Người gửi Chủ đề: Tâm sự của 3 người chồng bất hạnh  (Đã xem 2305 lần)

0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.

huuhung

  • Quản lý trang web
  • Thành viên tích cực
  • *****
  • Bài viết: 205
    • Xem hồ sơ cá nhân

Tâm sự của 3 người chồng bất hạnh

« vào: Tháng Sáu 22, 2011, 10:44:00 PM »
Lời giới thiệu: 3 bài sưu tầm dưới đây là tâm sự của 3 người chồng bất hạnh trong cuộc sống gia đình (lấy từ Mục tâm sự trên Vnexpress.net). Những câu chuyện này chứng minh rằng tính nết của người vợ, và chuyện 2 vợ chồng phù hợp nhau là quan trong nhất trong cuộc sống gia đình.

Câu chuyện 1: Sao đời toàn là bể khổ vậy, người độc thân chưa kiếm được bạn đời khổ đã đành, người chồng trong câu chuyện dưới đây có vợ xinh và giỏi, đã có 2 đứa con vậy mà cũng kêu là khổ. Bác này có vẻ hơi tham lam nhưng ngẫm ra thấy bác đó cũng khổ vì khá cô đơn :). Cho dù có tất cả nhưng cô đơn và thiếu sự chia sẻ trong cuộc sống vợ chồng người ta vẫn cảm thấy bất hạnh.


Vợ xinh và giỏi vẫn bất hạnh

Nguồn: http://www.vnexpress.net/GL/Ban-doc-viet/Tam-su/2008/09/3BA06C3C/

Tôi năm nay 46 tuổi có vợ và hai con gái. Chúng tôi đã cưới nhau được 15 năm. Thời gian gần đây tôi rất buồn và thường xuyên vào mục Tâm sự mong tìm được hoàn cảnh tương tự để tự an ủi.

Tôi thấy đa số là bài viết của chị em than phiền về các ông chồng vũ phu và không chung thủy. Tôi cũng hổ thẹn vì các ông chồng đó và tiếc thay cho những người phụ nữ kém may mắn. Tuy nhiên tôi không tán thành một số bài viết chê trách đàn ông Việt Nam nói chung vì không thể đánh giá theo cách "vơ đũa cả nắm" dựa vào một số trường hợp được gửi lên mạng.

Sau một thời gian dài lặng lẽ theo dõi mục Tâm sự, tôi nhận thấy có một điểm khá chung của đa số các gia đình bất hạnh giống với hoàn cảnh của tôi. Vợ tôi cũng có ngoại hình tốt, có học vấn, có việc làm tốt và thu nhập cao. Tôi cũng có công việc ổn định và biết chăm lo cho gia đình. Vợ tôi làm cho một công ty nước ngoài. Công việc rất bận rộn, hầu như ngày nào cũng về nhà sau 7h tối và thường xuyên dự tiệc hoặc tiếp khách ngoài giờ. Tôi cũng thông cảm và tạo điều kiện để vợ hoàn thành công việc. Vợ tôi rất say mê và hết lòng vì công việc và càng làm thì càng được công ty tín nhiệm giao việc và tăng thu nhập.

Đúng ra là tôi phải mừng vì sự thành đạt của vợ, nhưng thực ra từ lâu rồi tôi rất buồn. Ba bố con tôi thực ra là sống với bác giúp việc là chính. Bác nấu cơm, giặt giũ chăm sóc cho các con chúng tôi. Vợ tôi đi làm về muộn cũng hỏi han qua loa rồi mệt quá lăn ra ngủ. Nhiều khi về nhà vẫn tiếp tục điện thoại thảo luận đàm phán công việc với đối tác, thậm chí ngọt nhạt với khách hàng trước mặt chồng con. Đến cuối tuần thì vợ tôi có nhu cầu được nghỉ ngơi thư giãn như đi chơi gặp gỡ bạn bè, mua sắm hoặc đi xông hơi, massage.

Sự thành đạt trong công việc cũng làm cho vợ tôi tự tin hơn và nhiều khi tỏ ra coi thường người khác. Nếu không bằng lòng với bác giúp việc thì thay người khác mà bố con tôi cũng không được tham gia. Đặc biệt khi có điều gì không bằng lòng về xã hội hoặc đối tác Việt Nam thì hay đem ra so sánh với nước ngoài họ thế này thế nọ. Điều đó làm cho tôi buồn nhiều lắm và đau lòng lắm. Nhiều khi ước ao giá vợ mình không giỏi giang có lẽ may mắn hơn, gia đình có thể đầm ấm hơn.

Đôi khi thấy cách vợ tôi tận tình chăm sóc khách hàng hoặc các sếp ở nước ngoài sang họp tôi lại thấy chạnh lòng giá mà tôi và các con cũng được một phần của sự chăm sóc đó chắc là cũng mãn nguyện lắm rồi.

Tôi cũng đã nhiều lần trao đổi với vợ về việc bớt công việc để thêm thời gian cho gia đình, song dường như dòng xoáy của kinh tế thị trường đã cuốn trôi tất cả và không có điểm dừng. Tôi thương xót cho thân phận người phụ nữ phải lăn lộn với thương trường, phải vận dụng cả nhan sắc, sự khéo léo để ký hợp đồng, làm vừa lòng sếp tây. Chợt nghĩ ngày xưa cụ Nguyễn Du từng thốt lên "sắc đành đọa một, tài đành đọa hai". Mong sao những người phụ nữ thành đạt ngày nay không rơi vào cảnh cô đơn, hụt hẫng khi công việc không còn là điểm tựa nữa.

Đến đây cũng có thể có bạn đọc nghĩ rằng vì tôi là người chồng không biết kiếm tiền nên vợ phải thay chồng xoay sở. Không phải vậy, mặc dù thu nhập của vợ tôi khá cao so với mặt bằng, nhưng chưa bằng 1/2 thu nhập của tôi. Vợ tôi quản lý một văn phòng nước ngoài, nhưng chỉ có 2, 3 nhân viên. Tôi quản lý một công ty hơn 200 nhân viên.

"Dao sắc không gọt được chuôi", tôi đã nghĩ nhiều, tìm nhiều cách mà không thay đổi được. Kiếp này coi như kém may mắn lấy được vợ vừa xinh vừa giỏi. Thật là mỗi nhà mỗi cảnh nhưng giống nhau là đều không có hạnh phúc. Ngửa cổ lên kêu trời, trời cũng chẳng thấu. Nói dại các con còn nhỏ, ngộ nhỡ mình bị tai nạn, bác giúp việc già rồi không biết có bắc ghế lên thắp hương được không. Sau này nằm xuống thấy tiếc một kiếp người không may mắn và thương xót cho các con ở lại.

Chúc mọi người sức khỏe, hạnh phúc và may mắn hơn tôi.

Câu chuyện 2: Bài trên là hoàn cảnh vợ tham công tiếc việc quá ông chồng kêu khổ. Dưới đây là trường hợp vợ hám vật chất quá chồng cũng kêu khổ.

Vợ coi thường chồng

Nguồn: http://www.vnexpress.net/GL/Ban-doc-viet/Tam-su/2008/09/3BA06AF0/

Vợ chồng tôi đều tốt nghiệp ĐH và có công việc ổn định, cả hai đều có ngoại hình ưa nhìn. Trước đây vợ tôi ở quê lên thành phố học sau đó ở lại công tác, gia đình cũng không khá giả, bố mẹ có trục trặc và không sống với nhau. Khi tôi quen, cô ấy tâm sự đã có người yêu và sắp cưới, tuy nhiên do người yêu coi thường và việc cưới xin là do gia đình ép buộc chứ không phải do thâm tâm cô ấy muốn. Tôi đã tiếp xúc với gia đình cô ấy tìm hiểu và tôi tin điều đó là sự thật. Sau đó chúng tôi cưới nhau, 2 năm sau chúng tôi có một bé trai.

Khoảng thời gian đầu mới cưới, công việc của cô ấy chưa ổn định, công việc của tôi thu nhập khá và ổn định hơn. Sau khi có con, công việc của tôi có chiều hướng xấu đi, ngược lại vợ tôi lại có nhiều thành công trong công việc. Đó cũng là điều tôi mừng và đỡ lo lắng hơn cho gia đình, tuy nhiên mọi việc lại có vấn đề từ đây.

Thời gian đầu đi làm, vợ tôi về tâm sự những chị lớn hơn trong công ty gia đình khá giả, chồng kiếm được nhiều tiền, thường xem phim, hình không đàng hoàng trong cơ quan và có những quan niệm, suy nghĩ, cách cư xử không hay đối với chồng và gia đình chồng.

Tôi đã khéo léo nói cô ấy nên tránh, đừng tiếp xúc quá nhiều với những người suy nghĩ ít có tính xây dựng như vậy. Tùy hoàn cảnh điều kiện gia đình mà sống, dẫu sao mình cũng vừa đi làm không thể so sánh với những người làm việc lâu năm cố gắng phấn đấu đến tuổi các chị ấy mình cũng sẽ có thôi. Cô ấy chỉ im lặng và không nói gì.

Công việc của tôi và cô ấy có một số điểm liên quan giữa 2 công ty với nhau. Tôi cũng đã khuyên không nên tâm sự nhiều việc gia đình ở công ty để có những lời nói ra nói vào không hay, rồi thông tin qua lại giữa 2 công ty nảy sinh những suy nghĩ không đúng, hoặc lợi dụng nói những điều không hay ảnh hướng đến công việc và hạnh phúc gia đình.

Sau khi có con, cô ấy bắt đầu có những biểu hiện không bình thường trong cuộc sống vợ chồng, như hạn chế giao tiếp giữa tôi và những đồng nghiệp trong cơ quan cô ấy. Chúng tôi cũng đã nhiều lần cãi nhau. Cảm giác có điều gì đó không ổn, tôi khéo léo bố trí để cô ấy đọc những cuốn sách hoặc bài báo nói đến những biểu hiện của một người đang ngoại tình tư tưởng, cô ấy đã có những biểu hiện luống cuống và thay đổi thái độ.

Một hôm tình cờ tôi đọc được tin nhắn cô ấy gửi cho sếp có phần nũng nịu, nhõng nhẽo và một tin nhắn của sếp cô ấy gửi cũng là nội dung công việc, nhưng có những từ ngữ trêu ghẹo trên mức quan hệ công việc. Tôi rất bực và cảnh cáo cô ấy nên cẩn thận. Cô ấy chỉ trả lời qua loa đồng nghiệp trêu ghẹo nhau thôi chứ không có ý gì. Lúc này tôi càng nghi ngờ hơn những thành công trong công việc của cô ấy thời gian gần đây.

Lúc mới cưới vợ chồng tôi sống chung với bố mẹ, cô ấy tỏ ra rất khéo léo chiều bố mẹ chồng và rất được lòng. Nhưng sau khi có con khoảng 2 năm cô ấy bắt đầu thường xuyên có những thái độ coi thường và nói thẳng với tôi (thậm chí là chửi) những điều không hay về bố mẹ chồng, điều mà trước đây chính cô ấy từng khuyên tôi không nên nói như thế với bố mẹ dù đúng hay sai. Cô ấy coi thường và chê bai tôi vô tích sự không biết kiếm tiền để có nhà lầu xe hơi.

Thật ra cuộc sống vợ chồng tôi không phải nghèo, thu nhập ổn định, đảm bảo cuộc sống đầy đủ, thậm chí là thoải mái và có tích lũy tuy không nhiều. Anh chị tôi đã lập gia đình và ra ở riêng, chỉ còn vợ chồng tôi sống với bố mẹ đã lớn tuổi. Nhiều lần tôi đã tâm sự khuyên nhủ cô ấy cuộc sống đôi lúc có khó khăn, đừng vì gặp khó khăn nhất thời mà có những suy nghĩ, lời nói không hay sau này hối hận thì đã muộn. Nhưng cô ấy vẫn khinh khỉnh xem thường.

Đến lúc này thì tôi không biết phải nói gì để cô ấy hiểu, đánh cô ấy? Tôi thấy chẳng giải quyết được vấn đề gì. Bản thân tôi lúc này rất phân vân suy nghĩ không biết mình có quá vội vã khi chọn cô ấy làm vợ không? Có phải cô ấy đồng ý lấy tôi vì tình yêu hay còn một lý do nào khác mà tôi không biết? Tôi rất bối rối có nên quyết định ly dị không? Vì như vậy rất tội cho đứa con. Nhìn tình cảnh những gia đình trên báo đài, Internet và bạn bè đồng nghiệp phải ly dị để con lại cho mẹ hoặc ông bà nuôi tôi càng phân vân và thương con hơn.

Nếu chưa có con và quả thực cô ấy đã thể hiện đúng bản chất thật con người cô ấy sống quá quỵ lụy vật chất đồng tiền đến vậy, thì tôi sẵn sàng để cô ấy ra đi mà không hề hối tiếc. Nhưng bây giờ đã có con mọi việc khó quyết định quá, xin mọi người có ý kiến giúp tôi. Cảm ơn.

Câu chuyện 3: Bài này là hoàn cảnh vợ gia đình "gia giáo - bố mẹ công chức nhà nước, nhà giáo", "có học vấn", "thanh lịch người Hà Nội" mà ông chồng vẫn kêu ca là đau khổ bất hạnh. Các ông chồng tham quá, hay là cuộc đời toàn là bể khổ :)

Chọn vợ quá nhanh tôi đã phải ôm hận

Nguồn: http://www.vnexpress.net/GL/Ban-doc-viet/Tam-su/2008/10/3BA070B2/

Vợ tôi và tôi đều đi du học, cô ấy có bằng thạc sĩ về tài chính, tôi đang làm luận án tiến sĩ về một chuyên ngành công nghệ, gặp nhau qua sự giới thiệu của bạn và tiến tới hôn nhân khá nhanh. Cái sai lầm của tôi là ở đây. Tôi là người rất cẩn thận khi chọn người yêu, bạn đời. Tôi đã quyết định chia tay với những người con gái đến với tôi trước kia vì những câu nói xúc phạm tới bố mẹ tôi và gia đình tôi. Chỉ cần một câu nói xúc phạm thôi là họ sẽ vĩnh viễn không có chỗ đứng trong tôi được rồi.

Thế mà, ma đưa lối, quỷ dẫn đường thế nào tôi lại rất nhanh chóng tin tưởng cô ấy sau một số lần nói chuyện trực tiếp và nói chuyện với bố mẹ cô ấy qua điện thoại. Tôi tin vào những lời cô ấy nói, vào học vấn, vào giáo dục gia đình (gia đình cô ấy người Hà Nội gốc, phụ huynh làm trong ngành giáo dục) mà đã ngỏ lời yêu và theo ý của cô ấy, thực hiện đám cưới, tất nhiên ở xa nhà. Nhưng lời nói thường không thể hiện được nhiều khi chưa nhìn vào hành động. Trong câu chuyện của tôi, có lẽ là do duyên số.

Khi về ở với tôi, cô ấy không chịu đi làm. Hai vợ chồng sống dựa vào học bổng của tôi, nói chung là thấp. Cô ấy có tiền nhưng viện lý do đang đầu tư vào cổ phiếu chưa rút ra được nên không chia sẻ một đồng nào cho cuộc sống chung cả. Tôi cũng không bận tâm lắm vào chuyện đó, cho rằng quan trọng là hai vợ chồng yêu thương nhau và cùng chia sẻ, giúp đỡ nhau trong cuộc sống.

Tôi cư xử đúng mực, thương yêu, chăm sóc cô ấy hết lòng thì cô ấy sẽ nhận ra được tình yêu của tôi và sẽ đáp lại tôi tương tự. Nhưng thực sự tôi đã nhầm, cô ấy luôn đòi hỏi, chê bai tôi không biết kiếm tiền để cung phụng cô ấy, khen những người con trai khác, thậm chí tán tỉnh họ trước mặt tôi và cho rằng tôi không được xâm phạm tới sự tự do cá nhân của cô ấy.

Tệ hơn nữa là cô ấy nhục mạ bố mẹ tôi dù họ ủng hộ cô ấy hết lòng, còn cô ấy chưa gặp họ lần nào. Những lúc tức giận, cô ấy chửi không thiếu từ ngữ nào tới họ tộc nhà tôi, kể cả những người đã khuất. Sau này, tôi mới đau đớn biết rằng cô ấy muốn ở lại nước ngoài mà khả năng không thể xin việc được ở đây nên đã tìm cách có một tấm chồng để dựa dẫm và tôi lại là người xấu số rơi vào bẫy của cô ấy.

Cuộc sống của tôi từ khi gặp và sống với cô ấy bị đảo lộn hoàn toàn. Học hành của tôi bị bê trễ, sức khỏe của tôi tàn tạ, tài chính của tôi thì kiệt quệ. Tôi đã gần như bị mất tất cả cho đến tận 6 tháng sau ngày hai đứa ly thân. Hóa ra những tham số đánh giá con người dựa trên "gia giáo - bố mẹ công chức nhà nước, nhà giáo", "có học vấn", "thanh lịch người Hà Nội" không phải lúc nào cũng đúng.
« Sửa lần cuối: Tháng Sáu 22, 2011, 11:55:10 PM gửi bởi huuhung »