồng chị vẫn nhận Luc làm con nuôi. Năm nay Luc đã lên 6 nhưng ngay lần thử máu lúc Luc mới 1 tuổi, bác sĩ đã cho biết là Luc mắc bệnh hồng huyết cầu lưỡi liềm do di truyền.

- Có nghĩa là cháu sẽ chết - chị lo lắng hỏi.

- Lớn lên có khả năng Luc sẽ bị chứng thiếu máu và sưng tấy các khớp xương - bác sĩ giải thích - nhưng chúng tôi có thể thay máu hàng tháng cho cháu.

Năm lên 3, có một lần, Luc bị nhiểm lạnh và khó thở. Chị phải đưa cháu vào bệnh viện. Những cụm hồng huyết cầu lưỡi liềm đang bít dần các mạch máu trong phổi cháu khiến phổi không thể nhận đủ oxy cần thiết dẩn đến nhiều tế bào máu hình lưỡi liềm khác sinh ra lại khiến cho máu phóng cục nhiều hơn, vòng tuần hoàn ấy phát triển theo hình xoáng óc không thể kiểm soát được.

Sau lần ấy, Luc phải tăng số lần truyền máu, từ 1 tháng lên 3 tuần 1 lần, nhưng đó cũng chỉ là biện pháp tạm thời. Không lâu sau, Luc phải trở lại bệnh viện, một lần nữa phải chiến đấu giành giật mạng sống từ tay tử thần. Cơ hội sống sót rất mong manh.

May thay, các bác sĩ cho chị biết căn bệnh của Luc ngày nay vẫn có cơ hội đều trị hoàn toàn bằng cách cấy tuỷ xương. Tuỷ mới sẽ sinh ra những tế bào máu khoẻ mạnh và loại bỏ những tế bào máu xấu. Chị sung sướng quá đổi nhưng tia hy vọng vừa loé lên liền tắt ngắm khi bác sĩ bảo :

- Việc cấy ghép phải cần đến người có tuỷ phù hợp với Luc. Chỉ có anh chị em ruột cùng nhóm máu mới hy vọng có kháng nguyên hợp nhau.

Chị cảm thấy choáng váng : Chẳng lẻ bây giờ bỏ mặc mạng sống của thằng bé hay sao ?

Nhưng quả thật chị không biết làm cách nào. Chị nhận nuôi Luc từ viện mồ côi nên không hề biết cha mẹ ruột của Luc cư ngụ ở đâu? còn sống hay đã chết ? và thằng bé có anh chi em ruột hay không ?

Không nản lòng. Chị tìm đến viện mồ côi ngày xưa và trình bày câu chuyện với những người quản lý để mong nhận được sự giúp đở. Và sau nhiều tuần vất vả bôn ba khắp nơi, chị tìm được địa chỉ của người anh ruột duy nhất của Luc, hiện đang sống với một đôi vợ chồng trẻ ở cách nhà chị hàng trăm dặm.

Chị viết thư kể về tình trạng của Luc cho cha mẹ nuôi của người anh ruột nghe, kèm theo một lời đề nghi thiết tha : chịu vui lòng cho anh trai của Luc tiến hành xét nghiệm hiến tuỷ vì mạng sống của Luc đang rất nguy hiểm. Chị gửi thư đi trong sự đợi chờ và hy vọng.

Gia đình nhận nuôi người anh của Luc sốt sắng tìm cách giúp đở. May mắn thay, kháng nguyên của anh trai Luc hoàn toàn phù hợp với cậu. Cuộc cấy ghép tuỷ đã thành công. Trong vòng vài tuần, tuỷ sống mới của Luc đã bắt đầu hoạt động và sinh ra những tế bào hồng huyết cầu khoẻ mạnh. 2 tuần sau, Luc được về nhà và vĩnh biệt căn bệnh quái ác.

Sau đó, chị viết thư chia sẽ tin vui với gia đình kia và nhận được thư hồi âm từ anh trai của Luc :

Cháu đã rất lo lắng khi biết em ruột của cháu đang từng ngày vật vả đấu tranh với bệnh tật, còn cháu thì hạnh phúc và khoẻ mạnh. Nhưng bây giờ, cháu không còn buồn nữa vì em cháu đã may mắn có Cô luôn bên cạnh yêu thương và chăm sóc. Tuy cháu là người đã hiến tuỷ để ghép cho Luc nhưng Cô mới chính là Vị Thần Hộ Mệnh cho em cháu.



« Sửa lần cuối: Tháng Một 14, 2012, 11:57:34 PM gửi bởi taratata »

taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 1627
    • Xem hồ sơ cá nhân

Điều kỳ diệu của niềm tin

« Trả lời #7 vào: Tháng Một 14, 2012, 11:59:21 PM »
"Không bao giờ, không bao giờ, không bao giờ được đầu hàng" - Winston Churchill

Nhiều năm về trước ở Elkhart, có hai anh em nọ được một trường học thuê làm công việc nhóm lửa lò sưởi trong các phòng học vào mỗi buổi sáng.

Một buổi sáng lạnh lẽo, sau khi đã chất củi vào lò, hai cậu bé lấy dầu hỏa rưới lên củi và bật lửa. Bỗng nhiên một tiếng nổ lớn làm rung chuyển cả tòa nhà cũ kỹ. Vụ hỏa họan đã cướp đi sinh mạng của người anh và làm bõng nghiêm trọng đôi chân của người em trai. Nguyên nhân của vụ hỏa họan là do hai cậu bé đã lấy nhầm thùng đựng xăng ở gần đấy.

Bác sĩ khuyên nên phẫu thuật cắt bỏ đôi chân của cậu bé. Cha mẹ em chóang váng. Họ đã mất đi một đức con trai, giờ đây, đứa còn lại cũng có khả năng bị tàn phế. Nhưng họ không mất niềm tin. Họ xin bác sĩ hoãn lại cuộc phẩu thuật. Suốt hai tháng liền, họ cùng các bác sĩ cố gắng làm hết sức để cứu chữa cho đôi chân của cậu bé. Trong suốt thời gian đó, họ truyền cho cậu bé niềm tin rằng rồi sẽ có ngày em đi lại được.

Các bác sĩ đã không cắt bỏ đôi chân của em. Tuy nhiên, chân phải của em teo lại, co rút lên cao, còn các ngón chân trái gần như bị cháy mất hết cả. Dẫu đau nhức, cậu bé vẫn quyết tâm phải luyện tập mỗi ngày. Cuối cùng em cũng chập chững được vài bước đi đau đớn.

Nhiều năm sau, dù hồi phục chậm, nhưng cậu trai trẻ ấy cũng bắt đầu tự đi bằng đôi chân của mình mà không cần chống nạng. Một vài năm sau nữa, cậu lại có thể chạy bộ trong sự khâm phục của nhiều người.

Chàng trai có quyết tâm mãnh liệt ấy vẫn cứ chạy, chạy mãi, và đôi chân tưởng chừng phải cắt bỏ ngày trước đã giúp anh lập kỷ lục điền kinh thế giới. Anh được biết đến như là "người nhanh nhất thế giới" và được tôn vinh vận động viên điền kinh của thế kỷ tại quãng trường Madison.

Tên anh là Glenn Cunningham.



« Sửa lần cuối: Tháng Một 15, 2012, 03:50:56 AM gửi bởi taratata »

taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 1627
    • Xem hồ sơ cá nhân

Nỗ lực có giá trị nhất

« Trả lời #8 vào: Tháng Một 15, 2012, 04:14:06 AM »
Sự nổ lực có giá trị nhất không phải là khi mọi thứ đến với bạn dễ dàng mà chính là lúc bạn gặp phải hoàn cảnh khó khăn nhất

Trey và tôi đã trở thành những người bạn thân thiết ngay từ lần đầu gặp nhau khi anh ấy tự nguyện bẽ đôi phần bánh của mình và chia cho tôi một nữa.

Trey có trí tuệ không phát triển như người bình thường. Vào những ngày đầu của tôi ở bậc đại học, mẹ Trey hay nhờ tôi cùng đi chơi với Trey vào mỗi thứ Bảy và bà trả lương cho tôi như một công việc làm thêm. Tôi đồng ý, nhưng không phải vì tiền lương mà vì với tôi, Trey là một người bạn thật đặc biệt. Chúng tôi thường đến thư viện, ghé qua những cửa hiệu thú nhồi bông hoặc đơn giản chỉ là đi dạo quanh công viên vì thực ra "công việc" chủ yếu của tôi là giúp Trey hòa nhập với xã hội và bớt đi cảm giác đơn côi.

Mỗi khi đi dạo, Trey thường vui cười một cách hồ hởi nếu bất chợt thấy một người nào đó đang nhìn cậu. Khi tập chạy xe đạp, Trey chật vật giữ thăng bằng và cứ bị ngã liên tục. Mỗi lần như vậy tôi lại bảo Trey :

- Đừng bỏ cuộc, thử lại lần nữa nào !

Mọi việc cứ thế tiếp diễn cho đến ngày hè năm đó, tôi bị gãy chân trong một trận thi đấu bóng rổ. Sáng hôm sau, tôi thức dậy trong bệnh viện với cái chân bó bột nhức buốt, toàn thân mệt mõi rã rời. Trey đã ở bên giường tôi từ lúc nào.

- Chào cậu !

- Chào Trey ! - Tôi nói một cách yếu ớt
     
- Đừng bỏ cuộc, thử lại lần nữa nào ! - Trey lặp lại những lời quen thuộc tôi thường động viên cậu.
     
Với Trey, cuộc sống mới đơn giản làm sao ! Còn với tôi chỉ cần nghĩ đến việc mình sẽ không được tham gia những cuộc thi thể thao, tôi đã như muốn khóc.

Hai tháng sau, tôi vứt bỏ cặp nạng và bắt đầu tập đi. Chúng tôi cùng nhau đi trên con đường quen thuộc. Trey đi bên tôi, thỉnh thoảng cậu nhảy tung tăng một cách hứng khởi. Có lúc Trey bị vấp vào chân mình và ngã xuống đường.

- Đừng bỏ cuộc, thử lại lần nữa nào ! - Trey tự nói với mình một cách tự tin và đứng dậy phủi đất bám vào đầu gối. Trey không bao giờ bỏ cuộc cả !

Cuối cùng, sau nhiều tháng nổ lực tập luyện, tôi được chọn tham gia cuộc thi chạy 300 mét vượt rào ở trường. Bố mẹ tôi và Trey đến khán đài cổ vũ cho tôi. Tôi tự nhủ : mình nhất định phải thật nổ lực giành chiến thắng. Khi tiếng súng lệnh xuất phát vang lên, tôi lao về phía trước và cảm thấy chân mình như căng ra theo mỗi bước chạy. Mặc kệ cơn đau tăng dần ở mắc cá chân, tôi cố gắng chạy nhanh hơn. Nhưng càng lúc, tôi càng bị rớt lại đằng sau; từng người, từng người một, vượt qua tôi thật dễ dàng.

Cả khán đài reo hò và cổ vũ cho người dẫn đầu. Năm ngoái, khi tham gia cuộc thi này, tôi cũng đã từng được cổ động như vậy. Còn giờ đây, tôi lại là người chạy cuối cùng trong cuộc đua. Tôi chán nản định bỏ cuộc. Chợt tôi nghĩ đến Trey, cậu ấy không may mắn như tôi, thậm chí không giống như một người bình thường nhưng chưa bao giờ cậu ấy bỏ cuộc. Và bỗng nhiên, tôi thấy khó khăn của mình trở nên thật nhỏ bé.

Với tất cả quyết tâm và nổ lực, tôi lao về phía trước. Tôi ước gì mình có một sức mạnh thần kỳ để vượt qua những người đang dẫn đầu và chạm đích đầu tiên, nhưng tôi đã không thể làm được điều đó. Tôi về chót một cách rất khó khăn, về chót trong cuộc thi mà năm ngoái tôi đã lập kỷ lục. Nhìn lên khán đài, tôi thấy bố mẹ và Trey đang đứng cổ vủ cho tôi nhiệt tình hơn cả những lần tôi dành chiến thắng.

Sự cổ vũ ấy cho tôi hiểu, sự nổ lực của mình còn đáng giá hơn cả những chiếc huy chương. Tôi sẽ không bao giờ bỏ cuộc. Bởi nổ lực có giá trị không phải là khi mọi thứ đến với tôi thật dễ dàng, mà chính là lúc tôi gặp phải hoàn cảnh khó khăn nhất.




taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 1627
    • Xem hồ sơ cá nhân

Dành cho bạn .....

« Trả lời #9 vào: Tháng Một 15, 2012, 04:45:25 AM »
Ẩn dưới vẽ bề ngoài mạnh mẽ có thể là một tâm hồn yếu đuối, nhạy cảm, muốn được quan tâm, chia sẽ và yêu thương.

Bất cứ nổi đau nào cũng có thể được xoa dịu bằng thời gian và tình yêu chân thành.

Bằng ý chí và lòng dũng cảm, bạn sẽ vượt qua những khó khăn, thử thách của cuộc sống.

Nếu trái tim bạn chứa đầy những điều thù hận, đắng cay thì sẽ không còn chỗ để dành cho sự thanh thản trong tâm hồn, tình thương yêu và hạnh phúc cuộc sống nữa.

Mọi người đều mong đến cuối chặng đường để cảm nhận vinh quang, nhưng hạnh phúc chỉ thực sự tìm thấy trên từng chặng của đường đi.

Đừng quá nuông chiều bản thân. Nếu bạn khong kềm chế được chính mình thì bạn sẽ có khuynh hướng lệ thuộc vào người khác hoặc bạn sẽ lệ thuộc vào những thói quen và cảm xúc của mình.

Hãy nhớ rằng bên cạnh một người bạn chân tình, bạn có thể làm tất cả hoặc không làm gì hết, nhưng chắc chắn bạn sẽ có được những phút giây đáng nhớ nhất - những phút giây sống thật lòng với mình.

Đôi khi bạn cũng phải biết ơn những người đã làm bạn ngã vì chính họ đã giúp bạn vững vàng hơn.

Khi nóng giận, bạn có quyền bọc lộ nhưng đừng mất tự chủ.

Nếu một người nào đó có lúc không làm đúng ý bạn thì điều đó chưa hẳn là họ không quan tâm hay không chân tình với bạn.

Nhìn nhận đúng bản chất sự việc cũng là bước khởi đầu của sự hướng thiện, là cách chuộc lại lỗi lầm và là cách để bạn trưởng thành hơn trong cuộc sống.

Biết tha thứ cho người khác vẩn chưa đủ. Đôi khi bạn cũng phải biết tha thứ cho chính mình nữa.

Trưởng thành là quá trình trải nghiệm trong suốt khoản thời gian chúng ta sống.



taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 1627
    • Xem hồ sơ cá nhân

Hãy tin vào những phép mầu

« Trả lời #10 vào: Tháng Một 15, 2012, 04:47:10 AM »
Bé Kevin reo vang khắp nhà, hớn hở cằm chiếc điện thoại trên tay, chạy đến khoe với tôi :

- Mẹ ! Mẹ ơi ! Ông già Noël gọi điện thoại đến cho mình nè. Ông già Noël gọi. Mẹ ơi ! Đúng là ông ấy đó.

Tôi cằm lấy điện thoại và khẻ nói :

- Vâng ! Xin chào !

Đáp lại lời tôi là tiếng của cô bạn Sandra. Cô cười vang qua điện thoại :

- Nè cậu ! Tớ chỉ nói với cậu bé là : Chào cháu Kevin, cô là Sandra. Đấy, chỉ có vậy thôi.

Tôi lập tức hiểu ra mọi chuyện và mĩm cười khi biết cậu on trai đã nhầm Sandra thành Santa, tức là ông già Noël. Thế nhưng khi thoáng nhìn thấy vẽ mặt rạng ngời của con, đôi mắt trong veo của nó lấp lánh niềm vui trước điều kỳ diệu mà mùa Giáng Sinh đang mang lại, tôi quyết định thật nhanh và đáp trong tiếng cười của bạn mình :

- Đúng rồi ông già Noël ạ, Kevin thật sự là một đứa trẻ ngoan. Dạ ! Dạ ! Cám ơn ông đã gọi điện cho Kevin.

Đầu giây bên kia im lặng lắng nghe. Tôi dừng lại một lúc rồi nói tiếp :

- Và chúng cháu cũng xin chúc ông một mùa Giáng Sinh vui vẻ nhé, ông Santa.

Nói xong, tôi nhẹ nhàng gác máy.


« Sửa lần cuối: Tháng Một 15, 2012, 06:37:21 PM gửi bởi taratata »

taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 1627
    • Xem hồ sơ cá nhân

Hãy bắt đầu từ những điều bình dị

« Trả lời #11 vào: Tháng Một 15, 2012, 06:45:51 PM »
Một đoá hoa có thể khơi gợi giấc mơ

Một cây xanh có thể góp nên cánh rừng

Một cánh én có thể báo hiệu mùa xuân

Một nụ cười sẽ khơi nguồn cho tình bạn

Một cái chạm tay có thể sưởi ấm tâm hồn

Một ánh mắt sẽ thể hiện lòng quan tâm

Một tia nắng thắp sáng cả căn phòng

Một ngọn nến sẽ xua tan bóng tối

Một sự chia sẻ giảm bớt được nỗi đau

Một bước chân khởi đầu cuộc hành trình

Một niềm hy vọng sẽ thổi bùng sức sống

Một cách nhìn mới có thể thay đổi hướng đi

Hãy bắt đầu từ những điều bình dị bạn nhé ...                                         

taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 1627
    • Xem hồ sơ cá nhân

Cậu bé mù và bông hoa dại

« Trả lời #12 vào: Tháng Một 15, 2012, 07:07:41 PM »
"Có thể bạn không kiểm soát được mọi tình huống xảy ra nhưng bạn hoàn toàn có thể kiểm soát được suy nghĩ và thái độ của mình" - George Popposton.

Chiều dần tắt khi tôi bước chân đến công viên. Ngồi xuống chiếc ghế nếp dưới rặng liễu, tôi mở sách ra đọc. Sáng nay tôi vừa nhận được thư từ chối của công ty nơi tôi đang thử việc. Thế là phải làm lại từ đầu. Lại phải đọc báo. Rồi xách hồ sơ chạy chỗ này chỗ kia. Chờ điện thoại báo tin. Hy vọng rồi thất vọng. Và rồi mới lúc nãy, tôi còn nhận thêm bức thư chia tay của người bạn trai đang đi du học. Hai đứa đã có rất nhiều kỷ niệm, đã thề thốt, hứa hẹn biết bao điều...

Tôi ngồi thừ trên ghế, quyển sách mua hôm rồi chưa đọc trang nào trên tay đã rơi xuống đất lúc nào không biết. Và tôi cũng không biết mình đã thổn thức thành tiếng từ lúc nào nếu không nghe có tiếng động ngay bên cạnh.

Hai thằng bé đột nhiên xuất hiện, đầu tóc của chúng bù xù, quần áo nhễ nhại mồ hôi. Chúng đến ngay trước mặt tôi. Một đứa cúi xuống và với giọng phấn khích:

- Cô xem, cháu tìm thấy cái gì này!

Trong tay nó là một bông hoa dại trông thật khó coi, lá héo rũ rượi, cánh hoa đã xỉn màu, không thể phân biệt rõ là màu cam, màu vàng hay màu đỏ nữa. Vì muốn hai thằng bé đi chơi chỗ khác, tôi đành gượng cười rồi quay mặt sang hướng khác. Nhưng thằng bé ấy lại ngồi xuống bên cạnh, đưa hoa lên mũi ngửi rồi thốt lên:

- Hoa này có mùi đặc biệt quá, lại đẹp nữa. Đây, cháu xin tặng cô!

Tôi biết mình phải cầm lấy bông hoa ấy nếu không chúng sẽ chẳng bao giờ chịu đi chỗ khác. Tôi đưa tay về phía đóa hoa và nói :

- Cô cảm ơn cháu.

Thay vì đặt hoa vào tay tôi, chẳng hiểu sao thằng bé cứ giơ thẳng ra giữa trời. Đến lúc đó, tôi mới phát hiện ra rằng thằng bé không nhìn thấy gì hết: nó bị mù.

Tôi thấy cổ mình như nghẹn lại, sống mũi cay xè. Bỗng chốc, tôi tự hỏi làm sao cậu bé tật nguyền ấy biết quên đi bất hạnh của mình để mỉm cười với tôi, với cuộc sống.

Lại không phải nụ cười vô tâm mà là nụ cười động viên, chia sẻ. Còn tôi? Qua đôi mắt của cậu bé mù xa lạ, tôi lặng người khi chợt nhận ra mọi việc xảy đến không phải tại bởi cuộc đời, mà vấn đề nằm ngay trong chính bản thân mình. Trong những khoảnh khắc chán chường tệ hại, tôi đã tự cô lập mình với thế giới xung quanh, tôi chỉ biết đổ lỗi cho hoàn cảnh, mà không tận hưởng những vẻ đẹp đang hiện hữu xung quanh mình và tri ân từng giây từng phút được sống trong đời.

Những ngọn đèn đường đã sáng lên, soi rõ hai chiếc bóng trẻ thơ đang tựa vào nhau, đi tiếp...




taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 1627
    • Xem hồ sơ cá nhân

Chiếc chân giả và cuộc hành trình

« Trả lời #13 vào: Tháng Một 15, 2012, 07:08:31 PM »
Đừng đau khổ vì những gì mình không có mà hãy biết vui với những gì mình đang có trong tay.

Năm cuối cùng tại trường trung học của tôi cũng là năm nhà trường thử nghiệm chương trình dã ngoại kết hợp với học tập. Mở đầu là chuyến đi bộ 27 dặm xuyên qua Đại Học Columbia. Khi được thông báo về chuyến đi, cả lớp tôi nổ ra một cuộc tranh luận sôi nổi. Viển cảnh về chuyến phiêu lưu mạo hiểm hứa hẹn nhiều điều mới lạ khiến tất cả chúng tôi đều nôn nao và hào hứng. Bổng một cánh tay đưa lên xin không tham gia chuyến đi, làm mọi người ngạc nhiên, đó là Mathar.

- Thưa Cô, em rất sợ khi phải leo trên những vách núi cheo leo, rồi phải mang balô đồ đạc lểnh kểnh qua từng cánh rừng lạnh buốt dưới mưa. Nửa đêm lại phải thức giấc với đủ thứ có thể xảy ra.

Đột nhiên, cả lớp im bặt. Mặc dù giả vờ nhìn thẳng lên bảng, tôi vẫn biết mọi đôi mắt xung quanh đang đổ dồn về phía tôi một cách ái ngại pha lẩn tò mò. Tôi đỏ bừng cả mặt, cố phớt lờ những ánh nhìn ấy. Tôi biết họ đang chờ xem tôi có đưa tay từ chối tham gia chuyến đi hay không bởi một lẻ đơn giản rằng tôi là người khuyết tật duy nhất trong lớp. Tôi, chứ không phải Mathar, là người được dự đoán sẽ từ chối chuyến đi. Họ đâu biết rằng hơn ai hết, tôi khát khao chinh phục những thử thách bằng quyết tâm của mình.

Tiết học vừa kết thúc, tôi khập khiểng xuống thư viện trường, tranh thủ mượn thêm vài cuốn sách. Đi qua phòng Hội đồng, tôi chợt sửng người khi nghe tên mình được nhắc đến qua cánh cửa hé mở.

- Cô bé Janet đã không đưa tay lên - Tiếng của thầy Jan, Giáo viên môn quần vợt, người đã thông báo về chuyến đi với chúng tôi sáng nay

- Làm sao cô bé đi nổi chừng ấy chặng đường lại phải mang trên lưng cái balô nặng cả 20 kg với một cái chân giả - Thầy dạy môn khoa học nói, kèm theo cái thở dài - Mà chắc gì Ba Mẹ Janet đã ký giấy đồng ý cho đi chứ.

Tôi lại khập khểnh nhón chân bước đi, lòng mong sao không ai nghe tiếng lộp cộp của cái chân giả chạm xuống sàn.

Tối hôm đó, đợi bửa tối kết thúc và Bố đã ngồi vào bàn làm việc như thường lệ, tôi mới cầm tờ giấy đăng ký tham gia chuyến đi dã ngoại, mon men lại gần.

- Bố ơi, Bố ký vào đây dùm con đi.

- Gì thế con ? - Bố hỏi tôi, tay vẫn không ngừng viết.

- Chỉ là dã ngoại bình thường với lớp thôi, Bố à. Bố chỉ việc ký vào chổ này thôi - Tôi nói mà trống ngực đập liên hồi. Tôi chưa từng nói dối Bố Mẹ nhưng đành phải vậy thôi vì Bố sẽ chẳng cho tôi đi nếu biết được đây không phải là chuyến dã ngoại bình thường.

Thời tiết ngày khởi hành không đẹp như mọi người mong đợi. Trời không mưa nhưng mây đen giăng ngang trời ủ rủ. Chuyến hành trình bắt đầu với con đường mòn thoi thỏi xuyên qua cánh rừng. Càng đi, đường càng dóc và hoang du nhưng phong cảnh thật tuyệt vời.

Bồn đất như níu chân tôi lại. Mổi bước chân của tôi là cả một sự nổ lực. Các bạn tôi cứ phải vẹt những cành cây loà xoà sang một bên để đường đi của tôi được dể dàng hơn. Mặc dù đã cẩn thận lắm, chúng tôi vẫn không khỏi bị trượt ngã vì đường trơn mà tôi là người ngã nhiều nhất. Quần áo, tay chân tôi lấm lem bùn đất, ướt mem vì cỏ đẳm nước sau trận mưa đêm qua nhưng lạ thay, tôi lại thấy ấm áp trong lòng vì những bàn tay các bạn luôn sẳn sàng đở tôi dậy và chúng tôi cùng cười đùa, trêu chọc nhau từ những cú ngã ngoạn mục ấy.

Không còn khoảng cách giửa chúng tôi. Không còn sự khác biệt trong suy nghĩ giửa một người tật nguyền như tôi với các bạn. Chúng tôi thật sự đã có những khoảnh khắc chia sẽ của tình bạn quý giá nhưng thật không may khi chúng tôi đã hoàn thành được hơn nữa quảng đường thì thời tiết bổng trở nên giá lạnh và tuyết bắt đầu rơi.

Chuyến đi không thể tiếp tục. Lũ học trò chúng tôi, dù mệt, nhưng vẫn tiếc rẻ quay về. Trong lòng được an ủi đôi chút vì lời hứa của các Thầy Cô là sẽ tổ chức một chuyến đi khác vào mùa hè tới và lúc đó chắc chắn tôi sẽ tiếp tục tham gia.



« Sửa lần cuối: Tháng Một 15, 2012, 11:16:15 PM gửi bởi taratata »

taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 1627
    • Xem hồ sơ cá nhân

Những khả năng vô tận

« Trả lời #14 vào: Tháng Một 15, 2012, 11:21:06 PM »
Năm 1889, Ruydyard Kipling - nhà văn được giải Nobel văn học năm 1907 - đã từng nhận một lá thư từ chối của hội đồng chấm thi San Francisco: "Tôi rất lấy làm tiếc, thưa ông Kipling, nhưng quả thực ông không biết cách sử dụng tiếng Anh."

Winston Churchill từng thi rớt kỳ thi vào lớp 6. Ông trở thành Thủ tướng nước Anh khi đã 62 tuổi, sau cả một đời chỉ toàn gặp thất bại. Sự đóng góp lớn nhất của ông là khi ông đã về hưu.

Albert Einstein đến năm lên 4 tuổi mới biết nói, và phải đến năm 7 tuổi mới biết đọc. Thầy giáo đã từng nhận xét về ông như sau: "Chậm phát triển, khó gần, luôn có những ước mơ ngớ ngẩn." Ông từng bị đuổi học và bị từ chối nhận vào trường Bách Khoa Zurich.

Louis Pasteur chỉ là một sinh viên bình thường trong số những sinh viên chưa tốt nghiệp, từng xếp thứ hạng 15/22 ở môn Hóa.

Tướng Douglas Mac Arthur đã từng bị từ chối gia nhập West Point không chỉ một mà đến hai lần. Đến lần thứ 3, ông mới được chấp nhận và đã lập được nhiều chiến công ghi vào sử sách.

Ngôi sao bóng rổ Michael Jordan đã từng bị đuổi khỏi đội bóng rổ của trường.

Năm 1944, Emmeline, giám độc của Blue Book Modeling Agency từng nói với cô người mẫu triển vọng Norma Jean Baker (tức là Marilyn Monroe) rằng: "Cô nên học làm thư ký hay lấy chồng đi thì hơn."

Khi từ chối ban nhạc rock The Beatles của Anh, người quản lý của hãng thu âm Decca đã nói rằng:"Chúng tôi không thích thứ âm nhạc của họ. Mấy nhóm guitar như thế lỗi thời rồi!"

Năm 1954, Jimmy Denny, giám đốc của hãng Grand Ole Opry, đã đuổi Elvis Presley sau một buổi biểu diễn. Ông nói với Presley rằng: "Anh chẳng thể đi đến đâu được. Anh nên quay về lái xe tải đi thì hơn."

Khi Alexander Graham Bell phát minh ra chiếc điện thoại đầu tiên vào năm 1876, nó đã không nhận được sự ủng hộ của mọi người. Tổng thống Rutherford Hayes nói:"Đây quả thực là một phát minh gây ngạc nhiên, nhưng liệu có ai muốn sử dụng nó không?"

Vận động viên vô địch Rafer Johnson khi mới sinh ra đã bị dị tật bẩm sinh ở chân.

Trước khi phát minh ra bóng đèn tròn, Thomas Edison đã tiến hành hơn 2.000 cuộc thử nghiệm. Một phóng viên trẻ hỏi về cảm giác của ông khi thất bại quá nhiều lần như vậy. Ông nói: "Tôi chưa bao giờ thấy mình thất bại dù chỉ một lần. Tôi phát minh ra bóng đèn tròn. Điều này cũng giống như là một tiến trình có đến 2.000 bước".

Sau nhiều năm thích lực bị giảm, đến năm 46 tuổi, nhà soạn nhạc người Đức Ludwig Van Beethoven hoàn toàn không thể nghe được. Bất chấp điều đó, ông vẫn viết được những tuyệt phẩm âm nhạc - gồm năm bản nhac giao hưởng - vào những năm cuối đời.



« Sửa lần cuối: Tháng Một 21, 2012, 04:06:59 AM gửi bởi taratata »

taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 1627
    • Xem hồ sơ cá nhân

Con đường dẫn đến thành công

« Trả lời #15 vào: Tháng Một 21, 2012, 04:17:25 AM »
Một cuộc sống đích thực là khi bạn xác định cho mình một ước mơ, mục tiêu có ý nghĩa và kiên trì theo đuổi đến cùng.

Để đạt được thành công vượt bậc, bạn cần có điều gì ? Một tài năng kiệt xuất ? Một tài sản thừa kế kết xù ? Những năm tháng miệt mài đèn sách để có những bằng cấp hơn người ? Hay những mối quan hệ thân thiết với những người có quyền lực trong xã hội ?

Thật ra những gì cần thiết lại vô cùng giản dị. Bạn chỉ cần đặt ra những mục tiêu có ý nghĩa và quyết tâm thực hiện bằng được từng mục tiêu ấy.

Một nghiên cứu về những người tốt nghiệp Đại Học Harvard đã cho thấy rằng sau 20 năm, phần lớn những người có mục tiêu rõ ràng trong cuộc sống đều có sự nghiệp thành công hơn những người khác. Nghiên cứu này cuối cùng kết luận rằng : một người bình thường nhưng với ý chí, hoài bảo và quyết tâm cao có thể vượt xa những người thông minh xuất chúng nếu người đó có những mục tiêu được định hình rõ ràng và không bao giờ từ bỏ ước mơ đó.



« Sửa lần cuối: Tháng Một 21, 2012, 04:58:26 AM gửi bởi taratata »

taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 1627
    • Xem hồ sơ cá nhân

Để cuộc sống có ý nghĩa hơn

« Trả lời #16 vào: Tháng Một 21, 2012, 05:11:01 AM »
Cuộc sống luôn chứa đựng những điều kỳ diệu. Đừng để nó trôi qua vô ích. Hãy mở rộng trái tim, mở rộng tâm hồn bạn với những người xung quanh.

Hãy trân trọng giá trị của mỗi người mà bạn gặp. Cuộc hành trình của bạn trong cuộc sống này luôn có những khó khăn mà đôi lúc bạn cần đến những người bạn.

Hãy nhận biết giá trị của thời gian và bắt tay thực hiện những việc mà bạn hằng mong ước nhưng đừng dành quá nhiều thời gian cho sự bắt đầu.

Hãy đến với mọi người bằng lòng yêu thương và sự khoan dung của bạn, cũng đừng quên rằng cuộc sống này, không bao giờ có sự công bằng tuyệt đối.

Hãy luôn can đảm vượt qua những khó khăn trong cuộc sống. Nếu nhận biết được điều đó thì dù bạn có ở bất cứ nơi đâu, bạn cũng sẻ không bao giờ cảm thấy đơn độc và cuộc sống của bạn sẻ có nhiều ý nghĩa hơn.



taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 1627
    • Xem hồ sơ cá nhân

Ngày hôm nay tôi sẽ ....

« Trả lời #17 vào: Tháng Một 21, 2012, 05:12:10 AM »
Ngày hôm nay, tôi sẽ tự lắng lòng mình và cố gắng trầm tĩnh hơn. Tôi sẽ học cách kiểm soát những cảm xúc và suy nghĩ của mình.

Ngày hôm nay,  tôi sẽ học cách tha thứ những gì người khác đã gây ra cho tôi bởi tôi luôn nhìn vào hướng tốt và tin vào sự công bằng của cuộc sống.

Ngày hôm nay,  tôi sẽ cẩn trọng hơn với từng lời nói của mình. Tôi sẽ lựa chọn ngôn từ và diễn đạt chúng một cách có suy nghĩ và chân thành nhất.

Ngày hôm nay, tôi sẽ tìm cách chia sẽ với những người bạn quanh tôi khi cần thiết, bởi tôi biết điều quý nhất đối với con người là sự quan tâm lẫn nhau.

Ngày hôm nay, trong cách ứng xử, tôi sẽ đặt mình vào vị trí của người đối diện để lắng nghe những cảm xúc của họ; để hiểu rằng những điều làm tôi tổn thương cũng có thể sẽ làm tổn thương họ.

Ngày hôm nay, tôi sẽ an ũi và động viên những ai đang nản lòng. Một cái siết tay, một nụ cười, một lời nói của tôi có thể tiếp thêm sức mạnh để họ vững tin bước tiếp.

Ngày hôm nay, tôi sẽ dành một chút thời gian để quan tâm đến bản thân mình. Tôi cảm ơn cuộc sống và mọi người đã cùng tôi sẽ chia những niêm vui, nỗi buồn trong cuộc sống này.

Ngày hôm nay, tôi sẽ bỏ lại phía sau mọi lo âu, cay đắng và thất bại, để khởi đầu một ngày mới với một trái tim yêu thương và hồn nhiên nhất. Tôi sẽ sống với những khát khao, mơ ước mà mình luôn ấp ủ.

Và hôm nay tôi cảm nhận được hạnh phúc và sức sống mới – bất kể ngày hôm qua như thế nào. Bạn cũng vậy nhé…!



« Sửa lần cuối: Tháng Một 25, 2012, 04:20:36 AM gửi bởi taratata »

taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 1627
    • Xem hồ sơ cá nhân

Điều chúng tôi không nói

« Trả lời #18 vào: Tháng Một 25, 2012, 04:30:16 AM »
"Khi tin rằng bạn có thể thành công thì chắc chắn bạn sẽ làm được điều ấy" - Maxwell Mans

Con trai Joey của tôi, khi mới sinh ra, có một dị tật bẩm sinh ở chân. Các bác sĩ bảo rằng sau khi chửa trị, cậu bé có thể đi lại bình thường được, nhưng để chạy nhảy thì sẽ rất khó khăn. 

Trong suốt ba năm đầu đời, Joey phải trải qua không biết bao nhiêu đợt phẫu thuật. Năm lên tám, khi nhìn Joey bước đi, bạn sẽ không thể nào biết được chân của cậu bé có vấn đề.

Cũng như bao đứa trẻ cùng trang lứa, Joey rất thích chạy nhảy và thường chơi đuổi bắt cùng các bạn không chút ngại ngần. Chúng tôi đã không nói cho con biết rằng nó có thể sẽ không bao giờ chạy được như các bạn khác. Thế nên, con trai tôi không biết điều đó.

Vào năm học lớp bảy, Joey quyết định tham gia vào đội chạy việt dã của trường. Hàng ngày, nó đều tập luyện chung với đội. Joey là người chăm chỉ tập luyện và chạy nhiều hơn bất cứ thành viên nào khác trong đội - có lẽ bởi vì cậu bé cảm thấy được rằng trong khi việc chạy đối với mọi người là một điều hết sức tự nhiên, thì lại là một vấn đề hơi khó khăn với mình. Mặc dù toàn đội đều tham gia tập luyện, nhưng chỉ có một nhóm 7 người giỏi nhất có khả năng mang lại chiến thắng cho trường là được chọn thi đấu. Chúng tôi không nói cho Joey biết rằng nó khó có thể nằm trong nhóm dẫn đầu đó. Thế nên, con trai tôi không biết điều đó.

Joey đều đặn tập chạy từ bốn đến năm dặm  mỗi ngày, kể cả khi bị cơn sốt 39° C hành hạ. Hôm ấy, tôi rất lo lắng, nên quyết định đến trường vào giờ tập chạy sau buổi học để tìm con. Lúc tới nơi, tôi thấy chỉ có một mình Joey trên đường chạy. Khi tôi hỏi, cậu bé chỉ nói đơn giản: "Con khỏe mà!" Nó còn phải chạy đến hai dặm nữa mới hoàn tất bài tập chạy hôm nay. Những giọt mồ hôi vã ra như tắm trên khuôn mặt con trai tôi và đôi mắt nó như mờ hẳn đi vì cơn sốt. Thế nhưng, Joey vẫn nhìn thẳng về phía trước và tiếp tục chạy. Tôi đã không bao giờ nói rằng con không thể chạy được bốn dặm đường khi bị sốt cao. Thế nên, con trai tôi không biết điều đó.

Hai tuần sau, tên các thành viên được chọn vào đội tuyển chạy việt dã được công bố. Joey là người đứng thứ sáu trong danh sách. Con trai tôi đã có mặt trong đội tuyển. Nó là học sinh lớp bảy duy nhất - trong khi các thành viên khác đều là học sinh lớp tám. Chúng tôi đã không bao giờ nói với con mình rằng nó sẽ không thể làm được. Và bởi vì chúng tôi không bao giờ nói điều ấy... nên Joey không hề hay biết. Nó chỉ biết cố gắng hết sức mình mà thôi.

                                                                                                                                     
« Sửa lần cuối: Tháng Một 27, 2012, 04:45:15 AM gửi bởi taratata »

Hồng

  • Thành viên mới
  • *
  • Bài viết: 3
    • Xem hồ sơ cá nhân

Re: Đừng Bao Giờ Từ Bỏ Ước Mơ - HGTH - Nhiều tác giả

« Trả lời #19 vào: Tháng Một 26, 2012, 11:44:24 AM »
Mình đã đọc trang web này nhiều lần, rất hay, rất cảm ơn, chắc là đã giúp ích rất nhiều cho mọi người. Xin cảm ơn, khi nào thành công mình sẽ báo, mình cũng đã làm một số điều giống như trang web đã chỉ dẫn, thấy rất đúng.

taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 1627
    • Xem hồ sơ cá nhân

Re: Đừng Bao Giờ Từ Bỏ Ước Mơ - HGTH - Nhiều tác giả

« Trả lời #20 vào: Tháng Một 27, 2012, 04:23:39 AM »
Chào bạn  :)

Cám ơn ban đã đọc bài  :)

tara sẽ cố gắng hơn nữa sưu tầm những bài hay và hửu ích post lên chia sẽ với các bạn.  :)

Chúc bạn Thành Công và Hạnh Phúc trong cuộc sống  :)


taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 1627
    • Xem hồ sơ cá nhân

Những đồng xu của bà

« Trả lời #21 vào: Tháng Một 27, 2012, 04:52:36 AM »
"Giá trị đích thực của sự cho đi không nằm ở món quà lớn hay nhỏ mà ở tấm lòng của người cho" - Francis Cole

Một ngày tháng 10 năm 1962, một trận bảo tuyết dữ dội đã tràn qua, để lại thị trấn nơi tôi ở, một khung cảnh hổn độn với hình ảnh những căn nhà hoang tàn, cây cối đổ nát. Hệ thống điện bị hỏng hoàn toàn. Bố tôi phải nhóm lò sửi để sửi ấm cho cả gia đình. Tôi mặc chiếc áo ngũ coton mới, đứng cạnh anh chị chờ Bố nhóm lửa. Khi bố nhóm xong và rời lò sửi, chúng tôi liền tranh nhau súm lại bên ngọn lửa đang cháy tí tách, để được sửi ấm. Khi sửi ấm hai bàn tay và phía trước cơ thể, tôi quay lưng lại đế đón lấy hơi ấm từ chiếc lò đang cháy hừng hực. Thật dể chịu khi được tận hưởng sự ấm áp đầu tiên sau mấy ngày lạnh buốt. Đang nhắm mắt cảm nhận hơi ấm toả ra từ ngọn lửa, bổng người tôi nóng rang lên : trong tít tắt, một tàn lửa từ lò sửi bắn vào áo ngũ của tôi và lập tức bắt vào bông vải.

Tại bệnh viện, các bác sĩ cho biết tôi bị phỏng nặng và vết phỏng lang khắp cả mặt sau chân trái của tôi. Việc chữa trị kéo dài hàng tháng trời và phải thay băng vào mổi ngày, làm tôi vô cùng đau đớn. Do vết phỏng nghiêm trọng nên bác sĩ chẩn đoán chân của tôi có thể sẽ bị cứng và khó cử động sau lần ghép da và cho dù cố gắng tập đi thì tôi cũng khó có thể đi lại bình thường. Mẹ tôi oà khóc khi nghe tin đó.

Bà ngoại đến thăm tôi mổi ngày. Bà vẫn vửng lòng tin, động viên và khuyến khích tôi tập đi. Tôi cố tập đi trong nước mắt để làm bà vui. Ngày nào, bà cũng đến để khuyến khích tôi. Đến khi vết thương đau quá không chịu nổi, tôi bỏ cuộc dù biết rằng bà rất thất vọng.

Một ngày nọ, bà đến nhà tôi, mang theo một hộp tiền xu, không chỉ vài đồng xu, mà rất nhiều, đầy một hộp. Bà nói :

- Nếu mổi lần cháu đứng dậy, bà sẽ cho cháu một đồng xu này.

Tôi bật cười vì ý nghĩ ngộ nghỉnh đó nhưng nhìn vào ánh mặt của bà, tôi nhận thấy bà mong muốn tôi đi được biết bao nhiêu. Như được tiếp thêm sức mạnh, tôi khó nhọc đứng dậy. Bà mừng rở và đặt một đồng xu vào lòng bàn tay tôi. Tôi vội ngồi xuống ngay lập tức vì cái chân đau nhói. Tay bà đở lưng tôi và nói :

- Cháu nghĩ một chút đi.

Tôi không nghe lời bà mà lại đứng dậy một lần nữa. Và bà thưởng thêm cho tôi một đồng xu nữa.

Suốt mấy tháng như thế, đều đặn mổi ngày, bà kiên nhẩn động viên tôi tập đứng dậy và tập đi. Còn tôi thì cố gắng nghe theo lời bà, không phải vì những đồng xu đó mà là để đáp lại sự quan tâm, thương yêu của bà đối với tôi.

Có lần, tôi ôm lấy bà và cười hỏi :

- Đến khi mà bà hết tiền thì sao ? Cháu sẽ không phải tập đi nữa phải không bà ?

Bà xoa đầu tôi và nói :

- Cháu phải cố gắng tập chứ. Cháu đừng lo bà hết tiền. Bà có nhiều tiền xu lắm. Bà không bao giờ hết đâu.

Việc phục hồi đôi chân mất cả năm trời từ sau vụ cháy nên tôi phải bỏ dở năm học lớp ba. Khi quay lại trường học, tôi đã có thể dể dàng bước vào lớp mà chân không hề bị khập khiểng.

Lúc trở lại bệnh viện để tái khám theo định kỳ, bác sĩ nói với Mẹ tôi :

- Bao nhiêu năm qua, tôi chưa hề thấy vết phỏng chân nào hồi phục mau đến thế.

Mẹ nói với tôi trên đường về :

- Bà không muốn thấy con phải bị tật nguyền. Mổi ngày, bà đều cầu nguyện cho đôi chân con lành lại và ước nguyện của bà đã thành sự thật.

Tôi liền hỏi Mẹ :

- Thế bà kiếm đâu ra nhiều đồng xu đến thế hả Mẹ ?

Mẹ trả lời :

- Đó là số tiền mà bà đã dành dụm từ nhiều năm qua đấy.

Tôi thật sự cảm động trước tình cảm của bà. Bà đã cho tôi thêm sức mạnh để vượt qua khó khăn bằng chính lòng yêu thương và niềm tin của mình.

Buổi tối hôm ấy, tôi đã mang hộp đồng tiền xu đó cộng với những đồng xu mà tôi đã tiết kiệm được, ra phố chọn mua cho bà một cái áo ấm mà tôi biết là bà sẽ rất thích.



« Sửa lần cuối: Tháng Một 29, 2012, 12:45:52 AM gửi bởi taratata »

taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 1627
    • Xem hồ sơ cá nhân

Những lá thư

« Trả lời #22 vào: Tháng Một 29, 2012, 12:47:43 AM »
Andy mới tám tuổi nhưng đã mắc phải một căn bệnh nan y. Khi đang điều trị ở bệnh viện, Andy nhận được rất nhiều thư chia sẻ, an ủi, động viên của bạn bè, người thân. Cậu trân trọng và cẩn thận giữ gìn chúng như một phần cuộc sống của mình. Nhưng khi Andy ra viện thì những lá thư đến với cậu thưa dần. Có lẽ mọi người nghĩ căn bệnh của cậu bé đã thuyên giảm, không còn nguy kịch nữa.

Thế nhưng Andy vẫn luôn hy vọng được đón nhận những lá thư như trước đây. Ngày nào, cậu bé cũng lần giở những bức thư, tấm thiệp cũ ra xem và ngước nhìn ra cửa như đang mong chờ điều gì. Mẹ Andy nhìn con thấp thỏm mà đau lòng. Bà biết mình không đủ khả năng ngăn chặn những cơn đau hành hạ con mình trong mỗi lần xạ trị. Không thể giúp gì cho con những lúc cơn đau ập đến, tình thương của một người Mẹ thôi thúc bà phải làm điều gì đó cho Andy.....Thế là ngày hôm sau, Andy nhận được một lá thư ký tên Người bạn Bí Mật. Andy vô cùng mừng rỡ, cầm bức thư khoe với tất cả mọi người.

"Con có thư nè, Mẹ !"  - Cậu chạy đến bên Mẹ, la to, mắt bừng sáng.

Từ đó Andy rất thích thú với người bạn mới này. Ngày nào, cậu cũng xem thư và trả lời thư rất đều đặn. Bí mật này kéo dài được sáu tháng.

Khi Andy qua đời, bà mẹ đã tìm thấy bức chân dung Andy do chính tay cậu vẽ, gác trên giá sách của mình. Dưới bức tranh, Andy đề : "Thân tặng người bạn bí mật của con. Con yêu Mẹ nhiều lắm.  Andy "

Bà còn tìm thấy một danh sách các địa chỉ bạn bè mà Andy làm quen trong dịp hội trại những trẻ em mắc bệnh hiểm nghèo. Thế là bà quyết định viết thư cho tất cả những người bạn của Andy. Bà phải chờ đợi rất lâu sau mới có hồi âm từ một cậu bé :

" Xin cảm ơn lá thư của Cô. Con không hề nghĩ có người bạn vẫn tin rằng con vẫn còn sống. Lá thư đã cho con thêm niềm vui sống trong những ngày cuối cùng này."

Hãy dành một chút thời gian để quan tâm, yêu thương, chia sẻ hay an ủi một ai đó. Đôi khi, đó chính là nguồn động lực vô cùng quý giá để giúp họ tìm lại được chính mình, giữ vững được niềm tin và mạnh mẽ hơn.


« Sửa lần cuối: Tháng Một 29, 2012, 08:29:44 PM gửi bởi taratata »

taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 1627
    • Xem hồ sơ cá nhân

Sự chia sẻ giản đơn

« Trả lời #23 vào: Tháng Một 29, 2012, 08:06:21 PM »
"Chỉ cần một cái ôm thật chặc, một sự im lặng cảm thông, một cái chạm tay thân thiện, một đôi tai biết lắng nghe là bạn có thể chia sẻ với tất cả mọi người" - First News

Vào một ngày cách đây nhiều năm, khi tôi còn là bác sĩ tâm lý tại một bệnh viện nhi, một cậu bé được đưa đến phòng khám của tôi. Tiết trời lúc ấy đã vào cuối thu và buội hoa huệ trên bệ cửa sổ cũng bắt đầu ra lá. David mặc áo khoác đen, cài nút đến tận cổ, cậu bé có khuôn mặt xanh xao, mắt luôn nhìn xuống nền gạch trong lúc vặn vẹo đôi bàn tay một cách khó nhọc. Davíd mồ côi Cha từ khi còn bé và khi em sắp bước qua tuổi 13, ông ngoại và Mẹ em cùng qua đời sau một tai nạn giao thông. Hiện em đang sống trong một trại trẻ mồ côi.

Thầy giáo phụ trách lớp em đã viết thư cho tôi : "Cậu bé hiện đang rất đau buồn và suy sụp tinh thần. Em từ chối nói chuyện với mọi người. Tôi thật sự rất quan tâm đến em và hy vọng các bác sĩ có thể giúp được gì đó cho em".

Tôi nhìn Davíd. Làm sao có thể giúp cậu bé đây ? Có những bi kich xảy ra với con người mà ngành tâm lý học hoàn toàn bất lực, thậm chí cũng không thể mô tả bằng lời. Gặp những trường hợp như vậy, đôi lúc cách trị liệu tốt nhất mà các nhà chuyên môn có thể làm là lắng nghe một cách chân tình.

Hai lần đầu chúng tôi gặp nhau, David không nói một lời nào. Em ngồi thu người trên ghế, đầu cúi gằm xuống và khi ngước mắt lên, em chỉ nhìn vào cái bức tranh treo trên tường phía sau lưng tôi.

Sau lần khám thứ hai, khi cậu bé đứng lên chuẩn bị ra về, tôi khẻ đặt tay lên vai em, em không né tránh nhưng cũng không có phản ứng gì.

Tuần sau, cậu bé đến và tôi đề nghị cả hai cùng chơi cờ. Em gật đầu. Cứ như thế, chúng tôi cùng nhau chơi cờ vào mổi chiều thứ Tư hàng tuần, hoàn toàn trong im lặng.

Sau đó, cậu bé đến sớm hơn và xếp sẳn các quân cơ vào vị trí. Có vẻ như cậu thích kết bạn với tôi nhưng tại sao cậu lại không nói chuyện với tôi ? Có lẻ cậu chỉ cần ai đó chia sẻ nổi đau của mình - Tôi nghĩ và trực giác của cậu mách rằng tôi cảm thông với những vì cậu ấy đang gánh chịu.

Vài tháng sau khi chậu hoa huệ trên cửa sổ đã nở những bông hoa trắng muốt, chúng tôi vẫn chơi cờ cùng nhau. Một chiều, tôi ngồi nhìn David luôi cuôi trên bàn cờ và suy nghĩ về thái độ cởi mở của em trong thời gian qua thì bất ngờ em ngước nhìn tôi và nói :

- Tới lượt đi của chú đấy !

Kể từ sau đó, David bắt đầu trò chuyện với tôi. Cậu quyết định tham gia Câu Lạc Bộ đua xe đạp và kết bạn với những người bạn mới.

Cậu viết thư cho tôi kể về ước mơ và những cố gắng để được vào Đại Học của cậu.

Đầu tiên, tôi nghĩ những cố gắng của tôi là để giúp David một điều gì đó nhưng sau đó, tôi nhận ra mình cũng học được từ cậu bé rất nhiều điều. David đã chỉ cho tôi thấy còn có những cách để hiểu được người khác không cần phải nói bằng lời mà chỉ bằng những hành động tưởng chừng như rất bình thường.

"Một cái ôm thật chặc, một sự im lặng cảm thông, một cái chạm tay thân thiện, một đôi tai biết lắng nghe, tất cả đều có thể !" - First News


« Sửa lần cuối: Tháng Hai 05, 2012, 06:15:04 AM gửi bởi taratata »

taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 1627
    • Xem hồ sơ cá nhân

Nhà văn tí hon

« Trả lời #24 vào: Tháng Hai 05, 2012, 06:16:38 AM »
Sau một tai nạn xe hơi, các bác sĩ nói cậu bé Alex sẽ bị liệt vĩnh viễn từ cổ trở xuống. Và để duy trì cuộc sống, cậu cần được chăm sóc hoàn toàn, phải di chuyển bằng xe lăn và sử dụng ống thở.

Alex được chuyển sang bệnh viện chúng tôi để hổ trợ phục hồi các chức năng bằng phương pháp tâm lý. Trước kia, Alex là một cậu bé hiếu động, ham chơi, thích chạy nhảy như bao đứa trẻ cùng trang lứa. Còn giờ đây, cậu bé nằm bất động trên giường, trông như một thiên thần nhỏ với vầng trán cao, mái tóc đen nhánh và đôi mắt xanh thăm thẳm.

- Alex, - Một hôm, tôi nhẹ nhàng mở lời - Cháu có muốn nghe chú kể chuyện không ?

Không nói được gì, Alex chỉ khẽ gật đầu.

- Này nhé,ngày xửa ngày xưa, có một người chuyên bán nón. Một ngày kia, ông ấy ngủ quên dưới gốc cây ven rừng. - Tôi bắt đầu kể cho cậu bé nghe câu chuyện dân gian quen thuộc này, vừa minh họa bằng tay, tôi nằm vắt chân, giả vờ ngủ khò như ông lão.

- ... Khi tỉnh giấc, những cái nón của ông đã biến đâu mất. Thì ra lũ khỉ trên cây đã lấy cắp những cái nón khi ông ngủ, rồi mỗi con đội một cái nón trên đầu...

Tôi giả bộ như thật, giậm chân thình thịch, giận dữ vung nắm đấm vào lũ khỉ tưởng tượng:

- Lũ khỉ kia, trả nón lại cho ta mau lên !

Trong khi kể chuyện, tôi để ý nhìn Alex. Cậu bé thích thú theo dõi từng cử chỉ và nét mặt của tôi. Hai lần, tôi thấy môi cậu mấp máy như muốn nói điều gì. Khi tôi đề nghị kể một câu chuyện khác , Alex lai gật đầu nhè nhẹ.

- Alex, câu chuyện này tên là Gia Đình Nhà Gấu, cháu đã nghe bao giờ chưa ?

Alex gật đầu. Tôi bắt đầu kể:

- Một ngày kia, gấu mẹ đang ở trong bếp nấu món... - Tôi dừng lại, nhìn Alex.

Cậu bé mấp máy môi:

- ...Súp đậu...

Tôi nhìn Alex khích lệ:

- Đúng rồi, Gấu Mẹ đang nấu món súp đậu mà lũ Gấu Con thích nhất. Nhưng món súp mà mới nấu xong thì rất .... - Tôi dừng lại nhìn Alex chờ đợi.

Ngay lập tức, Alex tiếp lời :

- ....nóng.

Cứ như thế, cả hai chúng tôi cùng nhau kể tiếp câu chuyện. Tôi biết rằng điều đó rất tốt cho Alex, vì khi cậu dùng khí quản của mình để phát âm, thì phổi cũng họat động để lấy oxy. Đôi môi xinh xắn cong tròn nói từng tiếng:

- Gấu Bố (Alex hít hơi) và Gấu Mẹ ... dẫn Gấu Con ... đi chơi trong rừng.

Đây là một kỳ công mà Alex thực hiện kể từ khi vào bệnh viện : nói trọn một câu. Mẹ cậu bé cười rơi nước mắt vì sung sướng. Lần đầu tiên, bà nghe được giọng nói của Alex kể từ khi cậu gặp tai nạn.

Mỗi ngày, tôi đều đến và cùng Alex kể bao nhiêu là chuyện, từ chuyện cổ tích đến chuyện thần thọai hay phiêu lưu mạo hiểm. Khả năng phát âm của cậu bé tăng giần một cách đáng kinh ngạc theo thời gian. Cậu đã có thể kể trọn một câu chuyện bằng một giọng rõ ràng. Vài bác sĩ và y tá cũng dành thời gian lắng nghe thật thích thú và cho ý kiến về từng câu chuyện của Alex.

Một ngày nọ, khi tôi chuẩn bị rời phòng bệnh của Alex, cậu bé hào hứng nói:

- Chú Michael, chú có muốn nghe cháu kể một câu chuyện không ?

Tôi dừng lại, đến bên giường cậu:

- Đương nhiên rồi, cháu kể cho chú nghe nào!

Alex thì thầm với vẻ bí mật:

- Câu chuyện này chú chưa nghe bao giờ đâu vì nó mới xuất hiện trong đầu cháu đấy! - Rồi cậu bé bắt đầu:

- Ngày xửa ngày xưa ....

Đột nhiên tôi nảy ra ý định sẽ ghi lại câu chuyện này của Alex, nên vội vàng lấy giấy bút ra và cứ như thế mỗi ngày, Alex tưởng tượng ra một câu chuyện và kể cho chúng tôi nghe. Tôi khám phá ra trí tưởng tượng của cậu bé thật phong phú, cứ như một nhà văn bẩm sinh vậy.

Hai tháng sau, Alex xuất viện. Mọi người trong bệnh viện đều đến chào tạm biệt cậu bé thông minh và đáng yêu này. Tôi đặt vào tay Alex cuốn sổ nhỏ chứa tất cả những câu chuyện cậu kể mà tôi đã ghi lại:

- Alex này, cháu đã trở thành một nhà văn, một nhà văn thật sự đấy! Đây là tác phẩm của cháu!

- Thật hả chú ? - Alex cười thật tươi, đôi mắt ánh lên những tia sáng lấp lánh.

Alex vẫn nằm bất động trên xe lăn, nhưng cậu đã thật sự làm nên phép lạ khi cậu không chịu giam cầm bản thân vào cơ thể bất động ấy. Alex đã có thể bay thật xa, đưa trí tưởng tượng của mình đến một thế giới đẹp đẽ, an lành và hồn nhiên của những câu chuyện cổ tích.


« Sửa lần cuối: Tháng Hai 06, 2012, 04:06:58 AM gửi bởi taratata »

taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 1627
    • Xem hồ sơ cá nhân

Đôi mắt của tâm hồn

« Trả lời #25 vào: Tháng Hai 06, 2012, 04:07:43 AM »
Hãy tin tưởng vào chính mình, hãy mở rộng trái tim và để tâm hồn thể hiện tất cả.

Từ khi sinh ra, tôi đã có đôi mắt không bình thường như những người khác. Chúng lệch nhau và không nhìn cùng về một hướng. Tôi không thể nhìn thấy xung quanh một cách bình thường.
 
Khi biết bò, tôi luôn va đầu vào tường hoặc chân bàn, cạnh ghế. Đến khi biết đi lẫm chẫm, mọi việc còn tồi tệ hơn khi tôi cứ loạng choạng như kẻ say rượu. Ngày nào người tôi cũng có những vết bầm tím do va vấp.
 
Một ngày kia, mẹ dẫn tôi đến cửa hàng nhạc cụ trên phố, tình cờ tôi chạm tay vào một cây đàn dương cầm, vài phím đàn dưới tay tôi vang lên. Một cảm xúc rất lạ dâng lên trong tôi. Từ đó, tôi bắt đầu say mê học đàn dương cầm. Các nốt đen, nốt trắng trên những bản nhạc làm tôi thích thú, say mê.

Chẳng bao lâu, tôi đã có thể chơi được những bản nhạc cổ điển mà mẹ yêu thích. Đối với tôi lúc ấy, hạnh phúc là được đắm chìm trong những âm thanh tuyệt diệu của tiếng đàn dương cầm. Và trong tim của cậu bé mười tuổi như tôi, cây đàn dương cầm trở thành một vật không thể xa rời.
 
Rồi một tai nạn đột nhiên xãy đến. Hôm ấy, tôi ra vườn chơi và mãi mê nhặt xác những chú ve ở đó, không để ý đám mây đen kịt đang giăng ngang bầu trời. Khi cơn mưa bắt đầu ập xuống, tôi mới luống cuống chạy vào nhà. Đôi chân loạng choạng của tôi đã vấp phải gốc cây gần đó. Ầm! một tiếng. Tôi chẳng nhớ gì ngoài một cơn đau không thể tả ở mắt, chạy lan cho đến đầu khiến tôi ngất lịm. Một màu tối đen bao trùm.
 
Tôi được chuyển tới bệnh viện và ra về với hai miếng băng trên mắt. Nghĩ đến buổi biểu diễn âm nhạc đầu tiên tôi được mời tham gia ở trường, tôi òa khóc.

Thấy tôi chán nản, mẹ quyết tâm bắt tôi phải biểu diễn trong chương trình đó. Tôi tuyệt vọng la lên:

- Mẹ không hiểu à, con không làm được vì không thể nhìn bản nhạc và phím đàn. Con phải làm sao đây ?

- Con chỉ việc đàn như trước giờ con đã từng làm. - Mẹ trả lời đơn giản.

- Mẹ không hiểu được đâu. Con không làm được! - Tôi cay đắng nói trong nước mắt - Con không nhìn được mà...

Mẹ ngồi xuống cương quyết:

- Con không cần nhìn. Con đã chơi bản nhạc ấy cả ngàn lần rồi.

Và Mẹ đặt tay lên ngực tôi:

- Con hãy tin vào bản thân mình. Âm nhạc ở ngay trong tim con. Hãy để mọi người biết điều đó!

Tôi lặng thinh không nói gì, hai tay mò mẫm cây đàn thân quen. Chợt một điều gì đó dâng lên trong lòng tôi - một cảm giác vừa sợ hãi, vừa quyết tâm.
 
Tối hôm đó, cô giáo dắt tay tôi bước lên sân khấu, tay tôi run lên vì hồi hộp. Nhưng khi tôi chạm vào những phím đàn thì diệu kỳ thay, mọi lo âu biến mất. Âm nhạc như tuôn trào từ trong tim tôi. Chưa bao giờ tôi chơi hay như vậy.

Sau buổi biểu diễn, mọi người vây quanh tôi chúc mừng. Mẹ ôm chặt tôi trong nỗi vui sướng, hạnh phúc. Bàn tay ấm áp của cô giáo nắm lấy tay tôi. Một người bạn đến bên tai tôi thì thầm:

- Làm sao cậu có thể chơi hay đến thế khi cậu không thể nhìn thấy gì chứ?

Tôi mỉm cười :

- Cậu có tin là tớ còn có một đôi mắt khác nữa không?

 
« Sửa lần cuối: Tháng Hai 07, 2012, 04:31:38 AM gửi bởi taratata »

taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 1627
    • Xem hồ sơ cá nhân

Ngọn gió và cây sồi

« Trả lời #26 vào: Tháng Hai 07, 2012, 04:35:28 AM »
Một ngọn gió dữ dội băng qua khu rừng già. Nó ngạo nghễ thổi tung tất cả các sinh vật trong rừng, cuốn phăng những đám lá, quật gãy các cành cây. Nó muốn mọi cây cối đều phải ngã rạp trước sức mạnh của mình. Riêng một cây sồi già vẫn đứng hiên ngang, không bị khuất phục trước ngọn gió hung hăng.

Như bị thách thức, ngọn gió lồng lộn, điên cuồng lật tung khu rừng một lần nữa. Cây sồi vẫn bám chặt đất, im lặng chịu đựng cơn giận dữ của ngọn gió và không hề gục ngã.

Ngọn gió mệt mỏi, đành đầu hàng và nói :

- Cây sồi kia! Làm sao ngươi có thể đứng vững như thế ?

Cây sồi già từ tốn trả lời:

- Tôi biết sức mạnh của ông có thể bẻ gãy hết các nhánh cây của tôi, cuốn sạch đám lá của tôi và làm thân tôi lay động. Nhưng ông sẽ không bao giờ quật ngã được tôi. Bởi tôi có những nhánh rễ vươn dài, bám sâu trong lòng đất. Đó chính là sức mạnh sâu thẫm nhất của tôi. Càng ngày chúng sẻ phát triển càng mạnh mẽ, giúp tôi vững vàng hơn trước mọi sức mạnh của kẻ thù. Nhưng tôi phải cảm ơn ông. Ngọn gió ạ! Chính những cơn điên cuồng của ông đã giúp tôi chứng tỏ được khả năng chịu đựng và sức mạnh của mình.



« Sửa lần cuối: Tháng Hai 09, 2012, 05:11:29 AM gửi bởi taratata »

taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 1627
    • Xem hồ sơ cá nhân

Thắng và thua

« Trả lời #27 vào: Tháng Hai 09, 2012, 05:20:45 AM »
Mặc dù phải chống chọi với căn bệnh ung thư xương đang bước vào giai đọan cuối nhưng Jim Valvano - 47 tuổi - cựu huấn luyện viên trưởng đội tuyển bóng rổ bang Carolina vẫn cố gắng để trò chuyện cùng một số phóng viên.

Ông đã kể lại một câu chuyện xảy ra khi còn là một huấn luyện viên trẻ cho đội tuyển của một trường trung học - khi ông mới hai mươi ba tuổi. Lúc ấy, trước một trận đấu quan trọng, ông đã nói với các cầu thủ của mình lúc sắp ra sân :

- Các em có biết tại sao chuyện thắng thua trong trận đấu lại luôn quan trọng không ? Bởi vì, tỉ số cuối cùng của trận đấu sẽ chỉ rõ chúng ta là ai. Nếu thua, chúng ta là nhữn kẻ bại trận; còn nếu thắng, chúng ta sẽ khẳng định được thành công của mình.

- Chưa hẳn thế đâu ! - Người thầy già của Valvano, lúc đó cũng được mời huấn thị, điềm đạm lên tiếng - " Việc dấn thân và quyết tâm hết mình trong thi đấu mới là điều quan trọng. Phải thể hiện hết năng lực của mình, đừng quan tâm đến việc chúng ta thắng hay thua - chính điều đó mới thể hiện rõ chúng ta là ai ! "

Hai mươi bốn năm qua, chính những lời nói ấy đã giúp Valvano có thêm nghị lực. Đã từ lâu, mỗi đêm ông phải bật dậy ba bốn lần trên giường bệnh với chiếc áo thấm đẫm mồ hôi, hai hàm răng nghiến chặt chịu đựng cơn đau đớn, những cơn sốt do ảnh hưởng của những lần hóa trị. Thêm vào đó là nỗi kinh hoàng khi nhìn thấy mình đang chết dần chết mòn trong những cơn ác mộng. Thế nhưng, Valvano đã không bỏ cuộc. Ông vẫn tiếp tục chiến đấu đến những giấy phút cuối cùng của cuộc đời.

Tất cả những gì ông muốn nói là : " Nỗ lực bền bỉ của bạn mới là điều quan trọng, chứ không phải kết quả đạt được. Hãy luôn biết cố gắng vươn lên, hướng về phía trứơc - cho dù bất cứ điều gì xãy ra ".



taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 1627
    • Xem hồ sơ cá nhân

Đừng bao giờ ....

« Trả lời #28 vào: Tháng Hai 09, 2012, 05:46:35 AM »
Đừng bao giờ che giấu cảm xúc thật của bạn. Hãy cười lên khi bạn cảm thấy hạnh phúc. Và đôi lúc bạn có thể khóc khi cảm thấy yếu lòng.

Đừng bao giờ ngừng nổ lực. Nổ lực sẽ giúp bạn vượt qua mọi khó khăn và đạt được những kết quả tưởng chừng như không thể.

Đừng bao giờ đặt tất cả gánh nặng của thế giới trên đôi vai nhỏ bé của bạn. Hãy biết chia sẽ khi cần thiết.

Đừng bao giờ cảm thấy lo sợ trước tương lai. Nếu sống trọn vẹn cho ngày hôm nay thì một ngày mai tốt đẹp chắc chắn sẽ đến với bạn.

Đừng bao giờ để mình tuột dốc vì mặc cảm lỗi lầm. Phải biết chấp nhận đứng lên và học từ những thất bại đó!

Đừng bao giờ cảm thấy đơn độc vì đâu đó vẫn có những người sẳn sàng chia sẽ cùng bạn. Và còn một người luôn đi cùng bạn, đó chính là bản thân bạn.

Đừng bao giờ nghĩ rằng số phận không bao giờ mĩm cười với bạn, hay bạn không thể thành công. Cánh cửa không bao giờ đóng mãi, mọi khó khăn đều có thể vượt qua, mọi thử thách đều có thể chinh phục.

Đừng bao giờ đánh mất niềm tin và từ bỏ những ước mơ, khát vọng của chính mình.


« Sửa lần cuối: Tháng Hai 09, 2012, 05:48:23 AM gửi bởi taratata »

taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 1627
    • Xem hồ sơ cá nhân

Khát vọng của tuổi trẻ

« Trả lời #29 vào: Tháng Hai 09, 2012, 05:58:37 AM »
Còn tiếp ....