Nhiều lúc chứng kiến những đau khổ, mất mát trong cuộc đời mà nghĩ cuộc đời thật là phù du. Giàu, nghèo, thọ, yểu, sướng, khổ, vinh, nhục... âu cũng là cái vòng quay liên tục của tạo hóa. Cụ Nguyễn Du sau bao nhiêu năm lăn lộn, mất mát cũng phải thốt lên:
Bắt ở trần phải ở trần
Cho may ô mới được phần may ô
(Bắt phong trần phải phong trần
Cho thanh cao mới được phần thanh cao)
Khi còn trẻ người ta không tin là quả thật có số mệnh. Càng sống càng trải qua (có lẽ phải sau 30) người ta mới càng hiểu rõ được điều này.
Nhưng suy cho cùng tất cả cũng là do chính mình và do cái cách mà mình lựa chọn. Rồi thì đau khổ, hạnh phúc cũng từ đó mà ra... Danh vọng và sắc dục đối với nam giới và tình cảm, tiền tài đối với phụ nữ thường là 2 cái họa lớn nhất:
Tu là cội phúc, tình (tiền, danh, sắc...) là dây oan
Biết vậy nhưng cứ muốn lao vào như những con thiêu thân. Âu cũng là bản tính con người... biết làm sao? Và biết đâu những thứ đó cũng chính là động lực sống, là ý nghĩa cuộc đời?
Danh vọng và sắc dục chẳng biết bao nhiêu mới đủ. Tình cảm và tiền tài cũng vậy! Nhưng biết bớt đi lòng tham thì cũng tránh được khơ khớ tai họa.