Người gửi Chủ đề: Chia sẽ tâm hồn và quà tặng cuộc sống - CS2 -Jack Canfield & M.V. Hansen  (Đã xem 2186 lần)

0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.

taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 2007
    • Xem hồ sơ cá nhân

Chia sẽ tâm hồn và quà tặng cuộc sống - CS2 -Jack Canfield & M.V. Hansen

« vào: Tháng Mười Một 08, 2011, 03:19:27 AM »
Mỗi câu chuyện của Condensed Chicken Soup for the Soul 2 - Chia sẽ tâm hồn và quà tặng cuộc sống là một thông điệp có thể hàn gắn vết thương, làm thay đổi suy nghĩ, tâm hồn và đôi khi, cả cuộc đời bạn. Tác giả thật sự tin rằng những câu chuyện này sẽ làm nên điều khác biệt, mang lại nguồn cảm hứng vô tận cho bạn, vì chính cuộc sống tinh thần của bạn sẽ tốt hơn sau mỗi lần đọc câu chuyện này. Một khi đã được truyền cảm hứng, bạn đều có thể đem đến những điều tốt đẹp cho bản thân mình và những người xung quanh.

Mục lục:

Tin tốt lành
Trái tim không có tuổi
Giá trị vĩ đại của một tai nạn
Tên trộm bánh quy
Nơi trở về
Thưa cô, cô giàu có phải không ạ?
Tôi vẫn tin vào tuổi trẻ hôm nay
Chuyện về cây cầu kỳ vĩ
Niềm tin
Bài học từ trò chơi ghép hình
Điều gì là thật sự quan trọng?
Hãy suy ngẫm
Nỗi đau sẽ qua đi và cái đẹp ở lại
Không bao giờ gục ngã
Thiên thần đẹp nhất
Để mãi nhớ đến tôi
Hãy mặc cho con bồ độ màu đỏ
Người luôn lạc quan
Những điều khắc ghi trong tôi
Điều chúng tôi không nói
Không thiếu một người nào
Cố gắng từng chút một
Sự phục vụ tận tình
Nguồn động viên
Có phải trái đất chuyển động vì bạn
Dám mạo hiểm
Một buổi chiều trong công viên
Hãy thử một cách khác
Cho đi rồi sẽ nhận về
Thiên thần mũ đỏ
Sân ga cuộc đời



Quyển sách này rất hay và rất hửu ích trong cuộc sống. tara sẽ lần lượt post lên toàn bộ ở SM.

Chúc các bạn đọc sách vui vẻ  :)




« Sửa lần cuối: Tháng Mười Một 12, 2011, 05:05:16 PM gửi bởi taratata »

taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 2007
    • Xem hồ sơ cá nhân

Tin tốt lành

« Trả lời #1 vào: Tháng Mười Một 08, 2011, 03:24:59 AM »
Robert De Vincenzo là một vận động viên đánh gôn xuất sắc người Ac-hen-ti-na. Lần nọ, anh đăng quang trong một giải đấu. Khi nhận chi phiếu tiền thưởng xong và chụp hình lưu niệm với báo chí, anh trở lại tòa nhà câu lạc bộ để chuẩn bị ra về. Lát sau, khi anh đang một mình đi ra bãi đậu xe thì một phụ nữ trẻ tiến đến gần anh.

Cô ta chúc mừng chiến thắng của anh, rồi kể cho anh nghe về đứa con đang bệnh nặng và khó qua khỏi của mình. Hiện thời, cô không biết phải làm sao để thanh toán tiền khám chữa bệnh và viện phí cho đứa bé.

De Vincenzo xúc động trước câu chuyện của người phụ nữ, liền lấy bút ký vào tấm chi phiếu tiền thưởng của mình và đưa cho người phụ nữ.

"Xin cô nhận để lo cho cháu bé", anh vừa nói vừa dúi tấm chi phiếu vào tay cô.

Tuần sau, trong bữa ăn trưa ở câu lạc bộ, một viên chức của Hiệp hội đánh gôn chuyên nghiệp đến bàn của anh và nói:

"Mấy đứa trẻ ở bãi đậu xe vào tuần trước nói với tôi rằng anh có gặp một phụ nữ ở đấy sau giải."

De Vincenzo gật đầu.

Ông ta nói tiếp: "À, tôi có tin này cho anh hay. Cô ta là một tay lừa đảo. Cô ta chẳng có đứa con nào bị bệnh cả. Ả còn chưa lập gia đình nữa là. Cậu đã bị gạt rồi, anh bạn ạ."

Vincenzo hỏi lại: "Ý của ông là chẳng hề có đứa bé nào sắp chết cả phải không?"

"Đúng vậy", ông ta đáp.

"Đó là tin vui nhất trong tuần này mà tôi nghe được đấy," De Vincenzo nói.

"Hai người cùng nhìn bầu trời buổi tối qua những chấn song. Một người chỉ thấy toàn một màu đen, còn người kia thì thấy những vì sao nhấp nháy" - Frederick Langbridge.



taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 2007
    • Xem hồ sơ cá nhân

Trái tim không có tuổi

« Trả lời #2 vào: Tháng Mười Một 08, 2011, 03:30:11 AM »
Chiếc tàu thủy lướt đi, trên boong có rất nhiều người đang tận hưởng kỳ nghỉ thoải mái trên biển kéo dài ba ngày. Ở lối đi phía trước tôi là một người phụ nữ nhỏ bé trong bộ quần áo màu nâu nhạt. Đôi vai bà hơi khom lại, mái tóc trắng được cắt ngắn quá vai.

Từ loa phóng thanh của con tàu chợt vang lên một giai điệu quen thuộc của bài hát "Hãy bắt đầu điệu nhảy Beguine". Và bất chợt, một điều thật tuyệt vời diễn ra ngay trước mắt tôi. Người phụ nữ - không để ý rằng có người đang ở phía sau lưng mình - nhanh nhẹn và duyên dáng bước theo tiếng nhạc - toàn thân uyển chuyển, nhịp nhàng.

Khi đến gần cánh cửa dẫn đến toa ăn, bà trở lại vẻ nghiêm nghị và từ tốn bước vào trong.

Những người trẻ tuổi thường nghĩ rằng những người ở vào độ tuổi xế chiều như chúng tôi thì sẽ chẳng còn lãng mạn, chẳng hợp với khiêu vũ hay mộng mơ. Họ đánh giá chúng tôi qua dáng vẻ bề ngoài của tuổi tác, của những nếp nhăn, của những vòng eo to và của mái tóc muối tiêu.

Họ không thấy con người thực đang sống bên trong chúng tôi.

Không ai biết rằng tâm hồn tôi vẫn còn là tâm hồn của một cô gái mảnh mai, lớn lên ở một vùng ngoại ô Boston. Từ sâu thẳm lòng mình, tôi vẫn nghĩ tôi là con gái út trong một gia đình hạnh phúc, có một người mẹ xinh đẹp chăm sóc yêu thương và một người cha luôn luôn vui vẻ ở bên cạnh.

Và tôi vẫn còn là một thiếu nữ lãng mạn khao khát tình yêu, một phụ nữ trẻ mong muốn khẳng định mình trong xã hội - nhưng tôi biết thổ lộ điều này với ai đây?

Chúng tôi cũng như người phụ nữ nọ, vẫn giữ lòng ngân vang tiếng nhạc. Với những vốn sống đã góp nhặt được, bề ngoài chúng tôi trông như những người đã trưởng thành, nhưng bên trong vẫn còn là những đứa trẻ con thích vui đùa, những thiếu nữ e thẹn, những người trẻ  tuổi đầy ắp ước mơ. Trong chúng tôi vẫn luôn tồn tại những trải nghiệm cuộc sống, và cả những gì mà chúng tôi luôn muốn vươn tới.

Trong tim chúng tôi vẫn vang vọng những giai điệu rộn ràng của bài hát "Hãy bắt đầu điệu nhảy Beguine". Và những khi chỉ có một mình, chúng tôi lại khiêu vũ.

                                                                                                                                               - Beth Ashley

"Mức độ lớn khôn trong cuộc đời của mỗi người tùy thuộc vào thái độ ứng xử của người ấy đối với người khác: dịu dàng với người trẻ, nồng nàn với người già, thông cảm với người có ý chí phấn đấu và khoan hòa với kẻ yếu và người mạnh. Bởi lẽ, cuộc đời mỗi người đến lúc nào đó sẽ phải lâm vào cảnh ngộ của những con người này" - George Washington Carver.



taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 2007
    • Xem hồ sơ cá nhân

Giá trị vĩ đại của một tai nạn

« Trả lời #3 vào: Tháng Mười Một 08, 2011, 03:33:48 AM »
Tháng 12 năm 1914, phòng thí nghiệm của nhà bác học Thomas Edison bị thiêu rụi hoàn toàn trong một trận hỏa hoạn. Mặc dù con số thiệt hại vượt quá hai triệu đô la Mỹ nhưng công ty bảo hiểm chỉ bồi thường 238.000 đô la.

Vì theo họ, toàn bộ tòa nhà được đúc bằng bê tông, một vật liệu được đánh giá là không bắt lửa. Ngọn lửa đêm hôm đó đã thiêu rụi nhiều công trình tâm huyết của cuộc đời Edison.

Khi đám cháy vẫn chưa được dập tắt, Charles, cậu con trai 24 tuổi của Edison, hốt hoảng lùng sục, tìm kiếm cha mình giữa đống đổ nát mịt mù khói. Cuối cùng, cậu cũng tìm thấy Edison, rất bình tĩnh, đang quan sát cảnh tượng xung quanh. Gương mặt ông đỏ bừng phản chiếu hình ảnh đám cháy, mái tóc bạc trắng bay phất phơ trong gió.

"Tôi nhìn cha mà tim đau nhói," Charles kể. "Cha tôi đã 67 tuổi, không còn trẻ nữa để bắt đầu lại khi mọi thứ đều đã cháy theo ngọn lửa. Khi trông thấy tôi, cha hét to: "Charles, mẹ con đâu?" Khi tôi bảo rằng tôi không biết, ông nói, "Đi tìm và đưa mẹ con đến đây ngay. Mẹ con sẽ không bao giờ có dịp chứng kiến cảnh này trong cuộc đời một lần nữa đâu."

Sáng hôm sau, Edison nhìn đống hoang tàn và bảo: "Tai nạn này đã mang đến cho ta một giá trị vĩ đại. Mọi lỗi lầm chúng ta gây ra đều bị xóa sổ hoàn toàn. Cảm ơn Thượng Đế. Giờ đây, chúng ta có thể bắt đầu lại."

Ba tuần sau đám cháy, Edison cho ra đời chiếc máy hát đĩa đầu tiên.

                                                                                            - Theo The Sower’s Seeds của Brian Cavanaugh

"Nếu ngôi nhà bạn bị cháy, hãy tự sưởi ấm mình bằng ngọn lửa ấy" -  Ngạn ngữ Tây Ban Nha


taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 2007
    • Xem hồ sơ cá nhân

Tên trộm bánh quy

« Trả lời #4 vào: Tháng Mười Một 08, 2011, 03:40:06 AM »
Một phụ nữ ngồi trong phòng đợi, Trong nhiều giờ đằng đẵng trước chuyến bay. Cô cố tìm một quyển sách ưng ý nơi quầy sách, Mua một hộp bánh và tìm nơi ngồi nghỉ.

Khi đắm mình trong từng trang sách thì tình cờ cô thấy,

Người đàn ông bên cạnh, trơ tráo biết mấy,

Lấy bánh từ chiếc hộp đặt giữa hai người.

Để tránh cãi vã, cô đã cố làm ngơ.

Cô đọc sách, nhai bánh và sốt ruột xem đồng hồ.

Trong khi hắn trơ tráo chén gần hết hộp bánh của cô.

Từng phút trôi qua, cô càng giận tím mặt,

"Nếu ta không tốt bụng, hắn đã bầm mặt."

Mỗi cái bánh cô lấy, hắn cũng lấy một cái,

Khi chỉ còn một cái, cô tự hỏi hắn sẽ làm gì.

Với nụ cười trên môi, và cử chỉ gượng gạo,

Hắn lấy chiếc cuối cùng và bẻ đôi nó ra.

Đưa cho cô một nửa và ăn tiếp nửa kia,

Cô giật miếng bánh từ trên tay hắn và thầm nghĩ...

“Thật trơ tráo và vô cùng khiếm nhã.

Sao hắn chẳng hề tỏ chút hàm ơn!”

Chẳng muốn tìm hiểu khi cơn nóng giận lên cao,

Cô thở phào khi chuyến bay được thông báo.

Cô thu dọn đồ đạc và đi tới cửa vào,

Chẳng thèm ngoái nhìn tên trộm vô ơn.

Cô lên máy bay, và ngồi phịch xuống ghế,

Rồi tìm cuốn sách cô đọc đã gần xong.

Cô lục túi xách của mình, và ồ lên kinh ngạc,

Hộp bánh quy của cô, nằm ngay trước mắt.

"Nếu hộp bánh mình đây", cô kêu lên tuyệt vọng,

“Thì  ra những cái bánh kia là của ông ta và ông đã cố chia sẻ."

Quá trễ để nói lời xin lỗi, cô nhận ra trong hối hận

Rằng cô mới là người khiếm nhã, là tên ăn trộm vô ơn!


                                                            - Valerie Cox

"Hãy đối xử với người khác theo cách mà  bạn muốn họ đối xử với bạn"  - Matt. 7:12



taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 2007
    • Xem hồ sơ cá nhân

Nơi trở về

« Trả lời #5 vào: Tháng Mười Một 08, 2011, 03:42:40 AM »
Một cô bé mồ côi cha mẹ sống cùng bà ngoại trong một căn phòng nhỏ trên gác.

Một đêm, căn nhà bỗng bốc cháy và người bà đã thiệt mạng trong khi cố gắng cứu cháu gái của mình. Ngọn lửa lan nhanh, và cả tầng trệt của căn nhà nhanh chóng chìm vào biển lửa.

Những người hàng xóm gọi điện cho đội cứu hỏa, rồi đứng đó nhìn trong vô vọng, mà không thể xông vào nhà bởi ngọn lửa đã chặn kín mọi lối vào. Cô bé tuyệt vọng kêu khóc cầu cứu bên cửa sổ trên gác. Lúc ấy, trong đám đông lại có tin đồn rằng lực lượng cứu hỏa sẽ đến chậm vài phút vì họ đang bận chữa cháy ở nơi khác.

Đột nhiên, một người đàn ông xuất hiện cùng với chiếc thang. Ông dựng chiếc thang tựa vào bức tường của ngôi nhà, rồi nhanh chóng tiến vào bên trong. Và ông trở ra với cô bé ở trên tay mình. Ông trao cô bé cho những người đang dang tay chờ bên dưới rồi mất hút vào màn đêm.

Mọi người điều tra và thấy rằng cô bé chẳng còn người thân nào cả. Vài tuần sau, một cuộc họp được tổ chức để quyết định xem ai là người sẽ chăm sóc và nuôi nấng cô bé.

Một cô giáo muốn nhận nuôi cô bé. Cô đưa ra lý do rằng mình có thể bảo đảm cho em một nền giáo dục tốt. Một người nông dân nhận chăm sóc cô bé vì ông cho rằng cô bé sẽ khỏe mạnh và thoải mái khi được sống ở nông trại. Những người khác cũng đưa ra những lý do thuận lợi để được nhận nuôi cô bé. Cuối cùng, một người dân giàu có nhất thị trấn đứng dậy và nói:

“Tôi có thể mang đến cho cô bé này tất cả những điều kiện thuận lợi mà mọi người vừa đề cập, cộng với tiền bạc và tất cả những gì mà tiền có thể mua được.”

Trong suốt buổi thảo luận, cô bé vẫn im lặng, mắt nhìn xuống sàn nhà.

“Còn ai có ý kiến khác nữa không?” ông chủ tịch lên tiếng.

Một người đàn ông từ cuối phòng bước lên phía trước. Bước đi của ông chậm chạp và có vẻ đau đớn. Khi đã đến trước mặt mọi người, ông bước thẳng đến chỗ cô bé và đưa đôi bàn tay ra. Mọi người vô cùng kinh ngạc. Bàn tay và cả hai cánh tay của ông đều bị phỏng trầm trọng.

Cô bé òa khóc:

“Đây chính là người đã cứu cháu!”

Rồi cô bé quàng tay quanh cổ người đàn ông, như đang giữ chặt lấy cuộc sống thân thương, như em đã làm trong cái đêm định mệnh ấy. Rồi cô bé gục đầu vào vai người đàn ông và khóc nức nở trong giây lát. Sau đó em ngước nhìn lên và mỉm cười với ông.

“Cuộc họp đến đây là kết thúc,” người chủ tọa tuyên bố.

                                                                                                                               - Khuyết danh

"Chẳng phải người có nhiều của cải mới là người giàu có, chính những người cho đi mới là người giàu có" - Erich Fromm




taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 2007
    • Xem hồ sơ cá nhân

Thưa cô, cô giàu có phải không ạ?

« Trả lời #6 vào: Tháng Mười Một 08, 2011, 03:50:25 AM »
Hai đứa bé co mình trong chiếc áo bành tô quá khổ, rách rưới đứng nép vào nhau phía sau cánh cửa, run rẩy mời tôi: "Thưa cô, cô mua báo cũ không ạ?"

Tôi đang bận, chỉ muốn từ chối một tiếng cho xong, thế nhưng khi nhìn xuống đôi chân của chúng, tôi thật không đành lòng. Những đôi xăng-đan bé xíu, ướt sũng vì mưa tuyết.

"Vào nhà đi, cô sẽ làm cho mỗi đứa một ly cacao nóng!".

Chúng lặng lẽ bước theo tôi. Hai đôi xăng-đan sũng nước được đặt trên bệ lò sưởi để hong cho khô.

Cacao và bánh mì nướng ăn kèm mứt có thể làm ấm lòng trước cái lạnh buốt giá bên ngoài. Đưa thức ăn cho bọn trẻ xong, tôi lại vào bếp để tiếp tục với những con số chi tiêu đau đầu.

Không khí yên ắng trong phòng khách khiến tôi cảm thấy hơi làm lạ. Tôi nhìn vào trong phòng.

Cô bé đang cầm chiếc tách đã uống cạn trên tay, ngắm nhìn một cách say mê. Cậu bé đi cùng rụt rè:

"Thưa cô, cô giàu có phải không ạ?"

"Cô giàu có ư? Không, không đâu cháu ạ!" - Vừa nói, tôi vừa ngao ngán nhìn tấm khăn trải bàn đã sờn cũ của mình.

Cô bé cẩn thận đặt chiếc tách vào đĩa. "Những chiếc tách của cô hợp với bộ đĩa ghê!" Giọng nói của cô bé có vẻ thèm thuồng.

Thế rồi chúng ra đi, trên tay cầm theo gói báo cũ, băng mình trong ngọn gió rét căm căm. Chúng không nói lời cảm ơn. Nhưng quả thật, chúng không cần phải cảm ơn tôi. Những gì chúng đã làm cho tôi còn hơn cả tiếng cảm ơn. Những chiếc tách và đĩa bằng gốm màu xanh trơn của tôi là loại thường thôi. Nhưng chúng là một bộ rất hợp. Tôi nếm thử món khoai tây và khuấy nồi súp. Khoai tây và món súp, rồi mái nhà, cả người chồng của tôi với công việc ổn định - tất cả đều rất phù hợp với tôi.

Tôi đặt chiếc ghế đang ở trước lò sưởi vào chỗ cũ và dọn dẹp lại căn phòng cho gọn gàng. Vết bùn từ đôi xăng-đan ướt sũng của hai đứa bé vẫn còn đọng lại trên mặt lò sưởi, nhưng tôi không lau đi. Tôi muốn giữ chúng lại, để lỡ đâu có ngày tôi lại quên rằng mình giàu có đến mức nào.

                                                                                                                                   - Marion Doolan


"Nếu để ý đến những điều bạn có trong cuộc sống, bạn sẽ nhận được nhiều hơn thế. Còn nếu chỉ để ý đến những điều bạn không có trong cuộc sống, bạn sẽ thấy mình không bao giờ có đủ" - Oprah Winfrey


« Sửa lần cuối: Tháng Mười Một 08, 2011, 03:54:19 AM gửi bởi taratata »

taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 2007
    • Xem hồ sơ cá nhân

Tôi vẫn tin vào tuổi trẻ hôm nay

« Trả lời #7 vào: Tháng Mười Một 08, 2011, 03:55:46 AM »
Thỉnh thoảng, khi đáp máy bay đi thuyết trình ở các nơi, tôi thấy mình may mắn khi được ngồi cạnh những người bạn đồng hành thích trò chuyện.

Đó quả là một điều thú vị bởi tôi vốn là người thích lắng nghe người khác. Tôi đã được nghe nhiều câu chuyện về nỗi buồn, niềm vui, nỗi sợ hãi, sự thù hằn và về nhiều điều thú vị khác.

Nhưng cũng thật buồn, có nhiều lúc tôi phải ngồi cạnh một người chỉ muốn trút tất cả sự hằn học, bực tức lên vị khán giả bất đắc dĩ ngồi bên cạnh trong suốt chặng đường dài 600 dặm. Tôi nhớ có một lần như thế, tôi buộc phải ngồi một chỗ chịu đựng bài thuyết trình về tình trạng kinh khủng của thế giới ngày nay: "Anh biết đấy, giới trẻ ngày nay thật là...". Ông ta cứ tiếp tục nói không ngừng về sự tệ hại của tuổi trẻ ngày nay, chủ yếu là dựa vào những bản tin lúc 6 giờ hàng ngày mà không có sự chọn lọc.

Tôi vui mừng xuống máy bay khi đến nơi và trên đường về khách sạn, tôi mua một tờ báo địa phương. Một trang bên trong của tờ báo có đăng một bài viết mà tôi nghĩ rằng đáng ra nó phải được đưa lên trang nhất.

Bài báo viết về một cậu bé 15 tuổi bị mắc bệnh u não. Cậu đang phải điều trị bằng phương pháp xạ trị và hóa trị. Hậu quả của những đợt điều trị ấy làm cậu bị rụng hết cả tóc. Tôi nhớ cảm giác của mình lúc bằng tuổi cậu bé - ắt hẳn là tôi phải xấu hổ và khổ sở lắm.

Những người bạn của cậu chợt nghĩ ra một giải pháp: tất cả các cậu bé trong lớp đều xin phép gia đình được cạo hết tóc để bạn mình sẽ không phải là người không có tóc duy nhất trong trường. Và ngay trên trang báo là bức hình chụp một người mẹ đang tự tay cạo đầu cho con mình trước vẻ hài lòng của mọi người trong gia đình.

Vâng, tôi vẫn tin vào tuổi trẻ hôm nay.

                                                                                                                                           - Hanoch Mc Carty



taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 2007
    • Xem hồ sơ cá nhân

Chuyện về cây cầu kỳ vĩ

« Trả lời #8 vào: Tháng Mười Một 08, 2011, 03:59:27 AM »
Cầu Brooklyn bắc ngang con sông nằm giữa vùng Manhattan và Brooklyn được xem là phép lạ của ngành xây dựng.

Vào năm 1883, một kỹ sư giàu óc sáng tạo tên là John Roebling, cảm thấy hứng thú với ý tưởng sẽ xây cây cầu ngoạn mục này. Tuy nhiên, các chuyên gia cầu đường bảo ông hãy quên ý tưởng đó đi vì đó là một dự án bất khả thi.

Không nản lòng, ông thuyết phục con trai mình là Washington, cũng là một kỹ sư đầy tiềm năng. Cả hai cha con cùng ấp ủ ý tưởng về cách hoàn thành cây cầu và cách vượt qua mọi trở ngại. Bằng mọi cách, họ thuyết phục các ngân hàng đầu tư tài chính cho dự án xây cầu này. Hết sức phấn khởi và nhiệt thành, họ tuyển nhân công và bắt đầu xây cây cầu như mơ ước của mình.

Dự án mới tiến hành được vài tháng thì tai họa ập đến. Một tai nạn ngay tại công trường đã cướp đi sinh mạng của John Roebling, còn Washington, con trai ông, thì bị tổn thương não nặng nề, không thể đi đứng và nói được. Ai cũng nghĩ rằng cuối cùng dự án sẽ tan thành mây khói vì chỉ có hai cha con Roebling là những người duy nhất hiểu được cách xây chiếc cầu này.

Mặc dầu không thể đi lại và nói chuyện được, nhưng đầu óc Washington Roebling vẫn còn rất tinh anh. Một hôm, khi đang nằm trong bệnh viện, trong đầu anh chợt nghĩ ra cách hình thành một bộ mã truyền tin. Vận động duy nhất của cơ thể anh là nhúc nhích được một ngón tay. Với bộ mã này, anh dùng ngón tay còn chuyển động được gõ ra ý nghĩ của mình để thông tin với vợ những gì cần nói với các kỹ sư vẫn đang tiếp tục xây dựng cây cầu. Trong suốt 13 năm, Washington đã ra lệnh bằng ngón tay duy nhất còn chuyển động của mình cho đến khi hoàn thành cây cầu Brooklyn kỳ vĩ.

                                                                   - Theo A Fresh Packet of Sower's Seeds của Brian Cavanaugh


« Sửa lần cuối: Tháng Mười Một 08, 2011, 04:01:53 AM gửi bởi taratata »

taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 2007
    • Xem hồ sơ cá nhân

Niềm tin

« Trả lời #9 vào: Tháng Mười Một 08, 2011, 04:03:20 AM »
Cuối căn phòng tiếp tân của Viện Vật lý Trị liệu và Phục hồi Chức năng, có một tấm bảng đồng gắn chặt trên tường. Suốt mấy tháng trời vào viện để điều trị, tôi đã ra vô căn phòng ấy không biết bao nhiêu lần.

Thế nhưng, tôi chưa bao giờ đi về phía tường bên kia để đọc những gì viết trên tấm bảng đồng ấy. Rồi tình cờ một buổi chiều nọ, tôi đã đọc nó. Tôi đọc rồi, đọc lại lần nữa. Sau khi đọc xong lần thứ hai, tôi gần như bật khóc - không phải vì buồn, mà bởi một cảm giác ấm áp khiến tôi xúc động đến mức phải bấu chặt tay vào chiếc xe lăn của mình. Tôi muốn chia sẻ với các bạn những dòng chữ ấy:

Điểm tựa cho những ai đang đau khổ

Tôi xin Thượng Đế ban cho tôi sức mạnh để có thể đạt được những điều tôi mong muốn.

Nhưng Người chỉ ban cho tôi sự yếu ớt, để tôi học cách sống khiêm cung.

Tôi cầu xin sức khỏe để có thể làm nên những điều vĩ đại.

Nhưng Người chỉ ban cho tôi ốm yếu để tôi có thể làm những điều tốt hơn.

Tôi cầu xin sự giàu có để cảm thấy mình luôn hạnh phúc.

Nhưng Người chỉ ban cho tôi nghèo khổ để tôi có nhiều hiểu biết.

Tôi xin Người quyền lực để được người đời ca tụng.

Nhưng Người chỉ ban cho tôi yếu đuối để tôi luôn cần có niềm tin.

Tôi cầu xin Người tất cả mọi điều để có thể được tận hưởng cuộc sống.

Người đã cho tôi cuộc sống để tôi tận hưởng tất cả mọi điều.

Tôi chẳng có được những gì tôi đang khẩn cầu - nhưng lại được mọi thứ mà trước kia tôi đã từng ao ước.

Ngoại trừ bản thân tôi, mọi nguyện cầu thầm kín của tôi đều được Người đáp trả.

Và tôi, giữa mọi người, cảm thấy được ưu ái biết bao nhiêu!


                                                                                                           - Roy Campanella


« Sửa lần cuối: Tháng Mười Một 08, 2011, 04:09:35 AM gửi bởi taratata »

taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 2007
    • Xem hồ sơ cá nhân

Bài học từ trò chơi ghép hình

« Trả lời #10 vào: Tháng Mười Một 08, 2011, 04:08:09 AM »
Chúng ta không thể mong muốn tất cả mọi thứ sẽ phải hoàn thiện ngay lập tức. Hãy để sự việc thể hiện theo đúng bản chất tự nhiên của chúng.

Khi mọi việc không trôi chảy, hãy nghỉ ngơi đôi chút. Mọi thứ sẽ khác đi khi bạn quay lại.

Đừng quên có lúc bạn phải nhìn vào bức tranh toàn cảnh. Loay hoay với những mảnh nhỏ chỉ khiến bạn nản chí.

Lòng kiên trì sẽ được đền đáp. Mọi thử thách lớn đều được giải quyết từng bước một.

Mỗi khi gặp bế tắc, hãy chuyển sang một hướng khác. Và sau đó nhớ quay lại.

Việc đầu tiên bạn cần làm là thiết lập đường biên. Có ranh giới, bạn mới cảm nhận được sự an toàn và trật tự.

Đừng ngại thử nhiều cách kết hợp khác nhau. Đôi khi chúng sẽ khít khao đến ngạc nhiên.

Bất kỳ điều gì đáng làm cũng đều đòi hỏi sự kiên trì và nỗ lực. Bạn không thể vội vã trước một thách đố lớn.

Hãy dành thời gian để tận hưởng những thành công dù nhỏ bé của mình. Chúng sẽ động viên bạn bước tiếp.

                                                                                                                                         - Khuyết danh


"Cuộc đời không phải là tổng thể những gì chúng ta đạt được, mà là những gì chúng ta khao khát vươn tới" - Jose Ortegay Gasset




taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 2007
    • Xem hồ sơ cá nhân

Điều gì là thật sự quan trọng?

« Trả lời #11 vào: Tháng Mười Một 08, 2011, 04:11:06 AM »
Cách đây vài năm, tại Đại hội Thể thao dành cho vận động viên khuyết tật tổ chức ở Seattle, có chín vận động viên xếp hàng tại vạch xuất phát để tham dự cuộc thi chạy ngắn 95 mét. Tất cả đều bị khuyết tật về thể chất hoặc trí não. Khi tiếng súng lệnh xuất phát vang lên, mọi người đều quyết tâm chạy đến đích nhanh nhất để trở thành người thắng cuộc.

Bỗng nhiên, một cậu bé bị trượt chân trên đường chạy. Cậu bị ngã nhiều lần và bật khóc. Tám vận động viên còn lại nghe tiếng khóc của cậu bé nên chạy chậm dần rồi ngừng hẳn. Rồi tất cả cùng quay lại và tiến đến chỗ cậu bé. Một cô bé mắc hội chứng Down cúi xuống hôn cậu bé và nói: "Điều này sẽ làm cậu dễ chịu hơn đấy!" Cuối cùng tất cả chín vận động viên nắm tay nhau và cùng tiến về đích.

"Tất cả mọi người có mặt ở sân vận động đồng loạt đứng lên và cất tiếng reo hò các vận động viên trong mười phút liên tục" - Bob French



« Sửa lần cuối: Tháng Mười Một 10, 2011, 06:01:05 PM gửi bởi taratata »

taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 2007
    • Xem hồ sơ cá nhân

Hãy suy ngẫm

« Trả lời #12 vào: Tháng Mười Một 10, 2011, 06:05:25 PM »
Năm 1889, Rudyard Kipling - nhà văn được giải Nobel Văn học năm 1907, đã từng nhận một lá thư từ chối của hội đồng chấm thi San Francisco: "Tôi rất lấy làm tiếc, thưa ông Kipling, nhưng quả thực ông không biết cách sử dụng tiếng Anh."

Winston Churchill từng thi rớt kỳ thi vào lớp sáu. Ông trở thành Thủ tướng của nước Anh khi đã 62 tuổi, sau cả một đời chỉ toàn gặp thất bại. Sự đóng góp lớn nhất của ông là khi ông đã về hưu.

Albert Einstein đến năm lên 4 tuổi mới biết nói, và phải đến năm 7 tuổi mới biết đọc. Thầy giáo đã từng nhận xét về ông như sau: "Chậm phát triển, khó gần, luôn có những ước mơ ngớ ngẩn." Ông từng bị đuổi học và bị từ chối nhận vào trường Bách khoa Zurich.

Louis Pasteur chỉ là một sinh viên bình thường trong số những sinh viên chưa tốt nghiệp, từng xếp hạng thứ 15/22 ở môn Hóa.

Tướng Douglas MacArthur đã từng bị từ chối gia nhập West Point không chỉ một mà đến hai lần. Đến lần thứ ba, ông mới được chấp nhận và đã lập nhiều chiến công ghi vào sử sách.

Năm 1944, Emmeline Snively, giám đốc của hãng đào tạo  người mẫu Blue Book từng nói với cô người mẫu triển vọng Norma Jean Baker (Marilyn Monroe) rằng: "Cô nên học làm thư ký hay lấy chồng đi thì hơn."

Khi từ chối ban nhạc rock The Beatles của Anh, người quản lý của hãng thu âm Decca đã nói rằng: "Chúng tôi không thích thứ âm nhạc của họ. Mấy nhóm guitar như thế đã lỗi thời rồi!"

Năm 1954, Jimmy Denny, giám đốc của hãng Grand Ole Opry, đã sa thải Elvis Presley chỉ sau một buổi biểu diễn. Ông nói với Presley rằng: "Anh chẳng thể đi đến đâu được. Anh nên quay về lái xe tải đi thì hơn."

Khi Alexander Graham Bell phát minh ra chiếc điện thoại đầu tiên vào năm 1876, nó đã không nhận được sự ủng hộ của mọi người. Tổng thống Rutherford Hayes nói: "Đây quả thực là một phát minh gây ngạc nhiên, nhưng liệu có ai muốn sử dụng nó không?"

Trước khi phát minh ra bóng đèn tròn, Thomas Edison đã tiến hành hơn 2.000 cuộc thử nghiệm. Một phóng viên trẻ hỏi về cảm giác của ông sau khi thất bại quá nhiều lần như vậy. Ông nói: "Tôi chưa bao giờ thấy mình thất bại, dù chỉ một lần. Tôi phát minh ra bóng đèn tròn. Quá trình phát minh này có đến 2.000 bước".

Sau nhiều năm thính lực bị giảm, đến năm 46 tuổi, nhà soạn nhạc người Đức Ludwig van Beethoven hoàn toàn không thể nghe được. Bất chấp điều đó, ông vẫn viết được những tuyệt phẩm âm nhạc - gồm năm bản nhạc giao hưởng - vào những năm cuối đời của mình.

"Thất bại chính là cơ hội để bạn khởi đầu lần nữa một cách hoàn hảo hơn" - Henry Ford




taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 2007
    • Xem hồ sơ cá nhân

Nỗi đau sẽ qua đi và cái đẹp ở lại

« Trả lời #13 vào: Tháng Mười Một 10, 2011, 06:10:20 PM »
Dẫu Henri Matisse trẻ hơn Auguste Renoir gần hai mươi tám tuổi, cả hai nhà họa sĩ vĩ đại này luôn là đôi bạn chân tình và gắn bó với nhau. Khi Renoir lâm bệnh và giam mình trong căn nhà suốt hơn 10 năm cuối cùng của cuộc đời, Matisse mỗi ngày đều ghé qua thăm bạn.

Renoir - gần như bị tê liệt bởi chứng bệnh phong thấp rất nặng - vẫn tiếp tục vẽ trong tình trạng đau đớn đó. Một ngày kia, khi quan sát người bạn già làm việc trong phòng vẽ, cố gắng chống lại cơn đau đang giày vò thể xác qua từng nét cọ, Matisse thảng thốt la lên rằng:

"Auguste ơi! Tại sao anh không nghỉ ngơi mà cứ vẽ khi phải chịu đau đớn như thế?"

Renoir khẽ nhìn bạn, trả lời rằng:

"Nỗi đau rồi sẽ qua đi nhưng cái đẹp vẫn còn ở lại".

Và cứ thế gần như cho đến ngày qua đời, Renoir tiếp tục kéo những nhát cọ lên khung vải. Một trong những tác phẩm nổi tiếng nhất của ông, Những người phụ nữ đang tắm, đã được hoàn thành hai năm trước khi ông qua đời, tức là mười bốn năm sau khi ông bắt đầu chịu đựng căn bệnh quái ác này.

                                                                                                                                         - The Best of Bits & Pieces

"Sự yếu đuối trong tính cách mới chính là khuyết điểm lớn nhất không thể nào thay đổi được" - François de la Rochefoucauld



taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 2007
    • Xem hồ sơ cá nhân

Không bao giờ gục ngã

« Trả lời #14 vào: Tháng Mười Một 10, 2011, 06:12:10 PM »
Nhiều năm về trước, khi khai quật một ngôi mộ cổ ở Ai Cập, một nhà khảo cổ đã tìm thấy những hạt giống vùi trong một miếng gỗ. Khi được trồng trở lại, những hạt giống ấy đã nảy mầm, bộc lộ sức sống tiềm tàng sau hơn 3.000 năm bị chôn vùi .

Phải chăng điều kiện sống của con người chúng ta quá chán nản, quá dễ thất bại mà chúng ta - vì không nhận ra được những tiềm năng vốn có của mình - đã cam chịu sống trong những thất bại và tuyệt vọng câm nín? Hay trong chúng ta cũng có những hạt mầm của những khả năng, như một sự thôi thúc vươn lên mạnh mẽ đến nỗi mọi vỏ cứng của nghịch cảnh cũng sẽ bị chọc thủng?

Hãy suy ngẫm câu chuyện đã từng được phát rộng rãi trên Associated Press vào ngày 23 tháng 5 năm 1984 như sau:

Khi còn là một cô bé, Mary Groda không thể học, đọc và viết được. Các chuyên gia cho rằng cô bé mắc chứng chậm phát triển. Khi đến tuổi dậy thì, cô lại bị gán cho là "kẻ bất trị" và bị giam hai năm trong trại cải tạo. Thật kỳ lạ, chính tại nơi đây, Mary bắt đầu học và cô học 16 giờ mỗi ngày. Sự nỗ lực của cô đã được đền đáp bằng tấm bằng tốt nghiệp Trung học.

Thế nhưng những bất hạnh vẫn tiếp tục đến với Mary. Sau khi rời trại cải tạo, cô mang thai mà không nhận được sự trợ giúp nào. Rồi hai năm sau, lần mang thai thứ hai đã khiến cô bị một cơn đột quỵ, mất hẳn khả năng đọc và viết mà khó khăn lắm cô mới có được. Với sự trợ giúp và ủng hộ của người cha, Mary đã chiến đấu chống trả bệnh tật, giành lại được những gì đã mất.

Trong điều kiện tài chính eo hẹp, Mary vẫn cố gắng vượt qua tất cả. Để thoát khỏi bước đường cùng, cô nhận nuôi bảy đứa trẻ cùng lúc. Cùng thời gian đó, cô bắt đầu học tại một trường cao đẳng cộng đồng. Khi hoàn thành khóa học, cô nộp đơn và được chấp thuận vào học tại trường Y khoa Albany.

Vào mùa xuân năm 1984 tại Oregon, Mary Groda Lewis - giờ đây đã lập gia đình - bước lên sân khấu nhận tấm bằng tốt nghiệp trong trang phục cử nhân. Không ai biết được Mary đang nghĩ gì khi cô đưa tay nhận tấm bằng minh chứng cho sự tự tin vào bản thân và lòng kiên trì của mình.

Tấm bằng đã cho cả thế giới biết rằng: Nơi đây, ngay tại một điểm rất nhỏ trên Trái đất này, có một con người dám ước mơ một giấc mơ tưởng chừng không thể, một con người đã khẳng định với tất cả chúng ta về những khả năng tuyệt diệu mà con người có thể làm được. Nơi đây, người đang hiên ngang ngẩng cao đầu chính là Mary Groda Lewis, tiến sĩ y khoa.

                                                                                                                                                                    - James E. Conner

"Hãy khát khao và nuôi dưỡng những ước mơ, vì đó là động lực giúp bạn đạt được những thành tựu lớn nhất của cuộc đời mình" - Napoleon Hill


« Sửa lần cuối: Tháng Mười Một 10, 2011, 06:15:47 PM gửi bởi taratata »

taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 2007
    • Xem hồ sơ cá nhân

Thiên thần đẹp nhất

« Trả lời #15 vào: Tháng Mười Một 10, 2011, 06:17:17 PM »
Suốt 20 năm qua, tôi đã diễn thuyết trước khán giả thuộc mọi lĩnh vực và thành phần khác nhau trong một ngoại hình rất giống Tổng thống Benjamin Franklin, kể cả trang phục. Một ngày nọ, tôi đã đến thăm và trò chuyện với các em học sinh ở một trường tiểu học. Một học sinh đã giơ tay phát biểu: "Cháu nghĩ rằng ông đã chết".

Câu hỏi này thật khác thường và tôi đã cố gắng tìm câu trả lời thích hợp: "Đúng vậy, ông đã chết vào ngày 17 tháng 4 năm 1790 khi ông 84 tuổi, nhưng ông không thích như thế và ông sẽ không bao giờ làm như thế nữa."

Ngay lập tức tôi đề nghị các em đặt những câu hỏi khác và gọi cậu bé ngồi cuối lớp đang giơ tay xin phát biểu.

Cậu bé hỏi tôi: "Vậy khi ở trên Thiên đường, ông có nhìn thấy mẹ cháu ở đó không?"

Tim tôi như ngừng đập. Tôi ước gì mặt đất có thể nứt ra và nuốt chửng tôi vào đó.

Lúc ấy, tôi chỉ có thể tự an ủi mình: "Phải chấp nhận điều này!" Tôi hiểu rằng khi cậu bé  chỉ mới 11 tuổi đặt câu hỏi đó cho tôi trước mặt các bạn nghĩa là sự kiện đau buồn ấy vừa mới xảy ra hoặc có thể là mối quan tâm rất lớn đối với cậu bé. Tôi cũng biết là mình cần phải nói một điều gì đó để an ủi cậu.

Sau đó tôi chợt trả lời: "Ông không chắc là trong những người ông gặp có mẹ cháu, nhưng nếu đúng như vậy thì mẹ cháu sẽ là thiên thần đẹp nhất trên Thiên đường".

Nụ cười trên khuôn mặt của cậu bé đã cho  tôi biết rằng đó là câu trả lời đúng. Tôi không biết những lời nói đó đến từ đâu nhưng tôi nghĩ có lẽ tôi vừa mới nhận được sự giúp đỡ từ một thiên thần đẹp nhất trên Thiên đường.

                                                                                                                                                                    - Ralph Archbold

"Trái tim của kẻ xuẩn ngốc nằm ở cửa miệng, nhưng cái miệng của người thông minh lại ngự trị trong trái tim" - Benjamin Franklin

« Sửa lần cuối: Tháng Mười Một 10, 2011, 06:19:17 PM gửi bởi taratata »

taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 2007
    • Xem hồ sơ cá nhân

Để mãi nhớ đến tôi

« Trả lời #16 vào: Tháng Mười Một 10, 2011, 06:19:50 PM »
Ngày đó sẽ đến khi tôi nằm trên chiếc đra trải giường màu trắng được gấp gọn gàng vào bốn góc của tấm nệm trong một bệnh viện lúc nào cũng đầy những con người đang vật lộn giữa sự sống và cái chết.

Rồi đến một lúc nào đó, bác sĩ sẽ xác định rằng não của tôi đã ngừng hoạt động và rằng, cuộc sống của tôi hầu như đã chấm dứt.

Khi điều đó xảy ra, xin đừng cố gắng dùng máy móc để truyền cuộc sống nhân tạo vào cơ thể tôi. Và xin đừng gọi đây là chiếc giường nơi tôi đã chết. Hãy gọi nó là Chiếc Giường của Sự Sống, và hãy đem thân thể của tôi đi để giúp người khác có được những mảnh đời trọn vẹn hơn.

Hãy lấy đôi mắt tôi trao cho người đàn ông chưa bao giờ được thấy tia nắng mặt trời, khuôn mặt trẻ thơ hay tình yêu trong đôi mắt người phụ nữ. Hãy tặng trái tim tôi cho một người phải sống trong đau đớn triền miên với trái tim bệnh tật. Hãy truyền máu của tôi cho một cậu thanh niên được kéo ra từ chiếc xe hơi bẹp nát, để cậu ấy còn sống mà xem cháu nội mình chơi đùa. Hãy thay thận của tôi cho bệnh nhân đang chống chọi ngày qua ngày bằng máy chạy thận nhân tạo. Hãy lấy từng lóng xương, từng cơ bắp, từng mô máu và hệ thần kinh của tôi rồi tìm cách làm cho một đứa bé tật nguyền bước đi được.

Hãy nghiên cứu từng ngóc ngách trong bộ não của tôi. Hãy lấy đi những tế bào, nếu cần thiết, và nuôi chúng phát triển để đến một ngày nào đó, một đứa bé trai bị câm sẽ gào thét cổ vũ cho một trận thể thao và một bé gái khiếm thính sẽ nghe được tiếng mưa rơi bên ngoài khung cửa sổ.

Những gì còn lại của tôi, xin hãy thiêu chúng đi và rải tro theo cơn gió để giúp cây xanh tốt và đơm hoa.

Nếu cần phải chôn, thì hãy chôn những lỗi lầm, sự yếu đuối và tất cả những thành kiến của tôi về mọi người xung quanh.

Hãy trao tội lỗi của tôi cho quỷ dữ và dâng linh hồn tôi cho Thượng Đế.

Còn nếu như bạn muốn tưởng nhớ đến tôi, thì hãy làm điều đó bằng một cử chỉ hay lời nói yêu thương dành cho một người nào đó cần đến bạn. Nếu bạn làm tất cả những điều mà tôi nguyện ước, tôi sẽ trở nên bất tử.

                                                                                                                                   - Robert N. Test



« Sửa lần cuối: Tháng Mười Một 12, 2011, 02:56:04 PM gửi bởi taratata »

taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 2007
    • Xem hồ sơ cá nhân

Hãy mặc cho con bộ đồ màu đỏ

« Trả lời #17 vào: Tháng Mười Một 12, 2011, 02:57:23 PM »
Công việc của tôi là chăm sóc những đứa trẻ mang trong người vi-rút gây ra căn bệnh AIDS. Những mối quan hệ tôi có được với những đứa trẻ đặc biệt này chính là món quà vô giá đối với tôi. Tôi xin kể cho các bạn nghe câu chuyện về lòng can đảm của một cậu bé tên là Tyler.

Khi mới sinh, Tyler đã bị lây nhiễm HIV từ người mẹ. Từ lúc còn là một đứa bé sơ sinh, em sống được là nhờ vào rất nhiều loại thuốc. Đôi khi, em cũng cần phải được trợ giúp thở bằng ôxy.

Thế nhưng, Tyler không chịu gục ngã trong bất kỳ một phút giây nào trước căn bệnh chết người này. Chúng tôi vẫn thường thấy cậu chơi đùa hay chạy nhảy dưới sân, vừa mang trên vai chiếc ba lô trĩu nặng thuốc men, vừa kéo lê theo mình chiếc xe đẩy chứa bình ôxy để thở. Niềm vui trẻ thơ của Tyler đã mang lại cho cậu bé sức mạnh và khiến tất cả chúng tôi, những người biết cậu, đều rất đỗi ngạc nhiên và xem đây là một kỳ tích. Mẹ của Tyler nhận thấy cậu bé chạy quá nhanh nên bà mặc cho cậu bộ đồ màu đỏ. Bằng cách ấy, mỗi khi nhìn ra cửa sổ để trông chừng Tyler chơi đùa trên sân, bà đều có thể dễ dàng nhận ra cậu ngay.

Căn bệnh đáng sợ ấy cuối cùng rồi cũng hạ gục ngay cả một cậu bé đầy nghị lực như Tyler. Cậu yếu dần, và bất hạnh thay, cả mẹ cậu cũng trong tình trạng như vậy. Đến lúc thấy cậu bé sống không còn được bao lâu nữa, mẹ Tyler trò chuyện và an ủi rằng bà cũng sắp chết và bà sẽ sớm bên cạnh cậu nơi Thiên đường.

Vài ngày trước khi qua đời, Tyler ra hiệu cho tôi đến gần bên giường của cậu và thì thầm rằng: "Con sắp chết rồi cô ạ. Nhưng con không sợ đâu. Khi con chết, xin cô hãy mặc cho con bộ đồ màu đỏ. Mẹ đã hứa là cũng sẽ đến Thiên đường với con. Khi mẹ đến, có lẽ lúc ấy con đang chơi với các bạn, và con muốn mẹ dễ dàng nhận ra con ngay."

                                                                                                                                    - Cindy Dee Holms


« Sửa lần cuối: Tháng Mười Một 12, 2011, 02:59:42 PM gửi bởi taratata »

taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 2007
    • Xem hồ sơ cá nhân

Người luôn lạc quan

« Trả lời #18 vào: Tháng Mười Một 12, 2011, 03:21:18 PM »
Chúng tôi may mắn có được ba cậu con trai tuyệt vời. Cậu con trai giữa, Billy, có biệt danh là "Người luôn lạc quan". Cậu luôn là người thức dậy sớm nhất, chạy vào giường bố mẹ từ lúc 5 giờ sáng.

Dù chúng tôi nhắc nhở rằng phải giữ yên lặng và đi ngủ trở lại, thế nhưng cậu luôn thì thầm giận dỗi: "Sáng hôm nay trời sẽ rất đẹp. Con nghe được cả tiếng chim đang hót ngoài kia!" Khi chúng tôi bảo Billy im lặng, cậu bé lại trả lời: "Con có nói với bố mẹ đâu, con đang nói với chính con mà!"

Ở nhà trẻ, cô giáo cho cả lớp vẽ hình một chú hổ. Billy không có năng khiếu vẽ tranh, và con hổ của cậu có một mắt nhắm, một mắt hé mở. Khi cô giáo hỏi tại sao hổ con lại nhắm một mắt, Billy trả lời: "Bởi vì hổ đang nói: 'Ta đang nhìn cậu đấy, cậu bé!’”

Có một lần, cậu tranh cãi với anh trai mình về việc người đàn ông trên truyền hình có phải bị hói thật không. Billy nói rằng: "Ông ta đâu có hói. Ông ta chỉ hói khi nhìn anh thôi. Khi đi khỏi, ông ta có nhiều tóc lắm!"

Con trai út của chúng tôi  mắc phải một căn bệnh trầm trọng về thận vào một ngày thứ Ba, và qua đời ngay ngày thứ Sáu trong tuần đó. Buổi tối sau đám tang của Tanner, tôi nằm cạnh Billy để trò chuyện như thường lệ. Đêm ấy, hai mẹ con nằm trong bóng tối mà không nói gì nhiều.

Đột nhiên, Billy nói với tôi: "Con rất đau buồn vì những gì đã xảy đến cho gia đình chúng ta, nhưng con còn buồn hơn cho nhiều người khác nữa". Những người khác nào mà cậu bé đang nói đến? "Đó là những người chưa bao giờ biết Tanner. Chẳng phải cả nhà mình thật may mắn vì đã có em Tanner trong suốt 20 tháng sao? Mẹ xem, có rất nhiều người chẳng bao giờ có được may mắn để nhìn thấy em cả. Gia đình mình thật là những người may mắn."

                                                                                                                                          - Beth Dalton


« Sửa lần cuối: Tháng Mười Một 12, 2011, 03:24:31 PM gửi bởi taratata »

taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 2007
    • Xem hồ sơ cá nhân

Những điều khắc ghi trong tôi

« Trả lời #19 vào: Tháng Mười Một 12, 2011, 03:26:13 PM »
Một ngày nọ, khi đang ngồi trong căn phòng yên tĩnh để chờ một cuộc hẹn, chợt một cảm giác thật kỳ lạ dâng lên trong tôi. Tôi vội kiểm tra để chắc rằng mình đang tỉnh chứ không mơ, và tôi thấy mình đã đi quá xa so với giấc mơ của bất kỳ một người nào có thể có được.

Mỗi suy nghĩ của tôi giống như một giọt nước rơi xuống mặt hồ tĩnh lặng, và tôi ngạc nhiên trước sự an bình của mỗi phút giây lặng lẽ trôi qua.

Rồi đột nhiên, gương mặt của mẹ tôi xuất hiện - gương mặt của bà trước khi mắc phải căn bệnh Alzheimer quái ác làm bà mất cả trí nhớ,  không thể cảm nhận về con người  và sụt hơn 22 cân. Mái tóc màu bạc tuyệt đẹp của bà uốn quanh khuôn mặt thanh tú. Bà trông rất thật và gần gũi đến mức tôi có cảm giác như mình có thể đưa tay chạm vào. Thậm chí, tôi còn ngửi thấy mùi nước hoa Joy - loại nước hoa mà mẹ tôi yêu thích nhất. Dường như bà đang chờ đợi một điều gì đó và không nói gì cả.

"Mẹ ơi, con rất tiếc là mẹ đã phải chịu đựng căn bệnh khủng khiếp ấy!" tôi nói.

Bà nhẹ lắc đầu, như thể bà hiểu được tôi đang nói về những khổ sở bà đã phải trải qua. Rồi bà mỉm cười - một nụ cười thật trìu mến - và nói một cách rành mạch: "Nhưng những gì mẹ nhớ chỉ là tình yêu của con mà thôi!". Nói rồi, bà biến mất.

Tôi rùng mình khi căn phòng chợt trở nên lạnh lẽo, và tôi biết rõ rằng chỉ có tình yêu mà chúng ta cho đi cũng như nhận được mới là tất cả những gì chúng ta nhớ đến. Mọi nỗi đau đều  sẽ qua đi, chỉ có tình yêu là còn lại mãi mãi.

Những lời nói của mẹ tôi là những điều quý giá nhất mà tôi đã từng được nghe, và giây phút đó khắc sâu mãi trong trái tim tôi.

                                                                                                                                - Bobbie Probstein



« Sửa lần cuối: Tháng Mười Một 12, 2011, 03:28:21 PM gửi bởi taratata »

taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 2007
    • Xem hồ sơ cá nhân

Điều chúng tôi không nói

« Trả lời #20 vào: Tháng Mười Một 12, 2011, 03:30:18 PM »
Con trai Joey của tôi khi mới sinh đã có dị tật bẩm sinh ở chân. Các bác sĩ cam đoan với chúng tôi rằng sau khi chữa trị cậu bé có thể đi lại bình thường được, nhưng để chạy nhảy thì sẽ rất khó khăn.

Trong suốt ba năm đầu đời, Joey phải trải qua không biết bao nhiêu lần phẫu thuật nẹp và băng bó. Năm lên tám, khi nhìn Joey bước đi, bạn không thể nào biết được chân của cậu bé có vấn đề.

Cũng như bao đứa trẻ cùng trang lứa, Joey rất thích chạy nhảy và thường chơi đuổi bắt cùng các bạn không chút ngại ngần. Chúng tôi đã không nói cho con biết rằng nó có thể sẽ không bao giờ chạy được như các bạn khác. Thế nên, con trai tôi không biết điều đó.

Vào năm học lớp bảy, Joey quyết định tham gia vào đội chạy việt dã của trường. Hàng ngày, nó đều tập luyện chung với đội. Joey là người chăm chỉ tập luyện và chạy nhiều hơn bất cứ thành viên nào khác trong đội - có lẽ bởi vì cậu bé cảm thấy được rằng trong khi việc chạy đối với mọi người là một điều hết sức tự nhiên, thì lại là một vấn đề hơi khó khăn với mình. Mặc dù toàn đội đều tham gia tập luyện, nhưng chỉ có một nhóm 7 người giỏi nhất có khả năng mang lại chiến thắng cho trường là được chọn thi đấu. Chúng tôi không nói cho Joey biết rằng nó khó có thể nằm trong nhóm dẫn đầu đó. Thế nên, con trai tôi không biết điều đó.

Joey đều đặn tập chạy từ bốn đến năm dặm  mỗi ngày, kể cả khi bị cơn sốt 39° C hành hạ. Hôm ấy, tôi rất lo lắng, nên quyết định đến trường vào giờ tập chạy sau buổi học để tìm con. Lúc tới nơi, tôi thấy chỉ có một mình Joey trên đường chạy. Khi tôi hỏi, cậu bé chỉ nói đơn giản: "Con khỏe mà!" Nó còn phải chạy đến hai dặm nữa mới hoàn tất bài tập chạy hôm nay. Những giọt mồ hôi vã ra như tắm trên khuôn mặt con trai tôi và đôi mắt nó như mờ hẳn đi vì cơn sốt. Thế nhưng, Joey vẫn nhìn thẳng về phía trước và tiếp tục chạy. Chúng tôi đã không bao giờ nói rằng con không thể chạy được bốn dặm đường khi bị sốt cao. Thế nên, con trai tôi không biết điều đó.

Hai tuần sau, tên các thành viên được chọn vào đội tuyển chạy việt dã được công bố. Joey là người đứng thứ sáu trong danh sách. Con trai tôi đã có mặt trong đội tuyển. Nó là học sinh lớp bảy duy nhất - trong khi các thành viên khác đều là học sinh lớp tám. Chúng tôi đã không bao giờ nói với con mình rằng nó sẽ không thể làm được. Và bởi vì chúng tôi không bao giờ nói điều ấy... nên Joey không hề hay biết. Nó chỉ biết cố gắng hết sức mình mà thôi.

                                                                                                                                     - Kathy Lamancusa

"Chỉ có thời gian mới đủ sức mài hòn đá vô tri thành viên ngọc tỏa sáng lung linh, chỉ có thời gian mới đủ sức chuyển biến một kẻ tầm thường thành vĩ nhân. Và cũng chỉ có thời gian mới minh chứng cho những giá trị chân thật nhất" - Khuyết danh



« Sửa lần cuối: Tháng Một 27, 2012, 04:50:29 AM gửi bởi taratata »

taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 2007
    • Xem hồ sơ cá nhân

Không thiếu một người nào!

« Trả lời #21 vào: Tháng Mười Một 12, 2011, 03:39:37 PM »
Chad là một cậu bé trầm lặng, nhút nhát. Một ngày nọ, sau khi đi học về, cậu nói với mẹ rằng cậu muốn làm thiệp Valentine để tặng tất cả các bạn trong lớp. Trái tim người mẹ thắt lại, bà thầm nghĩ: "Ước gì con đừng làm thế!" bởi bà đã từng thấy đám trẻ tan học về vừa đi vừa cười đùa, và trò chuyện râm ran.

Nhưng Chad chưa bao giờ ở trong số đó. Tuy nhiên, bà vẫn quyết định giúp con mình. Bà mua giấy, keo và bút chì màu. Tối nào, Chad cũng cặm cụi làm để cho đủ cả 35 tấm thiệp.

Ngày Valentine đến, Chad rất háo hức. Cậu bé cẩn thận xếp tất cả thiệp vào cặp và nhảy chân sáo đến trường. Người mẹ quyết định sẽ nướng món bánh quy mà Chad rất thích và sẽ đãi cậu cùng với một ly sữa khi Chad tan học về nhà. Bà nghĩ rằng ắt hẳn Chad sẽ rất thất vọng, và những điều bà làm sẽ có thể giúp cậu bé dịu đi đôi chút. Bà cảm thấy rất buồn khi nghĩ rằng Chad sẽ chẳng nhận được nhiều thiệp, và có thể là chẳng có tấm nào cả.

Trưa đến, người mẹ đã chuẩn bị xong tất cả. Khi nghe tiếng bọn trẻ bên ngoài, bà vội nhìn qua cửa sổ. Đám trẻ vẫn cười nói và vui vẻ. Và, như thường lệ, Chad vẫn đi một mình ở phía sau. Nhưng cậu bé đi nhanh hơn mọi ngày. Người mẹ thầm nghĩ rằng có lẽ Chad sẽ òa khóc ngay khi bước vào nhà. Bà thấy hai tay cậu bé trống không, không có lấy một tấm thiệp nào, và bà nén nước mắt khi cánh cửa phòng bật mở.

"Mẹ có bánh và sữa cho con đây!" bà cố tỏ ra vui vẻ.

Nhưng cậu bé hầu như không để ý là mẹ đang nói gì. Cậu bước vào nhà, khuôn mặt ngời sáng, và luôn miệng nói rằng: "Không một ai cả! Không một ai cả!"

Trái tim người mẹ thắt lại.

Và rồi cậu nói tiếp: "Con đã tặng thiệp cho tất cả các bạn đấy mẹ ạ, con không quên một ai cả!"

                                                                                                                                      - Dave Galloway



« Sửa lần cuối: Tháng Mười Một 12, 2011, 03:45:24 PM gửi bởi taratata »

taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 2007
    • Xem hồ sơ cá nhân

Cố gắng từng chút một

« Trả lời #22 vào: Tháng Mười Một 12, 2011, 03:43:35 PM »
Tôi đang đi dạo trên bãi biển khi hoàng hôn buông xuống. Dù biển đông người nhưng tôi chỉ chú ý đến một cậu bé cứ liên tục cúi xuống nhặt thứ gì đó và ném xuống biển. Khi đến gần hơn, tôi thấy cậu bé đang nhặt những con sao biển bị cuốn lên bờ và lần lượt ném từng con trở lại với biển.

Tôi cảm thấy khó hiểu. Tôi liền tiến đến chỗ cậu bé và nói: "Chào cháu, chú thắc mắc không biết cháu đang làm gì?"

“Cháu đang đưa những con sao biển này trở về với đại dương. Chú thấy đó, bây giờ thủy triều đang xuống và tất cả những con sao biển này đã bị trôi giạt lên bờ. Nếu như cháu không đưa chúng trở về biển thì chúng sẽ chết ngay ở đây vì thiếu oxy.”

“Chú hiểu rồi. Nhưng có đến hàng ngàn con sao biển ở trên bãi biển này. Cháu không thể nào nhặt hết tất cả chúng được. Và chuyện này còn xảy ra ở hàng trăm chỗ khác suốt bờ biển này. Cháu có nhận thấy rằng cháu không thể làm thay đổi được thực tế sao?”

Cậu bé mỉm cười, cúi xuống và rồi nhặt con sao biển khác lên, và khi ném nó xuống biển, cậu trả lời tôi: "Nhưng cháu có thể giúp được con sao biển này!"
                                                         
"Cố gắng là tất cả những gì mà bạn phải làm. Cho dù thành công hay thất bại" - Robert Thibodeau




taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 2007
    • Xem hồ sơ cá nhân

Sự phục vụ tận tình

« Trả lời #23 vào: Tháng Mười Một 12, 2011, 03:47:14 PM »
Một người đàn ông viết thư cho một khách sạn nhỏ ở thị trấn nơi ông định đến thăm nhân kỳ nghỉ của mình. Ông viết rằng:

Tôi rất muốn được mang theo chú chó nhỏ của mình. Nó rất sạch sẽ và ngoan ngoãn. Liệu ban đêm, các ông có thể cho phép tôi được mang nó vào trong phòng không?

Ngay lập tức, người chủ khách sạn đã viết thư trả lời ông như sau:

Tôi điều hành khách sạn này đã nhiều năm. Trong suốt thời gian đó, tôi chưa từng bị chú chó nào lấy cắp khăn tắm, đồ ngủ, các đồ dùng bằng bạc, hay các bức tranh treo tường trong phòng.

Tôi chưa từng đuổi một chú chó nào ngay trong đêm vì say rượu và làm mất trật tự. Và tôi cũng chưa từng gặp trường hợp chú chó nào trốn trả tiền phòng.

Quả thực là như vậy, chú chó của ông sẽ được chào đón tại khách sạn của chúng tôi. Và, nếu chú chó ấy bảo lãnh cho ông, thì ông cũng được chào đón đến ở nơi này.

                                                                                                                      - Karl Albrecht và Ron Zenke

"Nếu có thể chọn một tính cách cho suốt cuộc đời, hãy chọn óc khôi hài" - Jennifer James




taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 2007
    • Xem hồ sơ cá nhân

Nguồn động viên

« Trả lời #24 vào: Tháng Mười Một 12, 2011, 03:51:18 PM »
Một số những câu chuyện về sự thành công vĩ đại nhất trong lịch sử đều xuất phát từ một lời động viên và sự tin tưởng của người yêu hay một người bạn đáng tin cậy. Nếu không nhờ người vợ có niềm tin mạnh mẽ như Sophia, chúng ta hẳn đã không tìm được cái tên Nathaniel Hawthorne giữa những tên tuổi vĩ đại của nền văn học Mỹ.

Khi Nathaniel đau khổ trở về nhà và nói với vợ rằng ông vừa bị mất việc làm, thái độ vui mừng của bà đã khiến ông ngạc nhiên:

“Bây giờ anh đã có thời gian để viết sách rồi!” bà vui mừng nói.

“Anh biết!” ông đáp không mấy tự tin.   “Nhưng chúng ta sẽ sống bằng gì trong thời gian anh ngồi viết?"

Trước sự ngạc nhiên của chồng, Sophia mở ngăn kéo và lấy ra một số tiền đáng kể.

“Em lấy số tiền đó ở đâu vậy?” ông kêu lên.

“Em vẫn luôn biết rằng anh là một thiên tài” bà bảo. “Em biết rằng một ngày nào đó anh sẽ viết nên một kiệt tác. Vì vậy, mỗi tuần em đã giữ lại một ít trong số tiền chợ anh đưa cho em. Chỗ này đủ cho chúng ta sống được một năm.”

Với sự tin tưởng và kỳ vọng của vợ, một trong những tiểu thuyết vĩ đại nhất của văn học Mỹ đã ra đời, tiểu thuyết: "Chữ A màu đỏ".

                                                                                                                                          - Nido Qubein

"Chẳng mất nhiều công sức mới làm cho người khác hạnh phúc.

Chỉ là một cử chỉ nếu bạn biết cách, chỉ là một lời nói đúng lúc... một sự điều chỉnh nho nhỏ cho một cái chốt, cái vít hay một con ốc trong cỗ máy tâm hồn tinh xảo của bạn" - Jack Canfield & M.V. Hansen



« Sửa lần cuối: Tháng Mười Một 12, 2011, 03:53:37 PM gửi bởi taratata »

taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 2007
    • Xem hồ sơ cá nhân

Có phải trái đất chuyển động vì bạn?

« Trả lời #25 vào: Tháng Mười Một 12, 2011, 04:06:19 PM »
Cô bé Angela mười một tuổi mắc phải chứng bệnh suy nhược thần kinh. Cô bé không thể đi lại được, và các bác sĩ cũng không hy vọng nhiều vào khả năng phục hồi của cô. Nhưng cô bé không hề nản chí. Dù đang nằm trên giường bệnh, nhưng cô vẫn hứa với mọi người rằng chắc chắn sẽ có một ngày cô đi lại được.

Angela được chuyển đến một trung tâm phục hồi chức năng đặc biệt tại San Francisco. Các chuyên gia trị liệu ở đây rất ấn tượng trước sức mạnh tinh thần của cô bé. Họ hướng dẫn cô bé sử dụng phương pháp tưởng tượng để hình dung rằng mình đang bước đi. Nếu điều này không có tác dụng thì ít nhất cũng giúp cho cô bé có thêm hy vọng và những suy nghĩ tích cực để sống trong những tháng ngày dài nằm trên giường bệnh. Angela luôn nỗ lực bằng những khả năng có thể trong mỗi lần tập vật lý trị liệu. Nhưng cô bé vẫn nằm trên giường bệnh và tưởng tượng, cô hình dung mình đang bước đi, bước đi, và bước đi.

Một ngày kia, khi cô bé đang cố gắng nghĩ rằng mình đang đi trên đôi chân của chính mình thì dường như có một phép màu xuất hiện. Chiếc giường di chuyển! Nó bắt đầu di chuyển quanh phòng. Cô bé thét lên: "Hãy nhìn xem cháu đang làm gì này! Cháu có thể cử động, cháu đã cử động được!"

Dĩ nhiên là trong khoảnh khắc đặc biệt ấy, mọi người trong bệnh viện ai cũng đều thét lên và nháo nhác chạy đi tìm nơi trú ẩn. Tiếng gào thét, đồ đạc rơi đổ và cửa kiếng lần lượt vỡ tan. Đó là một cơn động đất! Nhưng đừng cho Angela biết về điều này. Cô bé tin rằng chính mình đã làm nên điều kỳ diệu đó.

Chỉ sau vài năm, cô bé đã trở lại trường học. Bằng chính đôi chân của mình. Đôi chân không nạng gỗ, không xe lăn. Liệu những ai chứng kiến cơn động đất xảy ra ở khu vực giữa San Francisco và Oakland cũng có thể vượt qua được một căn bệnh nhẹ nào đó không?

                                                                                                                                      - Hanoch McCarty




taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 2007
    • Xem hồ sơ cá nhân

Dám mạo hiểm

« Trả lời #26 vào: Tháng Mười Một 12, 2011, 04:11:09 PM »
Có hai hạt mầm nằm cạnh nhau trên một mảnh đất màu mỡ.

Hạt mầm thứ nhất nói: ”Tôi muốn lớn lên. Tôi muốn bén rễ sâu xuống lòng đất và đâm chồi nảy lộc xuyên qua lớp đất cứng phía trên... Tôi muốn nở ra những cánh hoa dịu dàng như dấu hiệu chào đón mùa xuân... Tôi muốn cảm nhận sự ấm áp của ánh mặt trời  tỏa trên gương mặt tôi và thưởng thức những giọt sương mai đọng trên những cánh hoa của tôi.

Và rồi hạt mầm mọc lên.

Hạt mầm thứ hai bảo: “Tôi sợ lắm. Nếu bén những nhánh rễ vào lòng đất sâu bên dưới, tôi không biết sẽ gặp phải điều gì ở nơi tối tăm đó. Nếu tôi xuyên qua lớp đất cứng phía trên, có thể tôi sẽ làm hỏng những chồi non mỏng manh của mình. Và giả như những chồi non của tôi có mọc lên, đám ốc sến sẽ kéo đến và nuốt ngay lấy chúng. Một ngày nào đó, nếu những bông hoa của tôi có thể nở ra được thì bọn trẻ con cũng sẽ vặt lấy. Không, tốt hơn hết là tôi nên nằm ở đây cho đến khi cảm thấy thật an toàn đã.

Và rồi hạt mầm chờ đợi.

Một buổi sáng mùa xuân, một chú gà đi loanh quanh đào bới tìm thức ăn, thấy hạt mầm lạc lõng ấy bèn mổ ngay lập tức.

Bạn thấy đấy, những ai không dám chấp nhận mạo hiểm và vươn lên sẽ bị cuộc sống nhấn chìm.

                                                                                                                            - Patty Hansen

"Khi ẩn náu trong sự an toàn, chúng ta sẽ tạo nên một thế giới đầy những bất an" - Dag Hammarskjold


« Sửa lần cuối: Tháng Mười Một 12, 2011, 04:15:59 PM gửi bởi taratata »

taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 2007
    • Xem hồ sơ cá nhân

Một buổi chiều trong công viên

« Trả lời #27 vào: Tháng Mười Một 12, 2011, 04:17:26 PM »
Có một cậu bé muốn gặp Thượng Đế. Cậu biết rằng phải đi cả một quãng đường rất dài mới có thể đến được nơi ở của Người, nên gói ghém mang theo bên mình những chiếc bánh Twinkie và cả sáu hộp nước trái cây, rồi bắt đầu cuộc hành trình.

Khi đi qua được khoảng ba dãy phố, cậu gặp một bà lão. Bà đang ngồi trong công viên, lặng nhìn đàn chim bồ câu đang ríu rít trước mặt. Cậu bé ngồi xuống cạnh bà và mở túi xách của mình ra. Cậu định uống một hộp nước trái cây, nhưng chợt để ý thấy bà lão có vẻ đói, nên không ngần ngại mời bà một chiếc bánh. Bà cầm lấy và mỉm cười với cậu. Nụ cười của bà tươi tắn đến nỗi cậu bé muốn trông thấy một lần nữa, thế nên cậu mời bà một hộp nước trái cây. Bà lại cười với cậu. Cậu bé cảm thấy rất vui sướng!

Cả buổi chiều, hai bà cháu cứ ngồi bên nhau, vừa ăn, vừa mỉm cười, nhưng không nói với nhau lời nào.

Khi trời bắt đầu sẩm tối, cậu bé cảm thấy mệt nên đứng dậy ra về. Đi được một lúc, cậu quay trở lại, chạy đến bên bà và ôm bà. Bà cười với cậu - một nụ cười đẹp nhất mà cậu từng được thấy.

Khi cậu bé bước vào nhà, mẹ cậu rất đỗi ngạc nhiên vì nét mặt tươi tắn hân hoan của cậu. Bà hỏi: "Hôm nay có chuyện gì mà trông con vui thế?"

Cậu trả lời: "Con đã ăn trưa với Thượng Đế mẹ à! Mẹ biết không, Người có nụ cười tuyệt nhất mà con từng thấy!"

Trong khi đó, bà lão cũng về tới nhà, khuôn mặt rạng rỡ niềm vui.

Con trai bà lấy làm ngạc nhiên trước niềm hạnh phúc rạng ngời trên gương mặt bà: "Mẹ ơi, hôm nay có chuyện gì khiến mẹ vui đến thế?"

Bà hân hoan: "Mẹ ăn bánh Twinkie trong công viên với Thượng Đế. Con biết không, Người còn bé hơn là mẹ nghĩ cơ đấy!"

                                                                                                                                        - Julie A. Manhan




taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 2007
    • Xem hồ sơ cá nhân

Hãy thử một cách khác

« Trả lời #28 vào: Tháng Mười Một 12, 2011, 04:25:34 PM »
Tôi đang ngồi trong một căn phòng yên tĩnh của một khách sạn nhỏ ẩn giữa rừng thông. Trời mới quá trưa, vào một ngày cuối tháng Bảy, và tôi đang lắng nghe những âm thanh tuyệt vọng của trận chiến sinh tử đang diễn ra cách chỗ tôi ngồi vài bước chân.

Đó là một chú ruồi nhỏ đang dốc chút sức lực cuối cùng để vượt qua tấm kính chắn cửa sổ. Đôi cánh run rẩy như đang kể một câu chuyện bi thảm về chiến lược hành động của nó: Cố gắng hơn nữa.

Nhưng chiến lược ấy không hiệu quả.

Những nỗ lực điên cuồng không mang lại chút hy vọng sống nào. Trớ trêu thay, trận chiến này lại góp phần tạo nên chiếc bẫy cho chính nó.

Càng cố gắng, nó càng mau kiệt sức. Thật vô ích khi chú ruồi cứ nhất định muốn phá vỡ tấm kính bằng sức lực nhỏ bé của mình. Vậy mà nó đã đánh cược cả sự sống của mình để đạt được mục tiêu bằng nỗ lực và sự quyết tâm nguyên sơ. Cuối cùng, chú ruồi phải chịu số phận bi đát. Nó kiệt sức và chết trên bậc cửa.

Chỉ cách mười bước chân thôi, cánh cửa đang rộng mở. Chỉ mất mười giây đồng hồ để bay đến đó, và con vật bé nhỏ này sẽ ra được với thế giới bên ngoài mà nó đang tìm kiếm. Chỉ cần bỏ ra một phần nhỏ sức lực, nó đã có thể thoát khỏi chiếc bẫy mà nó tự áp đặt cho mình.

Nếu chú ruồi không khóa chặt mình vào một lối suy nghĩ duy nhất và cố gắng thử một cách khác, chú đã tìm ra lối thoát một cách dễ dàng.

Cố gắng nhiều hơn nữa không phải lúc nào cũng là giải pháp tối ưu để đạt được thành công. Nó có thể không hứa hẹn cho những gì bạn đang mong muốn đạt được trong cuộc sống. Nhiều khi đó lại là khởi đầu của những vấn đề rắc rối.

Nếu bạn đặt cược mọi hy vọng để tìm thấy một lối thoát vào việc cố gắng hết sức, bạn có thể sẽ giết chết mọi cơ hội thành công của mình.


                                                                                                                                            - Price Pritchett



« Sửa lần cuối: Tháng Mười Một 12, 2011, 04:30:03 PM gửi bởi taratata »

taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 2007
    • Xem hồ sơ cá nhân

Cho đi rồi sẽ nhận về

« Trả lời #29 vào: Tháng Mười Một 12, 2011, 04:31:22 PM »
Khi đang làm công việc giới thiệu các ca khúc trên đài phát thanh ở Columbus, Ohio, tôi thường hay ghé vào một bệnh viện địa phương trên đường về nhà. Tôi vào các phòng bệnh để đọc Kinh Thánh cho các bệnh nhân nghe hoặc trò chuyện cùng họ.

Đó thật sự là một giải pháp hữu hiệu để tôi có thể quên đi những rắc rối của mình, và cũng là cách để tôi cảm ơn Thượng Đế. Chính điều tôi làm đã mang lại nhiều biến chuyển cho các bệnh nhân mà tôi đến thăm. Và có một lần, nó cũng đã cứu mạng tôi.

Hôm đó, tôi trở về nhà lúc hai giờ sáng. Khi tôi vừa mới mở cửa, một người đàn ông chợt bước ra từ bên hông nhà tôi và hỏi: "Chị là Les Brown phải không?"

"Vâng, đúng thế!" tôi trả lời.

"Tôi đến đây gặp chị vì một thỏa thuận có liên quan đến chị!" ông ta nói.

"Liên quan đến tôi à? Tại sao cơ chứ?"

"Một nhà tài trợ đang rất tức tối vì số tiền hắn đã phải chịu thiệt khi chị tuyên bố rằng nhóm nhạc đến diễn ở đây không phải là nhóm thật!"

"Vậy anh định làm gì với tôi bây giờ?" tôi hỏi.

"Không đâu!" người đàn ông phân bua. "Tôi sẽ nói cho chị nghe tại sao. Mẹ tôi đang điều trị ở bệnh viện Grant. Bà từng kể cho tôi nghe rằng chị đã đến thăm, trò chuyện và đọc Kinh Thánh cho bà nghe. Bà đã rất cảm động về một người vẫn thường giới thiệu ca khúc mỗi sáng trên đài phát thanh, người không hề biết bà là ai, mà lại đến thăm bà. Bà đã viết thư kể tôi nghe về chị khi tôi còn đang ở trại giam ở Ohio. Tôi cảm thấy vô cùng ấn tượng về những điều chị đã làm và rất muốn được gặp chị. Khi tôi tình cờ nghe được rằng có một người nào đó muốn ám hại chị, tôi đã kể lại tất cả về chị, về suy nghĩ của mẹ tôi và của những bệnh nhân trong bệnh viện. Sau khi nghe xong, họ đã đồng ý bỏ qua mọi chuyện và để cho chị được yên."

                                                                                                                                            - Les Brown