Có người nói: "Sự nhân hậu, bao dung, độ lượng chân thành, biết thông cảm, hy sinh và chia sẻ toát ra từ cuộc sống hàng ngày của chị em đó mới là “tuyệt kỹ cưa giai” một cách bền vững!" Xét về mặt lý thuyết đây đúng là "tuyệt kỹ cưa giai" một cách bền vững của chị em.
Nhưng trên thực tế thử hỏi có mấy người đàn ông biết yêu nét đẹp trong tâm hồn người phụ nữ? Là đàn ông với nhau tôi dám cá rằng số đó nhỏ hơn 10% (thậm chí có thể dưới 5%).
Nếu không tin lời tôi nói thì hãy đặt ra câu hỏi này. Thử nhìn ra xung quanh, thử hỏi có mấy người chồng biết trân trọng sự hy sinh, tần tảo, chịu khó của người vợ? Nhiều ông rõ là sống trên một mỏ vàng như vậy mà nhiều khi không trân trọng, không đánh giá cao những đức tính đó của người vợ. Thấy gái đẹp là bu vào như ruồi thấy mật (tôi cũng muốn tham gia vào đám ruồi đó

). Tuy hơi nghịch lý nhưng sự thật đúng là vậy.
Lúc nhỏ tôi có đọc một câu danh ngôn đại khái là: "Nếu người đàn ông nào cũng biết yêu nét đẹp trong tâm hồn người phụ nữ như yêu nét đẹp về hình thức thì tất cả họ sẽ lên thiên đường." Sự thật đúng là vậy. Số được lên thiên đường thì ít, mà số nhăn nhở ở dưới địa ngục thì nhiều, tức là lấy gái đẹp mà tính nết không ra gì, đó là chưa kể lấy gái không đẹp mà tính cũng không ra gì nốt.
Đối với đàn ông, yêu nét đẹp về hình thức thì rất dễ vì nó thuộc về bản năng, mà bản năng bao giờ cũng mạnh, nhưng yêu nét đẹp về tâm hồn thì hơi bị khó.
Để yêu được nét đẹp tâm hồn của người phụ nữ thì người đàn ông đó phải biết gạt bản năng sang một bên (để quên đi sự quyến rũ của sắc đẹp) và bản thân tâm hồn của người đàn ông cũng phải có nhiều nét đẹp (anh phải có nét đẹp trong chính tâm hồn anh thì anh mới hiểu được nét đẹp trong tâm hồn người khác chứ!). Người đàn ông nào hội tụ được 2 điều này thì họ xứng đáng lấy được người phụ nữ đẹp về tâm hồn.
Nói vậy thôi chứ nhiều khi may hơn khôn. Nhiều người đàn ông chẳng tán được gái đẹp, lớ vớ thế nào lại lấy được một người đẹp nết mà hình thức cũng không đến nỗi xấu. Theo tôi đấy là người đàn ông hạnh phúc nhất trên đời.
Nhưng cứ từ từ, ở với người đẹp nết rồi mà anh bất tài quá, cư xử không ra gì thì rồi người có tâm hồn đẹp mấy cũng có lúc phải buồn phiền trong lòng.