Về tổng thể, tướng mệnh nữ cũng giống như nam, nhưng lại khác nhau về chi tiết.
Giống nhau chẳng hạn như ở sự cân đối, ở khí sắc và một số đặc điểm khác.
Chẳng hạn người mũi nhỏ, nhọn, quặp như mỏ chim ưng, ứng với môi mỏng, mi cốt cao, mắt sâu, ở nam hay nữ đều thuộc loại gian độc.
Tuy nhiên có những khác biệt căn bản. Chẳng hạn, ở nam “ mặt sắc, mày gươm, binh quyền vạn lý” thì ở nữ sẽ là người thô lậu “ hình phu, hại tử”.
Ở nam, lưỡng quyền cao, mũi to, miệng rộng là bậc võ tướng công khanh. Còn ở nữ nếu có tướng đó là sát phu, cô quả.
Bàn tay nam, nếu như đốt tre, rắn rỏi, đúng là người nghĩa khí, có bản lĩnh. Trái lại, nếu nữ có bàn tay như thế thì sẽ có phần gian lao, vất vả, thậm chí bần hàn.
Sự khác nhau đó dựa vào nguyên tắc âm dương.
Nam dựa vào khí. Nữ dựa vào huyết. Do đó, nam cần kiên cường thì nữ cần nhu thuận; nam có giọng trầm, to thì nữ có giọng thanh thoát, nhỏ nhẹ.
Da thịt nam cần rắn thì nữ cần săn chắc. Sắc diện nam hơi sậm thì nữ hơi hồng, trắng.
Về cốt cách, tướng tốt ở nam là sự đường bệ, vững chãi thì ở nữ là sự khoan hòa, đoan trang, uyển chuyển.
Phụ nữ có dáng vẻ cốt cách như phần tốt của nam giới là sự tương phản: dễ truân chuyên, cô quả.
Thế nào là tướng đẹp, tướng quí của người phụ nữ?
Phụ nữ đẹp có tướng cao mảnh, đầu ngay ngắn, trán tròn, má bằng không nhô. Mũi nhỏ thanh. Chân, cổ, tay, ngón dài, mịn, tóc mượt, da trắng hồng mỏng, môi hồng, răng trắng, chân mày cong, dài, mịn, nhỏ. Nhân trung rõ ràng Dáng đi khoan thai, điềm đạm, không ù lì hay cà giật như ngựa phi. Ánh mắt hiền hòa, tươi tắn. Giọng nói khẻ khàng, êm dịu. Da thịt thơm tho mịn màng.
Người xưa xem tướng nữ nhân, chuộng người đầy đặn, gọi là phúc hậu, nhưng đầy không có nghĩ là béo phị. Tuổi trung niên béo là hợp lý nhưng ở tuổi thanh niên béo núc là không tốt.
“ Đàn bà bụng thắt lưng ong
Vừa khéo chiều chồng, vừa khéo dạy con”
Khúc giao mùa( lược ghi)