Người gửi Chủ đề: "Tối Nay, 8 Giờ": Không phải cứ chê là ... "dở"  (Đã xem 842 lần)

0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.

nucuoi.kwhlt

  • Thành viên mới
  • *
  • Bài viết: 5
    • Xem hồ sơ cá nhân

"Tối Nay, 8 Giờ": Không phải cứ chê là ... "dở"

« vào: Tháng Mười Hai 27, 2011, 02:12:54 PM »
Tôi đọc được một số bài viết và phản hồi chê Tối Nay 8 Giờ không tiếc lời và khá cảm tính. Sẽ có người chưa xem và phân vân không biết có nên bỏ tiền ra mua vé. Có người không đồng tình như tôi. Nên tôi hi vọng sẽ không có ai gật gù: Ờ, xem rồi, phim này dở thật.

Tôi không tán đồng với những ý kiến cho rằng Tối Nay 8 Giờ chỉ là phim xem để ngắm diễn viên, bối cảnh. Tôi đã bị ấn tượng, tôi đã cảm động tuy rằng không thể phủ nhận bộ phim vẫn còn nhiều thiếu sót.

Có hai điều tôi muốn nói nhất trong rất nhiều điều đáng nhớ của phim: lời thoại và cái kết.

Những câu thoại đắt giá .


Trong suốt quá trình xem, tôi bất ngờ khi phim có nhiều câu thoại đắt giá.

Khi Mai nói : "Em không cần tiền mà cần tình yêu". Hải đã thẳng thừng đáp: "Tôi đã hết tình yêu rồi, chỉ còn tiền thôi".Khi đi bắn vịt, Miu bắn trúng ngay lần đầu và Hải khen ngợi một câu đầy ẩn ý: "Em đúng là có khiếu đi săn."

Đây chỉ là hai trong số rất nhiều câu thoại hay của phim. Chưa kể nhân vật Mai còn có một phong cách thoại riêng theo lối cải lương đầy ấn tượng, cho cô một điểm nhấn khác biệt với ba cô gái khác.

Tôi không thể nhớ hết nhưng tôi tin và mong những khán giả xem phim sẽ thấy được điều này. Khi hết phim đến phần chạy chữ tôi mới biết Lê Hoàng đóng vai trò đạo diễn - biên kịch. Có nghĩa những lời thoại ấy là do ông viết ra, do ông chỉ đạo diễn xuất. Và tôi thấy được sự trau chuốt, tỉ mẩn, chăm chút đến những thứ nhỏ nhặt của Lê Hoàng trong phim. Điều mà không phải đạo diễn nào cũng làm được, không phải phim Việt nào cũng có. Nhất là thời điểm hiện tại, khi người xem có thể lấy hàng tá ví dụ về những câu thoại ngô nghê trong phim Việt. Lê Hoàng hẳn đã đổ rất nhiều tâm huyết và chất xám cho khâu kịch bản.

Cái kết "đáng nhớ"

Điều thứ hai khiến tôi nhớ đến cũng về kịch bản: cái kết.

Phim kết thúc bằng một happy ending hoàn hảo cho cô gái bia ôm Miu với anh chàng công tử Nam giàu có, lãng mạn, tốt bụng. Người xem mỉm cười với hạnh phúc của Miu. Nhưng họ chợt giật mình khi nhớ đến ba cô gái còn lại. Tôi nghĩ Lê Hoàng cho rằng ông đã cho khán giả thấy rõ số phận của cả bốn cô gái. Và mỗi số phận là kết quả của những gì các cô đã chọn, mỗi người một con đường, mỗi người một đích đến.

Nhưng ở vai trò khán giả tôi lại ngơ ngác tự hỏi: Tuyết và Mai sẽ như thế nào? Họ về đâu? Ngọc còn sống hay đã chết? Hải nghĩ gì sau tất cả mọi chuyện? Khi bế Ngọc đang đầm đìa máu đưa đi cấp cứu anh ta có nhận ra cái thiếu sót trong cuộc sống của mình?

Đừng trả lời với tôi rằng mọi thứ tuỳ thuộc vào trí tưởng tượng của khán giả. Vì đó là nhiệm vụ của biên kịch và đạo diễn: không được phép bỏ rơi nhân vật của mình.

Tôi không chê cái kết quá tốt đẹp của Miu với Nam là thiếu thực tế. Bởi sao không tin vào điều kỳ diệu trong cuộc sống? Tôi thích thế. Điện ảnh phản ánh cuộc sống nhưng nó nên cho người ta hi vọng trong hoàn cảnh khó khăn nhất.

Điều tôi muốn là đạo diễn hãy quan tâm tới cả những nhân vật khác. Họ có tính cách, cảm xúc, cuộc sống riêng. Mỗi người đều để lại ấn tượng sâu sắc với khán giả. Nên hãy cho họ đi đến tận cùng. Dù cái kết của họ thế nào, vui hay buồn, cũng hãy để khán giả chia sẻ với họ.

Tôi thực sự thích các nhân vật trong phim và thật lòng mong một cái kết trọn vẹn hơn.

Tối nay, 8 giờ, phim, reviews, bình luận

                                                                                                          Thu Hằng