Người gửi Chủ đề: Chia Sẽ Tâm Hồn Và Quà Tặng Cuộc Sống - CS4 - J. Canfield & M.V. Hansen  (Đã xem 2430 lần)

0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.

taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 2007
    • Xem hồ sơ cá nhân

Chia Sẽ Tâm Hồn Và Quà Tặng Cuộc Sống - CS4 - J. Canfield & M.V. Hansen

« vào: Tháng Mười Một 13, 2011, 06:33:24 PM »
A Cup of Chicken Soup for the Soul tuyển chọn những câu truyện ngắn hay và mang nhiều ý nghĩa sâu sắc với thông điệp: “là người bạn chia sẻ tâm hồn và quà tặng cuộc sống cho những ai đang gặp khó khăn, đang trăn trở, tìm cách vượt qua những thử thách tinh thần, niềm tin cuộc sống, để đạt được ước mơ, hoài bão của mình”.

Đây là những câu chuyện nổi tiếng đang được lưu truyền trên Internet, từng được mọi người trên thế giới và bạn trẻ Việt Nam chuyền tay nhau, gửi qua email như một sự chia sẻ tinh thần, truyền cảm hứng hay động viên nhau trong những lúc khó khăn của cuộc sống... Nhưng ít người biết được tác giả và xuất xứ của những câu chuyện này mà thường chỉ quen gọi là truyện “Chicken Soup”.

Chia sẻ tâm hồn mang ý nghĩa rất quan trọng trong cuộc sống hiện nay. Chính những vòng tay chia sẻ yêu thương sẽ nâng đỡ và giúp chúng ta vượt qua những nỗi buồn, những thất vọng để hướng đến một ngày mai tươi đẹp với những ước mơ và hoài bão to lớn, đồng thời giúp chúng ta cảm nhận cuộc sống một cách trọn vẹn hơn.

Chicken Soup for the Soul đã trở thành một thương hiệu lớn có giá trị không chỉ về mặt thương mại mà còn ở tính nhân văn cao đẹp.

Những câu chuyện về tình yêu thương, về sự trải nghiệm khám phá và học hỏi trong hai tập sách A Cup of Chicken Soup for the Soul sẽ thôi thúc bạn dang rộng cánh tay chia sẻ đầy yêu thương với bạn bè và người thân, sẽ làm bạn bừng sáng với những thời khắc của sự vượt lên chính mình và thức tỉnh cảm nhận, sẽ là niềm an ủi, xoa dịu những khi bạn căng thẳng tinh thần. Chúng còn khơi dậy khát vọng trong bạn, khuyến khích bạn kiên trì nuôi dưỡng ước mơ, sẵn sàng vượt qua những khó khăn, thử thách mà bạn chắc chắn sẽ gặp phải trên cuộc hành trình để biến ước mơ thành hiện thực.

Thông qua những câu chuyện, bạn có thể tìm lại chính mình, có thêm niềm tin, nghị lực để thực hiện những ước mơ, khát vọng, biết chia sẻ và đồng cảm với nỗi đau của những người xung quanh, cảm nhận được giá trị đích thực của cuộc sống. Đó chính là điều giúp cho bộ Chiken Soup for the Soul tồn tại mãi với thời gian và trong lòng người.

First News trân trọng giới thiệu đến bạn đọc A Cup of Chicken Soup for the Soul với mong muốn rằng những câu chuyện trong cuốn sách này có thể đem đến cho bạn sự động viên tinh thần sâu sắc và nguồn cảm hứng mới mẻ.



Mục Lục :

§ Lời giới thiệu - Chicken soup 4
§ Món quà từ trái tim
§ Một người vì mọi người
§ Một tấm gương sống động
§ Một việc làm ý nghĩa
§ Một ngày đi chơi hồ
§ Mừng ngày đoàn tụ
§ Lời cảm ơn muộn màng
§ Xin cho tôi biết...
§ Một người cha vĩ đại
§ Cảm thấy mình to lớn
§ Mua thêm xăng
§ Thái độ là tất cả
§ Brian
§ Ông ấy đâu phải là cha dượng của con
§ Vẫn luôn bên con
§ Những mong đợi lớn lao
§ Giây phút quan trọng
§ Bức ảnh vô giá
§ Vui vẻ phục vụ
§ Bản hòa tấu của đá
§ Giữ im lặng
§ Cú đánh ghi điểm
§ Giá trị của cách cư xử
§ Một buổi trượt tuyết
§ “Và” và “Nhưng”
§ Cùng nhau chia sẻ vẻ đẹp



Quyển sách này rất hay và rất hửu ích trong cuộc sống, tara sẽ lần lượt post lên toàn bộ ở SM.

Còn các bạn nào thích tải về máy thì xin hãy vào đây : http://www.somenh.com/1-12/audiobook-chia-se-tam-hon-va-qua-tang-cuoc-song-cs4-j-canfield/msg2369/#msg2369

Chúc các bạn đọc sách vui vẻ  :)


« Sửa lần cuối: Tháng Mười Hai 05, 2011, 02:05:03 AM gửi bởi taratata »

taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 2007
    • Xem hồ sơ cá nhân

Lời giới thiệu - Chicken soup 4

« Trả lời #1 vào: Tháng Mười Một 13, 2011, 06:34:43 PM »
Bằng tất cả tâm huyết của mình, chúng tôi rất vui mừng gởi đến bạn đọc quyển sách “A Cup of Chicken Soup for the Soul”. Quyển sách này chứa đựng những câu chuyện và những lời trích dẫn nhằm nâng đỡ tinh thần, truyền cảm hứng cho bạn để từ đó, bạn biết yêu thương mà không mong nhận lại, biết sống hết mình và biết theo đuổi khát vọng một cách mãnh liệt và tự tin hơn.

Quyển sách này sẽ nâng đỡ mỗi khi bạn gặp thử thách, sự tuyệt vọng và thất bại, an ủi những khi bạn hoang mang, khổ đau và mất mát. Quyển sách thật sự là một người bạn đồng hành lâu dài mang lại sự hiểu biết sâu sắc và sự khôn ngoan về nhiều lĩnh vực trong cuộc sống của họ.

Chúng tôi rất cảm kích khi nhận được hàng trăm lá thư mỗi tuần của độc giả tâm sự về những thay đổi diệu kỳ đã xảy đến sau khi họ đọc và làm theo những lời khuyên của quyển sách. Nhiều bạn đọc cho biết rằng tình yêu thương, niềm hy vọng, sự khích lệ và nguồn cảm hứng mà họ tìm thấy trong những câu chuyện này đã ảnh hưởng sâu sắc đến cuộc sống của họ.

Có thể bạn sẽ cảm thấy mình như bị cuốn hút đến nỗi muốn đọc liền một mạch cho hết quyển sách – nhiều người vẫn đọc theo cách này và cũng đạt được kết quả rất tốt. Tuy nhiên, chúng tôi nghĩ bạn nên đọc chậm lại để có thời gian thưởng thức và thấu hiểu từng câu chuyện. Điều này sẽ cho bạn cảm giác thú vị với A Cup of Chicken Soup for the Soul khi bạn “nhấm nháp” hương vị của nó từng ngụm một.

                                                                                                   Jack Canfield & Mark Victor Hansen


taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 2007
    • Xem hồ sơ cá nhân

Món quà từ trái tim

« Trả lời #2 vào: Tháng Mười Một 13, 2011, 06:35:27 PM »
Khi tôi còn là một thiếu niên, có lẽ khoảng 13 tuổi, mẹ đã dạy tôi một bài học rất quý giá mà tôi chẳng bao giờ quên được. Một ngày nọ, lúc chúng tôi đang mua tạp hóa ở một cửa hàng nhỏ, thì tôi để ý thấy một gia đình khác cũng vừa bước vào cửa hàng như chúng tôi.

Trông có vẻ đó là một bà mẹ, một cô con gái và một đứa cháu nhỏ. Họ trông khá tươm tất dù quần áo đã cũ sờn, và rõ ràng là họ chẳng lấy gì làm giàu có cả. Họ đẩy chiếc xe đẩy đi khắp cửa hàng, cẩn thận và cân nhắc lựa chọn từng món hàng. Tôi để ý thấy hầu hết những món hàng họ mua đều là những mặt hàng tầm thường và thực phẩm thiết yếu cho một gia đình.

Mẹ và tôi mua sắm đã xong, cả hai bèn đẩy xe hàng đi thẳng đến quầy tính tiền. Lúc chúng tôi đến đó, gia đình nọ đã có mặt từ trước, cùng với một người khách khác đang đứng ở giữa, ngay trước chúng tôi, chờ đến lượt mình tính tiền.

Khi nhìn gia đình họ đặt hàng hóa lên băng chuyền, tôi nghe bà mẹ luôn miệng nhờ người thu ngân tính tổng số tiền khi mỗi món hàng được đưa qua máy, bởi bà cần phải dành tiền chi phí cho nhiều việc khác nữa. Việc làm này hơi mất thời gian một chút, và người khách đứng trước tôi bắt đầu tỏ ra mất kiên nhẫn thấy rõ, thậm chí bà ta còn càu nhàu những điều mà tôi đoán chắc là ai cũng có thể nghe được.

Khi cô thu ngân đưa ra tổng số tiền cuối cùng, người đàn bà nọ đã không có đủ tiền mặc dù đã lục hết các túi quần, túi áo. Vì thế, bà ấy trả bớt lại vài món thực phẩm đã mua. Ngay lúc ấy, mẹ tôi cho tay vào ví, lấy ra tờ 20 đô la cuối cùng của mình và trao cho người đàn bà nọ. Bà ấy tỏ vẻ rất ngạc nhiên và nói: “Tôi không thể nhận được đâu!”. Mẹ tôi nhìn thẳng vào mắt bà, khẽ đáp: “Không sao đâu, chị có thể nhận nó mà. Xin hãy xem đó như một món quà cũng được. Chẳng có món đồ nào trong chiếc xe đẩy mà chị không cần cả, vì vậy xin chị hãy vui lòng nhận”.

Người phụ nữ đó không khỏi xúc động khi nghe mẹ tôi nói chân thành như thế, bà đưa tay ra nhận lấy tờ bạc. Lúc đó, bà nắm chặt tay mẹ tôi một lúc và nước mắt lăn dài trên má, bà xúc động nói với mẹ tôi: “Cảm ơn cô rất nhiều. Cô thật tốt bụng. Trước nay chưa từng có ai đối xử với tôi tốt như thế cả! Tôi thật lòng rất biết ơn cô”.

Tôi biết mình đã rời khỏi cửa hàng với đôi mắt đỏ hoe, và đó sẽ là điều mà tôi mãi mãi gìn giữ trong lòng mình. Bạn biết không, ba mẹ tôi đã phải nuôi dạy sáu đứa con và bản thân họ cũng không lấy gì làm giàu có. Thế nhưng, tôi rất lấy làm hạnh phúc để nói rằng mình đã được thừa hưởng từ mẹ một trái tim nhân hậu. Nhờ có mẹ, tôi đã biết sống không ích kỷ, và tôi tin rằng đi khắp thế gian này cũng không tìm được cảm giác nào tuyệt vời hơn thế nữa đâu!


taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 2007
    • Xem hồ sơ cá nhân

Một người vì mọi người

« Trả lời #3 vào: Tháng Mười Một 13, 2011, 06:36:10 PM »
Đây là câu chuyện do một vị linh mục cao tuổi kể lại vào một ngày Chủ nhật. Đó là một câu chuyện có thật xảy ra khi ông còn phục vụ trong quân ngũ.

Một ngày nọ, vị trung sĩ huấn luyện cho doanh trại của ông bất thình lình ném một quả thủ pháo vào một nhóm lính trẻ. Tất cả những người lính đó đều bỏ chạy. Sau đó, vị trung sĩ từ tốn nói cho họ biết rằng, quả lựu đạn đó thật ra không được cài kíp nổ và ông làm vậy chỉ để xem phản ứng của họ như thế nào mà thôi.

Ngày hôm sau, có một tân binh gia nhập vào nhóm lính đó. Vị trung sĩ huấn luyện yêu cầu những người lính không được nói với anh lính mới này về những gì sắp xảy ra. Khi trung sĩ ném quả lựu đạn vào nhóm lính, người lính mới đó không hề biết rằng nó sẽ không nổ, anh đã dũng cảm lao vào nằm đè lên quả lựu đạn để ngăn không cho nó gây thương tổn đến những người khác. Anh ấy sẵn sàng hy sinh vì đồng đội của mình.

Năm đó, người lính trẻ ấy được trao tặng huân chương cao quý duy nhất cho lòng can đảm và tinh thần quả cảm của mình, đó là tấm huân chương chưa một ai từng nhận được trong những cuộc chiến trước đó.




taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 2007
    • Xem hồ sơ cá nhân

Một tấm gương sống động

« Trả lời #4 vào: Tháng Mười Một 13, 2011, 06:36:57 PM »
Vào một buổi chiều năm 1953, nhiều viên chức thành phố cùng với các phóng viên tập trung tại một nhà ga xe lửa ở Chicago. Họ sắp được gặp  gỡ người đoạt giải Nobel Hòa bình của năm trước đó, năm 1952.

Vài phút sau khi xe lửa dừng lại hẳn, một người đàn ông cao to – độ khoảng hơn một mét chín – có mái tóc bờm xờm và bộ ria mép rậm rạp, thong thả từ trên toa xe bước xuống. Ánh đèn flash của máy chụp hình chớp nháy liên tục. Các viên chức thành phố tiến về phía ông ấy với những cánh tay dang rộng và những vòng ôm thắm thiết. Nhiều người còn bày tỏ niềm vinh hạnh của mình khi được diện kiến ông.

Ông lịch sự cảm ơn mọi người và bất chợt đưa mắt nhìn ra xa, vượt qua khỏi đám đông đang vây lấy ông, rồi lịch sự xin cáo lỗi một lúc. Ông nhanh chóng len qua đám đông đến bên một bà lão da đen đang đánh vật với hai cái va ly to đùng cứ rớt lên rớt xuống. Đoạn, ông nhấc cả hai chiếc va ly lên bằng đôi tay rắn chắc của mình, và với một nụ cười thật ấm áp, ông nhẹ nhàng đưa bà lão bước lên xe buýt. Sau khi giúp bà yên vị trên xe, ông còn chúc bà thượng lộ bình an. Khi quay trở lại với đoàn người đón tiếp đang chờ đợi mình, ông lịch sự xin lỗi: “Xin lỗi đã để quý vị chờ lâu”.

Người đàn ông đó chính là bác sĩ Albert Schweitzer, vị bác sĩ truyền giáo nổi tiếng đã cống hiến trọn đời mình để giúp đỡ những người nghèo ở châu Phi. Trước hành động của bác sĩ Schweitzer, một thành viên trong đoàn đón tiếp đã nói với người phóng viên đang đứng bên cạnh mình trong sự cảm phục sâu sắc: “Đây là lần đầu tiên tôi được chứng kiến một bài học đạo đức sinh động đến như vậy”.



taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 2007
    • Xem hồ sơ cá nhân

Một việc làm ý nghĩa

« Trả lời #5 vào: Tháng Mười Một 13, 2011, 06:37:47 PM »
Một cậu bé đến tham dự buổi bán đấu giá những chiếc xe đạp đã bị giam kho lâu ngày ở sở cảnh sát. Cậu đến từ sáng sớm và tìm được một chỗ ngồi ở hàng ghế đầu tiên. Mỗi lần người điều khiển bắt đầu cuộc đấu giá, cậu đều nói: “Con trả 1 đô la, thưa ông”.

Giá đưa ra mỗi lúc một cao cho đến khi từng chiếc xe đạp lần lượt được bán cho những  người trả giá cao nhất. Và mỗi lần như vậy, cậu bé đều đưa ra giá 1 đô la. Khi chiếc xe đạp cuối cùng được đem ra bán, cậu bé cố hết sức gào to lên: “Con trả 1 đô la, thưa ông”.

Số tiền ngã giá cho chiếc xe càng lúc càng cao và cuối cùng, người điều khiển đã khép lại cuộc đấu giá ở con số 9 đô la, chiếc xe được bán cho cậu bé ngồi ở hàng ghế đầu tiên.

Sau đó, người điều khiển cho tay vào túi mình, lấy ra 8 đô la và đặt chúng lên quầy. Cậu bé hào hứng bước lên phía trước và đặt cạnh số tiền ấy 1 đô la gồm những đồng tiền xu và tiền hào, sung sướng nhận lấy “chiếc xe đạp mới” của mình và dẫn nó ra khỏi cửa. Nhưng rồi, cậu đột nhiên buông chiếc xe đạp xuống đất, chạy trở lại chỗ người điều khiển cuộc đấu giá, quàng tay ôm lấy cổ ông và bật khóc.


taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 2007
    • Xem hồ sơ cá nhân

Một ngày đi chơi hồ

« Trả lời #6 vào: Tháng Mười Một 13, 2011, 06:38:50 PM »
“Cho em chơi với!” cậu bé có thần kinh không bình thường chạy đến nói với tôi khi trông thấy tôi đang ôm một trái banh.

“Được thôi!” tôi đáp lời.

Tôi ném trái banh về phía nó.

“A..a..a! Em chụp được rồi!” thằng bé reo lên.

“Tốt lắm! Bây giờ em ném nó lại cho anh đi,” tôi hăm hở nói.

Thằng bé ném trái banh lại. Tôi chụp lấy và lặn xuống nước...

“Cháu không cần phải làm như vậy đâu...” người mẹ nãy giờ vẫn dõi theo đứa con tội nghiệp  đang chơi đùa, nói nhỏ với tôi.

“Không có gì đâu cô ạ, chỉ là vui thôi mà,” tôi cười đáp lại lời người mẹ.

“A..a..a. Lặn xuống nữa điiiii!” thằng bé kêu to. Thế là tôi lại lặn xuống để chiều theo ý nó.

Chúng tôi tiếp tục vui vẻ chơi với nhau suốt nửa giờ liền. Lúc thằng bé đi khỏi, trên khuôn mặt nó vẫn còn nở một nụ cười thật rạng rỡ tôi chưa từng thấy bao giờ.

Câu chuyện nhỏ xảy đến với tôi một cách  rất đỗi bình thường. Tôi nghĩ rằng đó là việc mà bất cứ ai khác cũng sẽ làm như tôi. Một cậu bé muốn được chơi đùa, và tôi cũng thế. Điều này làm cậu bé cảm thấy vui, nên tôi cũng vui. Thế mà sau đó, nhiều người xung quanh cứ đổ dồn ánh mắt về phía tôi.

Một thằng bé còn chạy đến chỗ tôi và hỏi một câu hỏi ngớ ngẩn: “Sao anh lại chơi với đứa chậm phát triển không bình thường ấy?”.

Tôi quay mặt bước đi mà không nói một lời nào. Lòng cảm thấy vui vì đã làm những điều mà tôi cho là mình nên làm.



taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 2007
    • Xem hồ sơ cá nhân

Mừng ngày đoàn tụ

« Trả lời #7 vào: Tháng Mười Một 13, 2011, 06:43:01 PM »
Năm 1921, ông bà tôi buộc phải di tản khỏi nước Nga do những cuộc tàn sát dưới thời Nga hoàng đã khiến nhiều gia đình người Do Thái phải rời bỏ quê hương mình. Cuộc ra đi của họ rất mạo hiểm. Rốt cuộc, họ cũng đến được bến tàu. Những ai muốn lên tàu sang Mỹ phải trả năm mươi đô la để làm thủ tục nhập cư.

Chú tôi, lúc đó đang sinh sống ở Mỹ, đã gởi số tiền ấy cho ông bà tôi. Trong lúc bước lên tàu, ông tôi để ý thấy một cậu bé đang khóc với vẻ lo lắng, khổ sở. Ông tiến đến chỗ cậu bé. Cậu bé vừa khóc vừa nói với ông rằng cậu đã mất hết tiền và sẽ không thể đến được nước Mỹ.

Ông tôi không ngần ngại đưa cho Isadore Feterman - tên của cậu bé - năm mươi đô la của mình. Ngay khi tàu cập bến nước Mỹ, ông phải liên lạc với chú tôi và bảo rằng ông cần thêm tiền. Ông tôi phải chờ đợi mất vài ngày. Cuối cùng, mọi người đều được đặt chân lên đất Mỹ.

Mười lăm năm sau, khi ông tôi đang ở trong cửa hàng bán đồ đồng nát của mình, một chiếc xe hơi hiệu Limousine sang trọng đỗ ngay trước cửa hàng và từ trong xe, hai người đàn ông bước ra. Họ xin được gặp Benjamin Lasensky. Ông tôi trả lời rằng người họ muốn tìm chính là ông.

Người đàn ông to cao tự giới thiệu mình là Isadore Feterman và kính cẩn đưa cho ông tôi một tấm ngân phiếu còn để trống. Anh ấy nói: “Cháu nợ ông sự thành công và cuộc sống hạnh phúc mà cháu đã có được ở nước Mỹ này. Hãy cho cháu cơ hội để bày tỏ lòng biết ơn của mình. Ông hãy điền vào tấm ngân phiếu này bất cứ số tiền nào ông muốn.” (Isadore lúc bấy giờ đã là một triệu phú nổi tiếng.)

Ông gọi chú tôi đến và kể cho chú nghe mọi chuyện. Chú tôi nghe xong liền nói với ông: “Con nghĩ, chúng ta chỉ cần điền vào đó số tiền năm mươi đô la mà ngày trước chúng ta đã đưa cho cậu ấy, bố ạ!”. Và ông của tôi đã làm như vậy.

Thời gian trôi qua, ông tôi và anh chàng nọ lại mất liên lạc với nhau. Nhiều năm sau đó, một người em họ của ông tôi sống ở New York đã tình cờ biết được địa chỉ của Isadore Feterman trên một tờ báo, anh ấy cũng đang sống trong cùng thành phố. Lần đấy cũng vừa đúng sinh nhật lần thứ 85 của ông tôi.

Chúng tôi đã cố gắng liên lạc với Feterman và mời anh ấy đến dự buổi tiệc sinh nhật của ông. Nhận được điện thoại của chú tôi, Feterman hồ hởi trả lời: “Bằng bất cứ giá nào cháu cũng sẽ đến dự tiệc mừng thọ của ông!”. Và thế là, Isadore Feterman đã đến dự buổi tiệc sinh nhật lần thứ 85 của ông tôi, và đó quả là một ngạc nhiên đầy thú vị dành tặng ông tôi. Tại buổi tiệc, Isadore đã kể cho tất cả mọi người ở đó nghe câu chuyện làm sao anh ấy có thể đến được nước Mỹ và thành công như hôm nay.


« Sửa lần cuối: Tháng Mười Một 13, 2011, 07:00:25 PM gửi bởi taratata »

taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 2007
    • Xem hồ sơ cá nhân

Lời cảm ơn muộn màng

« Trả lời #8 vào: Tháng Mười Một 13, 2011, 07:03:11 PM »
Khi Mark, con trai tôi, đang học lớp ba, nó đã biết để dành tất cả tiền quà của mình suốt hơn hai tháng để mua quà Giáng sinh cho những người mà nó yêu mến. Nó tích góp được tổng cộng hai mươi đô la.

Vào ngày thứ Bảy của tuần thứ ba trong tháng 12, Mark hào hứng tuyên bố với cả nhà rằng nó đã lên danh sách những người mà nó sẽ tặng quà.

Tôi lái xe chở con đến cửa hàng tạp hóa nằm trong thị trấn, một kiểu cửa hàng hiện đại mà trước đây chúng tôi thường gọi là “Cửa hàng Năm và Mười Xu”. Mark cầm lấy một cái giỏ và tự mình đi thẳng vào cửa hàng, trong khi tôi kiên nhẫn đọc một quyển sách chờ thằng bé ở bên ngoài. Phải mất hơn 45 phút Mark mới chọn xong những món quà mà chắc hẳn nó rất tâm đắc.

Nó tiến đến quầy tính tiền với nụ cười thật hân hoan trên gương mặt. Nhân viên thu ngân lần lượt cầm những món hàng Mark mua đưa qua máy tính tiền. Mark đã cố gắng chọn mua những thứ có giá vừa đủ với số tiền của mình, nó cho tay vào túi quần lấy tiền ra trả. Không còn xu nào trong túi cả! Túi quần của thằng bé bị thủng một lỗ và tiền mất hết không còn lấy một xu.

Mark bối rối đứng giữa quầy với giỏ hàng trên tay, nước mắt lăn dài xuống má. Cả người thằng bé run lên cùng với những tiếng nấc. Tôi không biết phải xử trí thế nào vì trong túi tôi chỉ có vài đồng. Tôi bối rối vô cùng. Lúc đó, một điều thật ngạc nhiên đã xảy ra. Một vị khách trong cửa hàng tiến về phía Mark.

Cô ấy quỳ xuống thấp ngang tầm với Mark, dịu dàng ôm thằng bé vào lòng và nói: “Cô sẽ rất vui nếu con để cho cô giúp con trả tiền những món hàng này. Đó sẽ là món quà tuyệt vời nhất mà con có thể tặng cho cô. Cô chỉ mong rằng, một ngày nào đó, con cũng sẽ làm được điều tương tự. Một ngày nào đó, khi con lớn khôn, cô mong con sẽ tiếp tục giúp đỡ người khác, như cô đối với con bây giờ vậy. Khi con giúp đỡ người khác, cô chắc rằng con sẽ cảm thấy lòng vui vẻ như chính cô đang cảm nhận lúc này”.

Mark rụt rè nhận lấy số tiền, cố lau nước mắt và cảm ơn người phụ nữ tốt bụng và chạy thật nhanh đến quầy tính tiền. Giáng sinh năm đó, tất cả chúng tôi đều rất vui khi nhận được những món quà từ Mark, niềm vui đó cũng nhiều như chính niềm vui của Mark khi trao những món quà ấy cho chúng tôi.

Còn tôi, tôi muốn được nói lời cảm ơn đến người phụ nữ tuyệt vời ấy. Tôi muốn kể cho cô ấy nghe rằng, bốn năm sau lần gặp gỡ đó, Mark vẫn luôn nhớ đến cô, và nó đã đi đến từng nhà để quyên góp chăn mền, quần áo cho những nạn nhân của trận hỏa hoạn thảm khốc ở Oakland. Cũng như Mark, tôi thường nghĩ về cô mỗi lần đem thức ăn đến cho những gia đình vô gia cư. Và tôi muốn hứa với cô ấy rằng, Mark và tôi sẽ không bao giờ quên tiếp tục thực hiện những điều tốt đẹp này với nhiều người khác nữa.



taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 2007
    • Xem hồ sơ cá nhân

Xin cho tôi biết...

« Trả lời #9 vào: Tháng Mười Một 13, 2011, 07:08:17 PM »
Trước đây, tôi từng làm công việc của một nhân viên tổng đài. Tất cả những gì bạn phải làm chỉ là quay số 411 để gặp tôi. Tổng đài 411 sẽ cung cấp số điện thoại khi có người cần hỏi, tuy nhiên, nhiều người lại nghĩ: “Cứ gọi 411.

"Họ biết tất tần tật mọi thứ trên đời này đấy!”. Tôi thường nhận được những cuộc điện thoại đại loại như “Chị biết bạn ấy không? Bạn ấy sống trong một ngôi nhà màu nâu trên con đường trồng nhiều hoa diên vĩ ấy? Bạn ấy là bạn cùng lớp của em. Tóc bạn ấy màu nâu”. Hay “Cô có thể chỉ cho tôi cách thực hiện món salad trứng không?”.

Và rồi, một ngày kia, khi lễ Giáng sinh sắp đến, tôi nhận được một cuộc điện thoại. Tôi nhấc máy và nói câu quen thuộc của mình: “Dịch vụ trợ giúp danh bạ điện thoại xin nghe”. Đầu dây bên kia là giọng nói đượm vẻ cô độc của một người đàn ông xem ra đã lớn tuổi: “Cô ơi, tôi cần... con mèo của tôi cần được ăn”.

Giọng nói của ông ấy nghe như đang cầu khẩn, nhưng tôi buộc lòng phải gác máy. Theo quy định, chúng tôi không được phép thông tin bất kỳ điều gì khác ngoài các số điện thoại nằm trong danh bạ, vì thế tôi đã tắt máy.

Ông ấy gọi lại, và thật kỳ lạ, tôi lại nhận điện thoại của ông một lần nữa. Với giọng nói yếu ớt, ông thì thào: “Cô ơi, làm ơn đừng gác máy. Con mèo tội nghiệp của tôi... nó đang đói lắm. Tất cả những gì tôi muốn trong Giáng sinh này là có một chút thức ăn cho nó. Cô ơi, làm ơn... làm ơn giúp tôi với”.

Tôi có thể làm gì bây giờ đây? Giọng nói của người đàn ông tội nghiệp đó nghe thật chân thành. Mình cần phải làm một cái gì đó! Tôi liền hỏi ông địa chỉ và bảo ông hãy để tôi nghĩ xem có thể giúp được gì cho ông. Lúc đó, tôi chỉ biết rằng, mình cần phải làm một điều gì đó cho ông lão tội nghiệp này và con mèo nhỏ đáng thương của ông. Tôi đến gặp giám sát viên và xin phép được nghỉ sớm. Ngoài trời, màn đêm đang dần buông xuống và tuyết đã bắt đầu rơi.

Tôi rời khỏi văn phòng và đi đến một cửa hàng bách hóa cách đó không xa. Sau đó, tôi mua một gói thức ăn lớn dành cho mèo, buộc nó lại bằng một dải ruy băng màu đỏ thật to và gắn lên đó một tấm thiệp của ông già Noel. Tôi lấy từ trong túi ra mảnh giấy ghi địa chỉ của ông lão và bắt đầu đi tìm nhà của ông ấy.

Ngôi nhà nằm trong một khu phố tồi tàn. Khi tôi tìm đến nơi, trời đã tối sầm và tuyết vẫn đang rơi. Tôi bước về phía hiên nhà, rón rén đi lên những bậc thang ẩm mốc kêu cót két. Tôi đặt gói thức ăn cho mèo xuống, nhấn chuông cửa rồi vội vàng chạy ra xe để... núp.

Từ nơi ẩn náu của mình, tôi nhìn thấy một ông lão với vóc dáng gầy gò đang chầm chậm mở cửa. Nụ cười rạng rỡ trên gương mặt quắt queo đầy những nếp nhăn của ông, khi nhìn thấy gói thức ăn và đọc tấm thiệp chính là món quà Giáng sinh ý nghĩa nhất mà tôi từng nhận được trong đời!



taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 2007
    • Xem hồ sơ cá nhân

Một người cha vĩ đại

« Trả lời #10 vào: Tháng Mười Một 13, 2011, 07:12:03 PM »
Một người đàn ông vĩ đại đã ra đi mãi mãi vào ngày hôm nay. Ông không phải là một nhà lãnh đạo lừng danh thế giới, cũng không phải là một vị bác sĩ tiếng tăm, một anh hùng nơi trận mạc hay là một ngôi sao sáng của làng thể thao.

Ông ấy cũng không phải là một ông trùm kinh doanh vì bạn sẽ không bao giờ đọc thấy tên ông trên bất kỳ một tạp chí tài chính nào cả. Nhưng với tôi, ông là một trong những người vĩ đại nhất từng sống trên cõi đời này. Ông chính là cha của tôi.

Có lẽ bạn sẽ cho rằng cha tôi là người không bao giờ quan tâm đến danh lợi hay quyền cao chức trọng. Và sự thật đúng là như vậy. Cha tôi chỉ làm những công việc rất đỗi bình thường, chẳng hạn như cha luôn thanh toán đúng hạn các hóa đơn nước, điện thoại hàng tháng, thường đi lễ nhà thờ cùng với mọi người trong gia đình vào ngày Chủ nhật và tận tụy làm những công việc của một vị Hội trưởng Hội phụ huynh ở trường học của các con. Tối tối, cha lại giúp chúng tôi làm bài tập và vào mỗi tối thứ Năm, cha lại chở mẹ đi mua sắm các thứ cần thiết cho gia đình. Trong bất cứ việc gì, dù lớn hay nhỏ cha tôi luôn đóng vai trò trụ cột của gia đình. Vắng cha một ngày, là ngay tức khắc cả nhà tôi cảm thấy buồn tẻ và trống vắng.

Đêm nay là đêm đầu tiên tôi không còn có cha bên cạnh. Trong tôi chỉ còn lại một cảm giác đau buồn, hụt hẫng. Tôi không biết phải làm gì khi chỉ còn lại trơ trọi một mình. Giờ đây, tôi đang cảm thấy thực sự hối tiếc vì những lần tôi đã làm cho cha buồn phiền bởi cách cư xử không tốt của mình. Nhưng tôi lại rất biết ơn vì nhiều điều khác nữa.

Tôi muốn cảm ơn Thượng đế đã để cho tôi có cha bên cạnh trong ngần ấy năm qua. Thượng đế ơi, con thật sự rất hạnh phúc vì đã làm cho cha hiểu được rằng con yêu người biết nhường nào.

Người đàn ông tuyệt vời ấy đã ra đi thanh thản với nụ cười luôn giữ trên môi và một trái tim không còn gì phải hối tiếc. Hơn ai hết, cha tôi biết rằng ông đã làm tròn trách nhiệm của một người chồng lý tưởng, một người cha gương mẫu, một người anh tận tụy, một đứa con hiếu thảo và một người bạn tuyệt vời. Tôi tự hỏi, liệu có bao nhiêu nhà triệu phú trên thế gian này làm được điều đó.



« Sửa lần cuối: Tháng Mười Một 21, 2011, 12:33:14 AM gửi bởi taratata »

taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 2007
    • Xem hồ sơ cá nhân

Cảm thấy mình to lớn

« Trả lời #11 vào: Tháng Mười Một 21, 2011, 12:36:50 AM »
Karen và tôi là khách mời danh dự của chương trình “Mỗi ngày một phụ huynh” tại lớp mẫu giáo của Michael, con trai chúng tôi.

Chúng tôi rất vui khi được con dẫn đi một vòng tham quan lớp học và giới thiệu với tất cả bạn bè của nó. Chúng tôi tham gia vào các trò chơi cắt dán, may vá cùng bọn trẻ, và phần vui nhất vào buổi sáng hôm ấy là trò chơi với những hộp cát. Đó là một trò hết sức vui nhộn!

“Các con xếp thành vòng tròn nào!” cô giáo hô to, “Đã đến giờ kể chuyện rồi đấy.” Không muốn mình chỉ là người xem đứng ngoài cuộc, Karen và tôi nhanh chóng tham gia vào vòng tròn cùng với những người bạn nhỏ mới quen. Sau khi kể xong câu chuyện có tựa đề “To lớn”, cô giáo hỏi bọn trẻ hiếu động - lúc này đang rất hào hứng với câu chuyện: “Nào, ai cho cô biết điều gì thường làm cho các con cảm thấy mình trở nên to lớn nào?”.

“Dạ, con rệp làm cho con cảm thấy mình to lớn ạ,” một cậu nhóc la lên. “Con kiến ạ,” một em khác lại reo to. “Con muỗi ạ,” lại một em khác nữa cho ý kiến.

Cô giáo cố gắng ổn định lại lớp học bằng cách gọi tên những đứa trẻ đang giơ tay. Cô chỉ vào một cô bé xinh xắn và hỏi: “Nào con, điều gì làm con cảm thấy mình to lớn?”.

“Mẹ của con ạ,” cô bé trả lời.

“Mẹ con làm con cảm thấy mình to lớn như thế nào?” cô giáo hỏi tiếp.

Đứa bé trả lời: “Dễ thôi ạ! Đó là khi mẹ ôm con vào lòng và nói: Jessica, mẹ yêu con lắm!”.



« Sửa lần cuối: Tháng Mười Một 21, 2011, 12:39:06 AM gửi bởi taratata »

taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 2007
    • Xem hồ sơ cá nhân

Mua thêm xăng

« Trả lời #12 vào: Tháng Mười Một 21, 2011, 12:40:17 AM »
Cha của Bob là nhân viên bán xe hơi ở Stockton. Chiếc Cadillac đời 1958 chính là niềm vui và là niềm tự hào của ông.

Bạn biết không, nó như một chiếc thuyền dài gần bằng một dãy phố, cửa hai bên hông của nó cứ như là những cái vẩy cá dang rộng gần như đến tận thiên đường, nó được chăm sóc cẩn thận như thể là chiếc xe duy nhất trên đời này đáng được người ta chăm chút kỹ đến như vậy.

Chiếc xe đó chưa bao giờ bị bỏ mặc ngoài mưa gió, mà nó luôn được ông chùi rửa và đánh bóng hết sức cẩn thận. Nó là một trường hợp điển hình của những chiếc xe bốn bánh luôn được người ta nâng niu gìn giữ như báu vật. Anh chàng Bob vừa bước qua tuổi 16 và vừa mới lấy được bằng lái xe. Khi nhìn thấy niềm khát khao cháy bỏng của con trai mình mong muốn được ngồi vào sau tay lái của chiếc Cadillac ấy, ông đã đưa cậu ba đô la và nhờ cậu đi đổ xăng ở cách nhà họ không xa lắm.

Lòng ngập tràn niềm tự hào và phấn khởi của tuổi trẻ, Bob ngồi vào ghế và lái xe đến cây xăng. Gương mặt cậu hớn hở với một nụ cười thật tươi khi chờ anh nhân viên bơm đầy bình xăng, lau chùi các cửa kính, kiểm tra dầu nhớt và độ căng của bánh xe (hãy nhớ đây là năm 1960 mà!).

Nhưng rồi, điều mà cậu không lường trước đã xảy đến. Trả tiền xong, khi lùi xe lại, Bob rẽ sát đến nỗi quẹt mạnh toàn bộ một bên xe vào cây cột bê tông gần đó – bạn biết rồi đấy, nó quá dài mà. Bob cảm thấy như vừa bị ai đó giáng một đòn chí mạng vào người mình vậy, và ngay lúc ấy, cậu đã nghĩ đến chuyện chạy trốn. Ý nghĩ phải đối diện với cha lúc này quả là đáng sợ đối với Bob. Cha cậu nổi tiếng là một người rất nghiêm khắc và khó tính mà. Lúc này, cậu không thể biết được giữa cơn thịnh nộ của cha với sự thất vọng tràn trề của ông, cái nào sẽ tệ hại hơn.

Bất kể như thế nào đi nữa thì cậu biết mình vẫn phải trở về và đối diện với cha. Cậu quyết định lái xe về nhà, đậu xe lại và chậm chạp bước từng bước vào nhà gặp cha, mặt cậu cúi gằm xuống đất, cổ họng nghẹn lại.

Nhìn vẻ mặt của con trai, ông bố dường như đã đoán được chuyện gì xảy ra. Ông không nói gì mà lặng lẽ ra hiệu cho Bob cùng ông trở ra ngoài, để xem xét thiệt hại – một mảng trầy đáng kể bên hông xe. Bob với vẻ mặt buồn rười rượi, bắt đầu kể lại cho cha nghe mọi chuyện. Hai bố con đứng đấy một lúc lâu như hai pho tượng, cha cậu vẫn không nói một lời nào. Cuối cùng, Bob mạnh dạn nhìn cha và nói bằng một giọng run run: “Cha ơi, con xin lỗi... Con phải làm gì bây giờ đây?”.

Người cha thận trọng cho tay vào túi quần, lấy ví tiền và rút ra hai đô la. Ông đưa tiền cho Bob, nhìn thẳng vào mắt cậu và nói: “Con trai, cha nghĩ con nên quay trở lại đó và đổ thêm một ít xăng giúp cha nhé!”.



« Sửa lần cuối: Tháng Mười Một 21, 2011, 12:44:40 AM gửi bởi taratata »

taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 2007
    • Xem hồ sơ cá nhân

Thái độ là tất cả

« Trả lời #13 vào: Tháng Mười Một 21, 2011, 12:47:10 AM »
Nếu tất cả các ký tự từ A đến Z trong bảng chữ cái tiếng Anh lần lượt có giá trị như sau: A là 1, B là 2, C là 3... Bạn hãy đoán xem, điều gì là quan trọng nhất trong cuộc sống có thể đem lại thành công cho mỗi chúng ta?

Tiền bạc (Money) ư? Không phải. Xem nào:

MONEY = M + O + N + E + Y  = 13 + 15 + 14 + 5 +25 = 72%

Tri thức (Knowledge) ư? Không phải, vì:

KNOWLEDGE = 96%

May mắn (Luck) ư? Không phải, vì:

LUCK = 47%

Tình cảm (Love) ư? Không phải, vì:

LOVE = 54%

 Năng lực lãnh đạo (Leadership) ư? Không phải, vì:

 LEADERSHIP = 89%

 Hay làm việc cật lực (Hard work)? Cũng không, vì:

 HARD WORK = 98%

 Bạn hãy nhìn chữ này nhé:

 ATTITUDE (Thái độ) = 1 + 20 + 20 + 9 + 20 + 21 + 4 + 5 = 100%

Vâng, thái độ chính là yếu tố quyết định tất cả. Nếu thay đổi thái độ, bạn cũng sẽ thay đổi cuộc sống của mình. Hãy nhớ rằng cuộc sống bạn tùy thuộc vào chính thái độ của bạn mà thôi.




taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 2007
    • Xem hồ sơ cá nhân

Brian

« Trả lời #14 vào: Tháng Mười Một 21, 2011, 12:49:51 AM »
Brian là một cậu bé bảy tuổi. Cậu là người hay mơ mộng và luôn làm cho cô giáo của mình tức giận. Cô giáo của cậu lại là một người rất nghiêm khắc.

Một hôm, Brian đến trường trễ một tiếng đồng hồ. Ngay khi cậu vừa đến lớp, cô giáo của cậu vội ra khỏi lớp học, xuống văn phòng trường, và gọi điện thoại cho mẹ Brian. “Hôm nay Brian đi học trễ một tiếng đồng hồ,” cô giáo nói. “Tôi gần như hết chịu nổi rồi!”

Cả ngày hôm ấy, mẹ Brian hết sức lo lắng. Cuối cùng, Brian cũng về đến nhà.

“Brian, có chuyện gì xảy ra ở trường vậy con?”

“Con đi học trễ. Cô giáo của con rất giận.”

“Mẹ biết rồi. Cô ấy đã gọi điện cho mẹ. Mà chuyện gì đã xảy ra vậy?”

“Dạ,” Brian bắt đầu kể lại câu chuyện của mình, “Chắc trước đó trời có mưa. Con thấy có rất nhiều sâu ở khắp hai bên vỉa hè”. Cậu ngưng lại một lúc, rồi nói tiếp: “Con biết các em nhỏ sẽ giẫm lên chúng, nên con cố đem bỏ chúng lại vào trong những cái lỗ.”

Cậu ngước nhìn mẹ: “Con mất rất nhiều thời gian để làm việc đó vì chúng không chịu đi, mẹ ạ!”.

Người mẹ ôm cậu vào lòng. “Mẹ yêu con lắm, Brian à!”  bà nói.




taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 2007
    • Xem hồ sơ cá nhân

Ông ấy đâu phải là cha dượng của con

« Trả lời #15 vào: Tháng Mười Một 21, 2011, 12:54:37 AM »
Mẹ tôi mất khi tôi chỉ vừa mới 8 tuổi. Mọi người trong gia đình, ai nấy cũng đều rất đau buồn. Tôi khi đó còn rất nhỏ nhưng cũng đủ để hiểu được rằng sự mất mát ấy là quá sức chịu đựng của mình.

Thời gian thấm thoát trôi nhanh, nỗi đau cũng dần nguôi ngoai. Rồi cha tôi gặp cô Cathy. Cô ấy đã có hai con nhỏ tên là Megan và Griffin. Cả hai đều rất đáng yêu và tôi đã yêu mến chúng ngay từ lần đầu tiên gặp mặt. Chính bản thân tôi còn không nhận ra là tôi yêu quý chúng nhiều đến mức nào.

Một năm rưỡi sau đó, cha kết hôn với cô Cathy. Hai người rất yêu thương nhau. Tại lễ cưới, cô bé Megan xúng xính trong chiếc áo đầm trắng xinh làm phù dâu, còn nhóc Griffin trông “chững chạc” hẳn với bộ đồ vest tí hon dành cho “chàng rể phụ”, tôi lại một lần nữa nhận ra mình yêu mến hai bé Megan và Griffin biết bao.

Sau đám cưới, chúng tôi vẫn thường xuyên phải di chuyển qua lại giữa nhà tôi và nhà cô Cathy, cho đến khi tìm được một căn nhà đủ lớn cho cả đại gia đình mới này - đó là điều đương nhiên mà mọi thành viên của cả hai gia đình đều mong muốn.

Một tối nọ, chúng tôi cùng sang nhà cô Cathy và lần lượt từng người hôn tạm biệt cô trước khi ra về. Megan và Griffin cũng đòi được ôm hôn mẹ chúng. Griffin là người cuối cùng. Sau khi cậu bé hôn cô Cathy, mẹ cậu bảo với con: “Này Grif, con hôn tạm biệt cha dượng một cái đi nào”.

Và Griffin tỏ ra giận dỗi khi đáp lại lời mẹ: “Cha đâu phải là cha dượng! Đó là cha con cơ mà!”.




taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 2007
    • Xem hồ sơ cá nhân

Vẫn luôn bên con

« Trả lời #16 vào: Tháng Mười Một 21, 2011, 12:56:06 AM »
Billy và Kay dường như khó mà tin được những gì chúng vừa nghe thấy. Cả ba và mẹ đều cho phép hai đứa được tự do khám phá công viên trò chơi suốt cả buổi sáng ư? Điều này hầu như nằm ngoài sức tưởng tượng của cả Billy lẫn nhóc tì Kay.

Tại sao lại như vậy? Điều đó có nghĩa là chúng có thể chạy nhảy khắp công viên, nhanh bao nhiêu tùy thích, chơi hết trò chơi này đến trò chơi khác. Có nghĩa là chúng có thể tham gia bất kì trò nào chúng thích – trò nào trước cũng được – và bao nhiêu lần cũng được. Ôi, thật là tự do làm sao!

Nhưng chỉ với một điều kiện duy nhất: hai anh em phải luôn đi chung với nhau và cả hai phải có mặt ở trung tâm mua sắm vào đúng 12 giờ trưa. Billy và Kay chỉnh lại đồng hồ của chúng cho khớp giờ với đồng hồ của ba, rồi nhanh chóng chạy biến đi để bắt đầu cuộc chơi của mình. Hai anh em đã có một buổi sáng thật tuyệt vời! Chúng thậm chí còn quay trở về trung tâm mua sắm sớm hơn vài phút để nghỉ ngơi đôi chút. Không mệt sao được khi chúng cứ chạy nhảy liên tục khắp nơi .

“Kay này, em nghĩ mình có nên kể lại với ba mẹ về người đàn ông đáng sợ đi theo chúng ta lúc nãy không?” Billy hỏi.

“Không,” Kay trả lời, “Đừng làm mẹ phải lo lắng”.

“Vậy anh nghĩ em có nên thú nhận với ba là em đã để quên một trong những món quà lưu niệm mà em đã mua ở gần chỗ chơi trò chơi cuối không?” Kay hỏi.

“Không,” Billy đáp. “Nếu là anh, anh sẽ không nói.”

“Nhưng anh vẫn không thể tin được ba mẹ lại để cho tụi mình tự do khám phá hết mọi trò thú vị suốt cả buổi sáng như vậy đâu, Kay ạ!” Billy thở dài và nhún vai.

“Em cũng vậy,” Kay đáp. “Em nghĩ chắc ba mẹ cho rằng anh em mình đã lớn rồi.”

Cũng vừa lúc đó, ba mẹ bọn trẻ xuất hiện. “Hai đứa đi chơi có vui không nào?” người mẹ hỏi và ra vẻ rất tò mò.

“Rất vui ạ!” Kay trả lời mẹ một cách hào hứng.

“Có điều này chắc các con không tin được đâu,” người cha vừa nói vừa cầm một cái túi nhỏ đưa về phía bọn trẻ. “Khi ba mẹ tình cờ đi ngang qua một trong những khu trò chơi ở đây thì thấy có ai đó đã bỏ quên cái này đằng sau một chiếc xe. Nó khá đẹp đấy chứ.”

“Úi cha, cái đó là của con!” Kay reo lên “Con đã để quên nó ở đó đấy. Con không ngờ là ba lại tìm thấy nó. Thật là may mắn, anh Billy nhỉ?”

“Hai con có thấy một người đàn ông trông có vẻ rất đáng sợ ở khu vực đó không?” mẹ lại hỏi chúng.

Bill đáp: “Dạ có, chúng con có thấy ông ấy. Ông ấy thật là kỳ lạ, nhưng chúng con cứ phớt lờ ông ta, mẹ ạ!”.

Và mãi cho đến 10 năm sau đó, khi cả hai đều đã là sinh viên đại học, Billy và Kay mới hiểu ra rằng ba và mẹ lúc nào cũng ở bên cạnh hai đứa - chỉ cách chúng vài bước chân, dù chúng không nhìn thấy - để được hạnh phúc ngắm nhìn các con mình cũng đang tận hưởng những phút giây hạnh phúc nhất trong cuộc đời của chúng.



« Sửa lần cuối: Tháng Mười Một 21, 2011, 12:59:53 AM gửi bởi taratata »

taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 2007
    • Xem hồ sơ cá nhân

Những mong đợi lớn lao

« Trả lời #17 vào: Tháng Mười Một 21, 2011, 01:00:33 AM »
Pete Rose, một vận động viên bóng chày nổi tiếng, người mà tôi chưa từng gặp bao giờ, thế mà anh đã dạy tôi một bài học rất quý giá, đã làm thay đổi cả cuộc đời tôi.

Hôm đó, Pete Rose được phỏng vấn trên truyền hình về việc luyện tập của anh để năm đó có thể phá kỷ lục cao nhất từ trước đến nay của Ty Cobb, một vận động viên bóng chày nổi tiếng khác. Một phóng viên mạnh miệng hỏi anh một câu cắc cớ:

“Pete, anh chỉ cần 78 cú đánh để phá kỷ lục. Vậy anh có nghĩ mình sẽ phải đánh bao nhiêu gậy để đạt cái đích đánh trúng 78 cú không?”.

Không chút do dự, Pete nhìn người phóng viên nọ và thản nhiên trả lời: “78”.

Tay phóng viên vẫn chưa chịu buông tha Pete, lớn tiếng hỏi lại: “Thôi nào, Pete! Không lẽ anh nghĩ rằng mình có khả năng đánh 78 gậy sẽ trúng cả 78 hay sao?”.

Rose bình tĩnh chia sẻ triết lý của mình với cả đám đông phóng viên đang nóng lòng chờ đợi lời giải thích của anh trước sự khẳng định có vẻ hơi khoác lác ban nãy.

“Mỗi lần bước vào vị trí phát bóng, tôi luôn mong đợi mình sẽ đánh trúng. Nếu tôi không mong đợi đánh trúng, ngay lúc đầu tôi đã không có tư cách bước ra sân đầu tiên như thế này rồi!”

“Nếu tôi ra sân mà chỉ hy vọng đánh trúng một gậy,” anh nói tiếp, “có lẽ tôi chẳng cần phải cầu nguyện mới đánh trúng được. Chính sự mong đợi tích cực đã giúp tôi thực hiện được chính xác tất cả những cú đánh của mình ở vị trí đầu tiên như vậy”.

Khi ngẫm lại triết lý sống của Pete Rose và suy nghĩ xem nên làm cách nào để áp dụng nó vào thực tiễn, thú thực, tôi cảm thấy hơi bối rối. Là một doanh nhân, tôi vẫn hy vọng mình có thể đạt được những chỉ tiêu kinh doanh đã đặt ra. Là một người cha, tôi hy vọng mình luôn biết cách làm thế nào để trở thành một người cha tốt. Là một người đàn ông đã kết hôn, tôi lại hy vọng mình là một người chồng tốt.

Thực tế, cho đến bây giờ, tôi vẫn là một doanh nhân có đủ năng lực, một người cha không đến nỗi tệ và một đức lang quân có thể chấp nhận được. Ngay lập tức, tôi tự xác định với mình rằng, chấp nhận được chưa hẳn là đủ! Tôi muốn trở thành một doanh nhân thật thành công, một người cha thật gương mẫu và một người chồng thật sự tuyệt vời.

Nhờ câu nói của Pete, tôi đã thay đổi hẳn thái độ của mình – luôn hướng đến một sự mong đợi tích cực và kết quả đạt được nhờ thái độ này thật đáng ngạc nhiên. Tôi may mắn thành công trong một số thương vụ quan trọng, tôi giật giải Huấn luyện viên của năm khi dẫn dắt đội bóng của con trai mình đoạt ngôi vô địch giải liên đoàn bóng  chày cấp tiểu học, và tôi luôn dành cho vợ mình một tình yêu nồng nàn và đầy ắp như thuở ban đầu. Tôi luôn dành cho nàng sự quan tâm chăm sóc ý nhị, kể cả những khi tôi vắng nhà vì công tác. Gia đình chúng tôi luôn chung sống rất hạnh phúc bên nhau như thế.

Xin cảm ơn ông, Pete Rose!


« Sửa lần cuối: Tháng Mười Một 21, 2011, 08:09:01 PM gửi bởi taratata »

taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 2007
    • Xem hồ sơ cá nhân

Giây phút quan trọng

« Trả lời #18 vào: Tháng Mười Một 21, 2011, 08:11:25 PM »
Alex được dịp ra khỏi thị trấn, trong một chuyến công tác cho tòa soạn báo nơi anh đang làm việc. Thật ra, anh cũng đang mong có dịp được thoát khỏi cái văn phòng ngột ngạt cùng một núi công việc gia đình của mình.

Buổi chia tay gia đình trước chuyến công tác của anh diễn ra không mấy suôn sẻ. Deanne, vợ Alex, cứ mãi lo lắng về việc một mình phải gánh vác tất cả trách nhiệm trong nhà khi anh đi xa, còn Alex lại quá bận rộn nên không nhận thấy sự lo âu của vợ.

Khi mọi thứ còn đang rất bề bộn thì Matthew, đứa con trai 8 tuổi của họ, đến hỏi ba nó xem liệu ba có về kịp xem buổi hòa nhạc của lớp thằng bé vào tối thứ Năm tuần tới hay không. Alex trả lời con: “Rất tiếc, con trai à, ba phải đi công tác xa nên có lẽ không về kịp được đâu”. Và anh chỉ nói với con như thế mà thôi.

Anh mau chóng chào tạm biệt mọi người và rời khỏi nhà. Trong chuyến công tác xa thị trấn này, Alex và người thợ nhiếp ảnh của tòa soạn sẽ phải làm một cuộc hành trình đến đèo Columbia ở khu vực sông Columbia. Lúc họ tiến gần đến hẻm núi, Alex để ý quan sát tất cả những người đang chơi lướt sóng và cả những du khách đi tàu. Thật là một cuộc sống lý tưởng. Thảnh thơi. Không phải lo lắng. Cũng chẳng vướng bận trách nhiệm. Alex chợt tự hỏi mình đã sai lầm ở điểm nào – làm sao anh có thể bỏ lỡ một cuộc sống tốt đẹp như vậy?

Đêm cuối cùng của chuyến công tác, khi ngồi một mình trong căn phòng của khách sạn, đột nhiên Alex cảm thấy vô cùng trống vắng, một cảm giác như là mình không thuộc về một nơi nào cả - không phải ở nhà, chẳng phải ở đây hoặc bất cứ nơi nào khác cả. Những điều mà trước đây dường như rất quan trọng đối với anh - Thượng đế, hôn nhân, con cái, công việc - giờ đây như đang trôi ra khỏi cuộc đời anh.

Và rồi, Alex thoáng nhìn thấy trong valy của mình một tấm thiệp màu xanh nằm bên dưới mấy bộ quần áo đã được vợ sắp xếp rất ngay ngắn. Tấm thiệp đó là của Deanne. Trên đó có ghi: “Em sẽ mãi mãi yêu anh”, anh nhìn tấm thiệp và cả nét chữ quen thuộc của Deanne mà thấy lòng mình se lại. Trong phút chốc, Alex biết rõ mình thuộc về nơi nào.

Ngày tiếp theo, sau một cuộc phỏng vấn kéo dài cho phần tin tức đặc biệt của tờ báo và một chuyến hành trình vội vã về nhà, Alex hối hả chạy đến buổi hòa nhạc của Matthew, và may thay, anh đến nơi vừa kịp lúc. Lúc anh lao vào hội trường tìm chỗ ngồi, Deanne đứng bật dậy đón anh trong sự ngạc nhiên xen lẫn vui mừng, rồi dẫn anh đến ghế ngồi của họ. Chị đã đặt trước hai chỗ ở hàng ghế thứ hai, “chỉ để phòng hờ thôi”, chị từng nhủ thầm khi làm điều đó.

Khi ban nhạc diễn hành trên khán đài, Matthew nhìn thấy cả ba và mẹ đang ngồi cạnh nhau, cậu bé liền vẫy tay thật nồng nhiệt để chào họ. Alex nhận ra con, bèn đứng dậy và vẫy tay lại, cốt là để khích lệ nó trong phần biểu diễn sắp tới. Đoạn anh quay sang Deanne và nói với nụ cười còn giữ nguyên trên khuôn mặt: “Được về nhà mình thật là hạnh phúc!”.



« Sửa lần cuối: Tháng Mười Một 21, 2011, 08:15:46 PM gửi bởi taratata »

taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 2007
    • Xem hồ sơ cá nhân

Bức ảnh vô giá

« Trả lời #19 vào: Tháng Mười Một 21, 2011, 08:16:53 PM »
Một ông lão dáng người thấp bé bước vào cửa hàng, trên tay là một khung ảnh bằng nhựa tổng hợp màu xanh lá đã sờn cũ với hình một đôi vợ chồng trẻ bên trong.

Cái khung đã hư và phần giữa phía sau khung ảnh cũng bị mòn rách. Hình như ai đó đã cố dùng keo để dán các miếng vỡ lại nhưng không được. Sợ rằng khung hình sẽ ngày càng hư thêm, ông lão đã mang nó đến cửa hàng sửa khung ảnh.

Người thợ đóng khung ảnh trả lời rằng không thể sửa được cái khung đó. Tôi có thể cũng không giúp được gì, nhưng do thoáng nghe được lời yêu cầu của ông lão nên tôi dợm hỏi liệu mình có thể xem qua tình trạng của cái khung ấy hay không. Dù chưa chắc là mình sẽ làm gì, nhưng tôi vẫn xin phép ông được giữ lại khung ảnh đến ngày hôm sau. Ông lão thở dài đồng ý rồi ngập ngừng trao khung ảnh ấy cho tôi. Ông còn cúi chào mọi người trước khi bước ra khỏi cửa hàng.

Quay trở lại với nhiệm vụ quan trọng của mình, tôi cẩn thận gỡ bỏ phần keo cũ khô cứng và dùng keo mới dán các mảnh vỡ lại. Tiếp theo, tôi kẹp thêm một miếng nẹp phụ và sửa mặt ngoài cho đẹp bằng cách dán chéo một miếng băng lên đó.

Ngày hôm sau, ông lão thấp bé đó đến cửa hàng và tôi trao lại cho ông chiếc khung ảnh đã được sửa chữa. Nhìn ông, tôi nói: “Cháu sửa miễn phí cho ông đấy, ông ạ!”. Tôi đã tự bỏ tiền túi để mua vật liệu sửa giúp ông lão. Ông dường như rất ấn tượng với tài khéo léo của tôi, và rồi ông bật khóc. Ông chỉ vào bức hình và kể: “Đây là vợ tôi, bà ấy vừa mới qua đời! Vợ tôi đã phải liên tục gắn cái khung hình này lại trong suốt thời gian còn sống, lần đầu tiên nó bị vỡ là vào năm 1920 đấy cô ạ! Tôi cứ sợ nó sẽ bị hư luôn, thật tình thì tôi cũng không biết phải làm sao nữa, nó cũ quá rồi mà”.

Nghe vậy, tôi không sao ngăn được nước mắt, tôi nói: “Bất cứ khi nào cần, xin bác cứ ghé qua cửa hàng chúng cháu”. Lúc bước ra cửa, ông lão chậm rãi nói: “Tôi sẽ không bao giờ quên cô đâu, cô Christine à”.

Ông lão ấy đã bước vào cuộc đời tôi đúng thời điểm tôi đang cảm thấy bất ổn về công việc hiện tại của mình và có ý định bỏ việc. Chính ông đã giúp tôi nhận ra nơi mình cần đến và mục tiêu thực sự của cuộc đời tôi là gì. Với tôi, đó là một lời chúc phúc chân thành xuất phát từ một trái tim tràn ngập yêu thương mà tôi chưa từng nhận được trước đó.

Điều mà ông lão có vóc người thấp bé đó đã làm cho tôi có một ý nghĩa lớn lao khiến tôi không thể nào diễn tả hết được. Cuối năm đó, với những nỗ lực không ngừng trong công việc của mình, tôi nhanh chóng được đề bạt lên vị trí quản lý với mức lương cao hơn. Tôi nghiệm ra rằng, đôi khi, Thượng đế mang đến cho cuộc đời chúng ta một người nào đó vì một lý do nào đó. Tôi thậm chí còn không biết họ tên ông lão, nhưng tôi sẽ không bao giờ quên được hình ảnh một ông lão có vóc dáng nhỏ bé với khung ảnh cũ sờn nhưng quý giá, đã dạy cho tôi một bài học làm người sâu sắc.


« Sửa lần cuối: Tháng Mười Một 21, 2011, 08:25:57 PM gửi bởi taratata »

taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 2007
    • Xem hồ sơ cá nhân

Vui vẻ phục vụ

« Trả lời #20 vào: Tháng Mười Một 21, 2011, 08:21:47 PM »
Tất cả những điều tôi học được về công việc kinh doanh đều từ cha tôi vào một buổi chiều tại cửa hàng đồ nội thất của ông ở New Era, bang Michigan. Năm ấy tôi mới 12 tuổi.

Tôi đang quét nhà thì một bà lão bước vào cửa hàng. Tôi hỏi cha xem liệu mình có thể phục vụ bà ấy được không. “Đương nhiên là được chứ con,” ông trả lời.

“Bà cần chi ạ?”

“Này cậu, tôi có mua một chiếc ghế trường kỷ ở cửa hàng của cậu. Chân của nó vừa mới bị long ra. Tôi muốn biết khi nào cậu sẽ đến sửa nó cho tôi đây?”

“Bà mua nó khi nào ạ, thưa bà?”

“Khoảng 10 năm trước.”

Tôi nói lại với cha rằng bà ấy tưởng chúng tôi sẽ sửa chữa chiếc ghế cũ kỹ của bà ấy miễn phí. Nhưng cha bảo tôi cứ nói với bà ấy rằng buổi chiều hôm ấy chúng tôi sẽ đến.

Sau khi bắt vít xong cái chân ghế mới vào chiếc trường kỷ cũ của bà lão ấy, chúng tôi chào bà rồi ra về. Lúc ngồi trên xe trở về cửa hàng, cha hỏi tôi: “Chuyện gì làm con khó chịu vậy, con trai?”.

“Ba biết là con muốn học đại học mà. Nếu cha con mình cứ chạy xe lòng vòng để sửa chữa mấy cái ghế cũ miễn phí như thế này, chúng ta sẽ phá sản mất!”

“Dù sao đi nữa, con cũng phải học công việc sửa chữa ấy cơ mà. Vả lại, con đã bỏ qua một điều quan trọng nhất rồi đấy, con biết không? Con đã không để ý nhìn nhãn hiệu của cửa hàng sản xuất trên chiếc ghế khi chúng ta lật nó lên. Bà ấy mua nó từ cửa hiệu Sears.”

“Ý ba là chúng ta đã làm không công cho bà ấy và bà ấy thậm chí cũng chẳng phải là khách hàng của mình sao?”

Cha nhìn vào mắt tôi và nói: “Giờ thì bà ấy đã là khách hàng của mình rồi, con trai ạ!”.

Hai ngày sau, bà lão ấy quay lại cửa hàng của chúng tôi và mua thêm một số đồ nội thất mới trị giá hàng ngàn đô la. Lúc chúng tôi giao hàng, bà lão đặt lên chiếc bàn ở nhà bếp một cái lọ chứa đầy tiền lẻ, bạc cắc năm đồng, mười đồng, hai mươi đồng, năm mươi đồng và một trăm đồng.

Kể từ ngày hôm ấy đến nay, tôi đã làm công việc kinh doanh được 30 năm. Trong suốt khoảng thời gian đó, tôi đã có được những thành công gần như ở mức cao nhất trong mọi lĩnh vực kinh doanh, bởi tôi luôn cư xử với từng khách hàng của mình bằng tất cả sự tôn trọng.


« Sửa lần cuối: Tháng Mười Một 21, 2011, 08:26:49 PM gửi bởi taratata »

taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 2007
    • Xem hồ sơ cá nhân

Bản hòa tấu của đá

« Trả lời #21 vào: Tháng Mười Một 21, 2011, 08:27:46 PM »
Dù chiếc quần jeans đang mặc không hề bị tưa rách, cậu bé mười tuổi ấy trông vẫn rất lôi thôi lếch thếch. Các bạn cùng khối lớp 5 của cậu chưa từng thấy ai ăn mặc một cách nghèo nàn và chẳng có chút gì là trau chuốt như Marco.

Đây là ngày đầu tiên cậu học tiểu học ở một thị trấn xinh đẹp của những gia đình khá giả thuộc New England. Bố mẹ Marco là những di dân làm nghề hái quả, vì thế trong những giờ học đầu tiên của ngày hôm ấy, các bạn cùng lớp đều nhìn cậu bằng ánh mắt ngờ vực. Mặc cho bọn bạn xầm xì và bàn tán về bộ dạng của mình, cậu dường như chẳng hề để tâm.

Thế rồi giờ giải lao đến, mọi người cùng ra sân chơi bóng chày. Marco cũng vậy. Cậu bắt đầu cú đánh đầu tiên và cậu đã ghi điểm thật ngoạn mục, khiến những đứa trẻ lúc ban nãy còn bàn tán về bộ quần áo cậu mặc trên người thì bây giờ đã phần nào thấy ngưỡng mộ. Đến lượt phát bóng của Richard, vận động viên chơi dở nhất và cũng là đứa trẻ béo phì nhất trong lớp. Sau cú đánh thứ hai của cậu ta (giữa những tiếng chê bai của bạn bè), Marco đến gần Richard và nói nhỏ, “Quên hết chúng đi, bạn ơi! Cậu làm được mà!” Richard đã ghi được điểm, và cũng chính từ khoảnh khắc ấy, một điều gì đó bắt đầu thay đổi trong lớp học mới của Marco.

Vài tháng sau đó, Marco đã có thể dạy cho các bạn trong lớp rất nhiều điều mới mẻ. Những thứ như làm thế nào để nhận biết trái cây chín, phải gọi gà tây rừng đến bằng cách nào, và đặc biệt là làm thế nào để biết cách cư xử sao cho đúng với những người quanh mình.

Khi bố mẹ của Marco hoàn tất công việc hái quả trong thị trấn cũng là lúc lớp của cậu bé chuẩn bị đón mừng lễ Giáng sinh. Trong khi các bạn khác tặng cô giáo những chiếc khăn choàng cổ thật đẹp, dầu thơm và xà phòng, thì Marco lại tiến đến bàn cô, mang theo một món quà thật đặc biệt. Cậu trao tận tay cô giáo mình một viên đá rất đẹp và sáng lấp lánh. “Em đã đánh bóng nó để dành riêng tặng cô đấỵ!” cậu ngượng ngùng thưa với cô giáo của mình.

Nhiều năm trôi qua, cô giáo vẫn gìn giữ viên đá của Marco cẩn thận trên bàn làm việc của mình. Vào mỗi đầu năm học mới, cô đều kể cho cả lớp nghe về một cậu bé có tính tình nhã nhặn, người đã làm cho cô và cả lớp học khi ấy hiểu rằng, đừng nên đánh giá một người qua dáng vẻ bên ngoài. Và rằng, chính những điều tốt đẹp tiềm ẩn bên trong mỗi con người mới thật sự đáng quý.



« Sửa lần cuối: Tháng Mười Một 27, 2011, 04:35:17 AM gửi bởi taratata »

taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 2007
    • Xem hồ sơ cá nhân

Giữ im lặng

« Trả lời #22 vào: Tháng Mười Một 27, 2011, 04:36:23 AM »
Cả Ida và David đều mong muốn các con trai của mình tốt nghiệp đại học. Họ biết rằng các con sẽ phải tự trang trải học phí vì David kiếm chưa được đến 150 đô la mỗi tháng. Dù vậy, họ vẫn luôn khuyến khích các con nên nỗ lực hết mình để đạt được những gì có thể.

Tuy nhiên, ngay sau khi tốt nghiệp trung học, Arthur đã bắt đầu đi kiếm việc làm. Edgar bắt đầu học luật. Khi Dwight tốt nghiệp, cậu ta chẳng có mục tiêu nào trong đầu, thế là cậu và Edgar cùng nhau thỏa hiệp: Dwight sẽ đi làm hai năm trong khi Edgar lo việc học, bao nhiêu tiền kiếm được cậu sẽ cố gắng gửi cho Edgar, và sau đó họ sẽ làm ngược lại. Trong thời gian đi làm, Dwight lại tìm được một cơ hội khác hấp dẫn cậu hơn chuyện trau dồi kiến thức ở đại học – đó là con đường binh nghiệp tại trường đại học quân sự West Point.

Cả Ida và David đều choáng váng trước quyết định của con trai, Dwight. Ida luôn tin rằng cuộc đời binh nghiệp rất  tồi tệ. Tuy nhiên,  bà chỉ nói với con: “Mẹ tin con, vì đó là lựa chọn của con”. David cũng chỉ giữ im lặng, đồng ý để cho cậu con trai cả của mình toàn quyền lựa chọn hướng đi cho tương lai của nó.

Quả đúng như vậy, Ida và David đã không nói một lời nào – nhưng họ không thể giấu được nỗi vui mừng khôn xiết của mình, đặc biệt là vào ngày mà cậu con trai của họ, Tướng Dwight Eisenhower, trở thành Tổng thống của Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ.



« Sửa lần cuối: Tháng Mười Một 27, 2011, 04:39:50 AM gửi bởi taratata »

taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 2007
    • Xem hồ sơ cá nhân

Cú đánh ghi điểm

« Trả lời #23 vào: Tháng Mười Một 27, 2011, 04:43:22 AM »
Vào ngày 18 tháng 6 năm ấy, tôi đến xem trận thi đấu bóng chày của cậu em trai mình như thường lệ. Cory khi ấy mới 12 tuổi và đã chơi bóng chày được vài năm.

Khi trông thấy em tôi đang khởi động để chuẩn bị cho cú đánh bóng tiếp theo, tôi quyết định chạy đến chỗ ngồi dành cho cả đội, khuyên nó vài lời. Nhưng khi đến đó, tôi chỉ biết nói: “Chị thương em nhiều lắm, Cory ạ!” – câu nói mà rất ít khi tôi nói với em mình.

Như hiểu ý tôi, nó đáp lại: “Có nghĩa là chị muốn em đánh một cú đánh ăn điểm đúng không nào?”.

Tôi liền mỉm cười và nói: “Cố gắng hết sức mình, em nhé!”.

Khi em tôi đứng vào vị trí đánh bóng, trông nó thật nổi bật. Cory tin chắc vào cú đánh nó sắp thực hiện. Và bạn không biết đâu, chỉ bằng một cú đánh nó đã ghi được điểm đầu tiên. Cory vui sướng chạy quanh sân, để bày tỏ niềm vui sướng với đồng đội - đôi mắt sáng lên và khuôn mặt thì tươi cười rạng rỡ. Nhưng điều khiến tôi cảm động nhất là khi Cory quay trở ra chỗ cả đội đang ngồi, nơi có tôi đang đứng để cổ vũ cho nó, thằng bé nhìn tôi với nụ cười tươi tắn nhất mà tôi từng thấy được và nói với tôi rằng: “Em cũng thương chị nhiều lắm!”.

Đến bây giờ, tôi cũng không nhớ rõ là đội bóng của em tôi thắng hay thua trong trận thi đấu hôm ấy. Vào cái ngày thật đặc biệt của mùa hè năm ấy, điều đó dường như không còn quan trọng nữa.



« Sửa lần cuối: Tháng Mười Một 27, 2011, 04:45:47 AM gửi bởi taratata »

taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 2007
    • Xem hồ sơ cá nhân

Giá trị của cách cư xử

« Trả lời #24 vào: Tháng Mười Một 27, 2011, 04:46:46 AM »
Một bà giáo về hưu mỏi mệt cố len mình vào dòng người đang xếp hàng rồng rắn trước quầy thu ngân tại siêu thị Kmart.

Chân trái của bà lại bắt đầu đau nhức vì phải đi lại quá nhiều, và bà ước rằng phải chi mình đã uống hết số thuốc mà bác sĩ đã kê toa cho ngày hôm nay: thuốc trị các chứng bệnh cao huyết áp, chóng mặt và rất nhiều những thứ bệnh khác của người già mà bà không may mắc phải. “Cám ơn Trời là mình đã nghỉ hưu được mấy năm rồi,” bà tự nhủ, “Những lúc như thế này, mình thật chẳng còn hơi sức đâu để dạy học cho lũ trẻ nữa.”

Ngay sau lưng bà, cả một dòng người đang chờ đến lượt mình thanh toán những đồ mua ở siêu thị, bà để ý thấy một chàng thanh niên đi cùng với hai đứa con nhỏ và người vợ trẻ đang mang thai. Bà giáo không thể không trông thấy hình xăm trên cổ và tay của chàng thanh niên ấy. “Cậu ta chắc từng ở tù đây” bà nghĩ thầm, và tiếp tục dò xét họ. Khuôn mặt bặm trợn cùng với cái áo thun bụi bặm lỗi thời và cái quần rộng thùng thình của anh ta khiến bà ngờ ngợ một điều gì đó: “Cậu ta hẳn là thành viên của một băng đảng khét tiếng nào đó chứ chẳng sai”.

Nghĩ thế nhưng bà giáo vẫn có ý để cho cậu trai lên trước. “Thôi kệ, cậu ta còn có hai đứa trẻ đi cùng nữa mà.”

“Cậu lên trước đi,” bà nhẹ nhàng đề nghị và bước lùi lại phía sau để nhường đường cho họ.

“Không, bà cứ đi trước đi ạ!” anh ta khăng khăng từ chối.

“Không, cậu còn dẫn theo nhiều người nữa mà,” bà giáo nói.

“Chúng con phải kính trọng người lớn tuổi chứ ạ!” người thanh niên viện lý do để từ chối. Vừa nói, anh ấy vừa bước nhanh sang một bên ngỏ ý nhường lối cho bà.

Bà thoáng nở một nụ cười trên môi và khập khiễng bước lên phía trước. Theo thói quen xử thế của mình bà nhất định không bỏ qua giây phút này. Bà quay lại và hỏi anh nọ: “Ai đã dạy cậu cư xử lễ phép như vậy?”.

“Chính cô đã dạy cho con hồi lớp ba đó, cô Simpson ạ! Cô không còn nhớ con sao?”


« Sửa lần cuối: Tháng Mười Một 27, 2011, 04:50:13 AM gửi bởi taratata »

taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 2007
    • Xem hồ sơ cá nhân

Một buổi trượt tuyết

« Trả lời #25 vào: Tháng Mười Một 27, 2011, 04:53:26 AM »
Một ngày đầu tháng 12, cả nhà chúng tôi thức dậy và phát hiện thấy mọi vật xung quanh được bao phủ bởi một lớp tuyết mới trắng xóa đến tuyệt vời. “Mẹ ơi, chúng ta cùng đi trượt tuyết sau bữa sáng nhé?” - Erica, cô con gái mười một tuổi của tôi nài nỉ.

Vậy là chúng tôi mặc đồ thật ấm và đi thẳng đến sân gôn Lincoln Park, cũng là ngọn đồi duy nhất ở cái thị trấn nằm trên vùng thảo nguyên bằng phẳng này.

Khi chúng tôi đến nơi, cả ngọn đồi đã đầy chật người, ai nấy đều hăm hở cho buổi trượt tuyết đầu tiên trong mùa đông này. May mắn thay, chúng tôi tìm thấy một chỗ còn trống, bên cạnh chỗ của một người đàn ông gầy gò, cao lêu nghêu đi cùng cậu con trai ba tuổi - mà có lẽ họ đã đến trước chúng tôi từ lâu rồi. Tôi nhìn thấy cậu bé con đã nằm sẵn sàng trên xe trượt, bụng úp xuống và đang chờ được đẩy đi. “Chúng ta đi nào ba ơi! Đi thôi ba!” cậu bé gọi cha, giọng đầy háo hức.

Người đàn ông nhìn sang tôi, lịch sự nói: “Chúng tôi trượt trước nhé?”.

“Ồ, dĩ nhiên rồi,” tôi trả lời. “Có vẻ con trai anh không thể chờ thêm được nữa đâu.” 

Ngay sau đó, ông đẩy mạnh cậu con trai, và chiếc xe trượt tuyết bắt đầu lao xuống dốc. Nhưng thật lạ, người cha cũng vội vàng chạy hết tốc lực để đuổi theo chiếc xe trượt.

“Chắc ông ấy sợ con trai mình va vào ai đó,”  tôi nói với Erica. “Mẹ con mình cũng nên cẩn thận đấy, con ạ.”

Rồi chúng tôi cũng bắt đầu trượt, chiếc xe trượt của chúng tôi lao vèo vèo xuống dốc với tốc độ chóng mặt, từng lớp bột tuyết trắng mịn bắn tung tóe lên mặt hai chúng tôi. Chúng tôi phải né những nhánh cây chắn ngang đường đi và cả hai mẹ con cùng nằm lăn ra đất khi kết thúc cuộc trượt dốc ấy. Cả hai mẹ con cùng cười vang.

“Mình lái thật là cừ, phải không con?” tôi hào hứng nói với con.

“Nhưng leo ngược lên xa quá mẹ ơi!” Erica nhắc tôi.

Quả thật là như vậy. Khi chúng tôi lê từng bước trở lại đỉnh đồi, tôi nhìn thấy người đàn ông cao gầy ban nãy đang kéo chiếc xe trượt có cậu con trai vẫn đang còn nằm trên đó đi ngược trở lên đỉnh.

“Tuyệt quá!” Erica hồ hởi. “Mẹ cũng sẽ kéo con lên như thế chứ?”

Tôi hầu như muốn đứt hơi rồi, làm sao mà kéo nổi con bé. “Không đâu, con gái à! Ráng đi tiếp đi con!”

Lúc chúng tôi lên được tới đỉnh đồi, cậu bé đã sẵn sàng cho lần trượt tiếp theo.

“Trượt nào, trượt nữa đi nào, ba ơi!” cậu nhóc reo vang. Người đàn ông lại dùng hết sức đẩy cậu con trai vọt đi, rồi vội vã đuổi theo xuống chân đồi và lại kéo cậu con trai cùng chiếc xe lên cho lần trượt sau nữa.

Họ cứ làm như vậy suốt hơn một giờ đồng hồ. Còn về phần tôi, dù Erica luôn tự nó đi trở ngược lên đỉnh đồi, tôi vẫn thấy mệt lả. Lúc bấy giờ, mọi người trên đồi cũng đã tản dần để về nhà dùng bữa trưa. Cuối cùng chỉ còn tôi, Erica, người đàn ông và cậu con trai, cùng lác đác vài người khác.

“Không lẽ ông ấy vẫn nghĩ là con trai mình sẽ đâm vào ai đó?” tôi nghĩ thầm khi chứng kiến những gì mà hai bố con họ đang làm. “Và cho dù cậu bé ấy còn nhỏ, nhưng chắc chắn thỉnh thoảng nó có thể tự kéo chiếc xe trượt tuyết của mình lên đồi chứ.” Thế nhưng, trái với suy nghĩ của tôi, người đàn ông ấy như thể chẳng biết mệt là gì, trông ông vẫn rất vui vẻ và hào hứng.

Cuối cùng thì tôi không thể chịu đựng được nữa. Tôi nhìn sang phía ông và hét to: “Ông quả là khỏe thật đấy!”.

Người đàn ông nhìn tôi và mỉm cười. “Con trai tôi bị bại não bẩm sinh,” ông nói rất bình thản. “Cháu không thể đi lại bình thường như những đứa trẻ khác, chị ạ.”

Tôi lặng người đi. Mãi cho đến lúc ấy, tôi mới nhận ra rằng tôi không hề thấy cậu bé rời khỏi chiếc xe trượt suốt từ lúc chúng tôi ở trên đồi này. Mọi chuyện vẫn diễn ra thật vui vẻ, thật bình thường đến nỗi tôi chẳng mảy may nghĩ rằng cậu bé ấy bị liệt.

Mặc dù tôi không biết tên người cha đáng ngưỡng mộ này nhưng một tuần sau đó, tôi viết một bài báo kể lại câu chuyện diễn ra vào ngày hôm ấy đăng trên tờ báo địa phương mà tôi đang cộng tác. Chắc hẳn là chính ông hoặc những người ông quen đã nhận ra ông khi đọc bài báo của tôi nên không lâu sau đó, tôi nhận được một lá thư rất dài có đoạn viết như sau:

Bà Silverman thân mến, 

Những cố gắng thể hiện trên ngọn đồi ngày hôm ấy chẳng là gì nếu đem so với những gì mà con trai tôi làm từng ngày kể từ khi cháu phải chống chọi với bệnh tật. Với tôi, cháu là một người hùng thực sự, và tôi mong một ngày nào đó, tôi có thể bằng được một nửa con người mạnh mẽ của cháu mà thôi.



« Sửa lần cuối: Tháng Mười Một 28, 2011, 12:29:47 AM gửi bởi taratata »

taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 2007
    • Xem hồ sơ cá nhân

“Và” và “Nhưng”

« Trả lời #26 vào: Tháng Mười Một 28, 2011, 12:36:15 AM »
Nằm ngay ngắn trên góc bàn làm việc của tôi là một mảnh giấy nhỏ được gấp làm đôi đã ngả sang màu vàng nhạt và quăn hết góc vì thời gian.

Đó là tấm thiệp của mẹ tôi gửi. Trên đó chỉ có vỏn vẹn bốn dòng chữ, nhưng lại có đủ sức tác động để làm thay đổi cuộc đời tôi mãi mãi.

Trong tấm thiệp, mẹ đã ca ngợi tài năng của tôi, rằng tôi cũng giỏi như một nhà văn dù không có bằng cấp gì. Mỗi câu chữ mẹ viết đều chan chứa tình yêu thương, mà mãi đến bây giờ tôi mới biết, việc tôi đeo đuổi sự nghiệp đã có ý nghĩa như thế nào đối với cả cha và mẹ.

Có một điều lạ là, chữ “nhưng” không một lần xuất hiện trong tấm thiệp. Còn chữ “và” thì gần như được lặp lại rất nhiều lần.

Mỗi khi đọc lại những lời mẹ viết - việc mà gần như lặp đi lặp lại mỗi ngày - tôi lại tự hỏi rằng liệu tôi có làm được điều tương tự như thế cho các con gái của mình không. Tôi từng tự hỏi rằng không biết bao nhiêu lần mình đã dùng chữ “nhưng” ấy với các con, cả với bản thân mình nữa, và thực tình, những lúc đó tôi cũng chẳng thấy vui vẻ tí nào. Và tôi bắt đầu nhìn lại vấn đề...

Mặc dù con gái lớn của chúng tôi thường đạt điểm A trong tất cả các môn học ở trường, nhưng chưa có một học kỳ nào mà không có ít nhất một thầy cô giáo than phiền rằng nó nói chuyện quá nhiều trong giờ học. Còn tôi thì lúc nào cũng quên hỏi các thầy cô xem liệu con bé tiến bộ chút nào trong việc kiểm soát những hành vi của nó hay không, hay liệu những ý kiến phát biểu của con bé có đóng góp gì cho  buổi thảo luận đang được tiến hành, hoặc khuyến khích một đứa trẻ ít nói phát biểu ý kiến của nó. Thay vào đó, tôi lại nói: “Chúc mừng con gái! Bố và mẹ rất tự hào về kết quả học tập của con, nhưng liệu con có thể cố gắng bớt nói chuyện trong giờ học được không?”.

Mọi chuyện cũng xảy ra tương tự với đứa con gái nhỏ của chúng tôi. Giống như chị của nó, con bé cũng là một đứa trẻ đáng yêu, sáng dạ, ăn nói trôi chảy và thân thiện với mọi người. Tuy nhiên, bất cứ đâu trong nhà chứ không riêng gì phòng nó, nó đều coi như giang sơn riêng của mình, điều này lắm lúc làm tôi phát cáu và tôi phải nói với nó không ít hơn một lần rằng: “Mô hình lắp ráp đó tuyệt lắm, nhưng hãy dọn dẹp phòng của con ngay đi!”.

Tôi để ý thấy các bậc phụ huynh khác cũng giống như tôi. Họ bảo rằng: “Cả nhà đang quây quần bên nhau trong đêm Giáng sinh, nhưng Kyle lại trốn ra để chơi trò chơi điện tử mới của nó”. “Cuối cùng thì đội hockey cũng đã thắng cuộc, nhưng lẽ ra Mike nên là người ghi bàn thắng cuối cùng mới đúng”, “Amy của chúng tôi xinh như một công chúa, thế nhưng bây giờ nó lại nàin nỉ xin 200 đô la để mua cho bằng được một chiếc váy và một đôi giày mới.”

Và còn rất nhiều cái “nhưng” khác nữa...

Thay vào đó, điều tôi học được từ mẹ của mình là: nếu bạn thực sự muốn tình yêu của mình dồn hết cho con cái, hãy bắt đầu suy nghĩ và nói với chúng những câu có từ “và”.

Ví dụ như các ông bố, bà mẹ kia có thể nói rằng: “Cả nhà đang quây quần bên nhau trong buổi tiệc Giáng sinh và Kyle khoe rằng thằng bé đã có thể thông thạo được trò chơi điện tử mới của nó trước khi ngủ”, hay “Cuối cùng thì đội hockey đã chiến thắng và Mike đã chơi hết mình trong suốt trận đấu hôm ấy”, hay “Amy của chúng tôi xinh như một công chúa và con bé trông rất tuyệt vời trong bộ váy áo mới mua.”

Sự thật là chữ “nhưng” thường khiến người nghe có cảm giác khó chịu - còn chữ  “và” mang đến cảm giác thoải mái hơn nhiều. Và đối với con trẻ, tạo ra cảm giác thoải mái nhất định là cách nên theo. Khi có cảm nhận tốt về bản thân mình cũng như về những việc đang làm, thì chắc chắn chúng sẽ tiếp tục cố gắng để làm tốt hơn thế, từ đó sẽ gầy dựng cho bản thân sự tự tin, óc phán đoán minh bạch và dễ dàng hòa hợp với những người khác. Khi những lời nói, suy nghĩ hay việc làm của con trẻ bị đánh giá hay chê bai một mặt nào đó thì niềm vui của chúng sẽ không còn nữa và sự giận dữ của các em cũng theo đó mà tăng lên.

Điều này không có nghĩa là bọn trẻ không cần hay không muốn đáp lại những mong đợi của cha mẹ. Các em đang làm và sẽ làm được điều đó, bất chấp những trông đợi dù là tích cực hay tiêu cực. Khi những mong đợi đó luôn tươi sáng, tích cực, rồi lại được chỉ dạy, làm mẫu và xác đáng, và được bày tỏ ra thì điều kỳ diệu sẽ xảy đến.

“Mẹ biết là con đã phạm sai lầm. Mẹ cũng biết là con đủ thông minh để hiểu được điều con đã làm là sai và mẹ tin rằng con sẽ có quyết định đúng đắn hơn trong lần sau.” Hay “Mẹ thấy con đã mất khá nhiều thời gian cho kế hoạch đó và mẹ rất muốn con giải thích cho mẹ nghe về điều đó.” Hay “Cha và mẹ luôn làm việc cực khổ để kiếm tiền nuôi các con, và mẹ biết con có thể giúp mẹ tìm ra một phương cách để chi tiêu cho những gì con muốn.”

Nếu chỉ nói với con rằng chúng ta yêu thương chúng thôi thì không đủ. Một khi sự thất vọng đã chuyển thành cơn giận thì chúng ta không thể nào giới hạn được những cách thức biểu hiện tình cảm của con người. Nếu muốn giảm bớt tình trạng bạo lực trong xã hội, chúng ta sẽ phải tăng cường mức độ quan tâm, phải thêm lời ngợi khen, chỉ bảo và đồng hành cùng trẻ trong việc thực hiện nhiều điều tốt, để chúng học hỏi.

“Sẽ không còn những từ “nhưng” như vậy nữa!” là lời kêu gọi mọi người thay đổi cách suy nghĩ và cách ăn nói để có thêm niềm vui hơn trong cuộc sống. Đó cũng là một thách thức, một cơ hội mới đang chờ chúng ta để chúng ta quan tâm hơn đến những gì tốt đẹp nơi con trẻ, và khi chúng ta tin tưởng bằng cả con tim rằng một ngày nào đó, trẻ em cũng có thể nhận thấy những điều tương tự từ chính cha mẹ của chúng và từ những người mà chúng sẽ cùng sống, làm việc và cống hiến sau này.

Và nếu có lúc nào đó tôi quên đi thì mảnh giấy nhỏ của mẹ sẽ nhắc tôi nhớ mãi về điều đó.



« Sửa lần cuối: Tháng Mười Một 28, 2011, 12:59:24 AM gửi bởi taratata »

taratata

  • Thành viên kim cương
  • *****
  • Bài viết: 2007
    • Xem hồ sơ cá nhân

Cùng nhau chia sẻ vẻ đep

« Trả lời #27 vào: Tháng Mười Một 28, 2011, 01:02:05 AM »
Đó là một ngày tháng 10. Một người bạn của tôi có một số công việc kinh doanh ở thành phố Reno, Nevada. Tình cờ, tôi hay tin mình trúng được một chuyến du lịch hai ngày đến Nevada theo một chương trình rút thăm trúng thưởng của một công ty du lịch.

Thế là chúng tôi kết hợp đi với nhau trong chuyến đi nửa công tác, nửa du lịch này. Trong khi cô bạn của tôi còn đang tiến hành công việc, thì tôi lang thang khắp con phố mang tên Virginia, ngắm cảnh hoàng hôn đẹp tuyệt vời đang buông xuống thành phố tráng lệ này.

Tự dưng tôi thấy như có điều gì đó thôi thúc mình cần phải chia sẻ những gì mà tôi đang cảm nhận với một ai đó, song tôi không sao tìm được người nào cả. Trên đường phố, dường như mọi người ai cũng lặng lẽ bước đi, chẳng ai buồn để ý đến tâm sự của tôi.

Không còn cách nào hơn, tôi bèn thực hiện một hành động táo bạo. Nhanh chân rảo bước vào một cửa hàng mỹ phẩm gần đó, tôi hỏi người phụ nữ sau quầy tính tiền rằng liệu cô ấy có thể ra ngoài với tôi một lát được không. Cô ấy chẳng nói một lời, chỉ nhìn tôi như thể tôi là một kẻ vừa mới đến từ hành tinh khác vậy.

“Ừm...”

Tôi nài nỉ: “Sẽ chỉ mất một phút thôi mà”.

Có vẻ như trái với phán đoán vốn có của mình, người phụ nữ ấy tiến về phía cửa sau một lúc do dự.

Khi cô ấy bước ra, tôi liền bảo: “Cảm phiền cô hãy cùng tôi ngắm cảnh hoàng hôn này nhé! Thành phố của cô đẹp quá, hơn cả những gì tôi tưởng tượng trước khi đặt chân đến đây. Cô biết không, chẳng ai ở đây chịu chiêm ngưỡng vẻ đẹp của nó cả dù tôi chỉ muốn chia sẻ khung cảnh xinh đẹp này với một ai đó mà thôi”.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, chúng tôi chỉ lặng im ngắm nhìn hoàng hôn như một tấm rèm nhung đang dần buông xuống cả thành phố Reno. Giữa lúc đó, tôi thì thầm với mình, nhưng lời nói cũng đủ rõ để người phụ nữ nọ nghe được: “Lạy Chúa ở trên cao, xin Người ban phúc lành cho chúng con, rồi mọi việc trên thế gian này sẽ ổn cả thôi mà”. Đoạn, tôi cảm ơn cô vì đã dành cho tôi một ít phút quý giá. Cô ấy trở vào trong quầy hàng và tôi thong thả bước đi, lòng nhen nhóm lên một niềm vui khôn tả vì đã có thể chia sẻ những tâm sự của mình với người khác, cho dù họ có hiểu hay không hiểu được tôi.

Theo thời gian, tôi cũng dần quên câu chuyện xảy ra ngày hôm ấy.

Bốn năm sau đó, gia cảnh tôi cũng đã đổi thay nhiều. Hôn nhân của chúng tôi tan vỡ sau 20 năm dài chung sống. Lần đầu tiên trong đời, tôi phải một mình tự lo liệu tất cả trong tình cảnh sa sút vô cùng thảm hại. Khi ấy – lúc mà tôi cho rằng mình đang lâm vào khó khăn thực sự – tôi phải dọn đến sống trong một căn hộ tồi tàn, chật hẹp để dành dụm tiền trang trải các khoản chi phí hàng ngày cho cả hai mẹ con bằng đồng lương ít ỏi của mình. Ngay cả quần áo của chúng tôi cũng phải đem đi giặt ở phòng giặt công cộng để tiết kiệm chi phí điện nước trong nhà.

Một ngày nọ, khi đang chờ quần áo giặt xong, tôi cầm tờ Tạp chí Phụ nữ trên chiếc kệ gần đó và đọc một bài báo viết về người phụ nữ có cảnh ngộ cũng giống như tôi. Cô ấy cũng từng ly hôn, cũng phải chuyển đến một địa phương hoàn toàn xa lạ và công việc duy nhất mà cô có thể kiếm được lại là một việc làm mà cô chẳng thích tí nào: làm nhân viên bán hàng cho một cửa hàng mỹ phẩm nhỏ. Tóm lại, cô ấy cũng thê thảm như tôi vậy.

Thế rồi một sự việc xảy đến đã làm thay đổi cả cuộc đời của cô. Cô ấy kể rằng vào một ngày nọ, một người phụ nữ không quen biết tình cờ ghé vào cửa hàng của cô, bảo cô cùng bước ra ngoài ngắm cảnh hoàng hôn với người ấy.

Rồi người phụ nữ ấy nói: “Lạy Chúa ở trên cao, xin Người ban phúc lành cho chúng con, rồi mọi việc trên thế gian này sẽ ổn cả thôi mà”. Câu nói ấy đã giúp cô nhận ra một sự thật rằng quanh cô vẫn còn nhiều điều tuyệt vời, chỉ là cô chưa bao giờ ngắm nhìn chúng mà thôi. Cũng từ giây phút đặc biệt ấy, cô đã bắt đầu học được cách thích nghi với cuộc sống mới của mình.

                                                                                                                                       - Sherry Maddox

Ghi chú: Vài ngày sau đó, Sherry trở lại phòng giặt nhưng tờ báo đã biến mất. Cô bèn viết thư cho “Tạp chí Phụ nữ” với hy vọng biết được tin tức của người phụ nữ nọ, nhưng tòa soạn của tờ tạp chí này đã dời đi nơi khác nên lá thư ấy không thể đến được tay người nhận. Trong thư, Sherry muốn nhắn với người phụ nữ ở Reno rằng chính cô ấy cũng đã làm một việc tương tự cho mình là lấy lại niềm tin trong cuộc sống. Vậy là món quà ý nghĩa ấy đã được cho đi một vòng thật trọn vẹn.



« Sửa lần cuối: Tháng Mười Hai 05, 2011, 01:47:41 AM gửi bởi taratata »